Chương 1439: Cảm thấy trầm trọng
1166 chū Chu Trạch Thủy lộ ra thần sắc tán thưởng: "Thật sự là không tồi, không nghĩ tới người có thể làm được loại trình độ này, chỉ là người khiến cho ta đợi hơi lâu." "Nói tóm lại, muốn cứu sống ngươi là phải trả giá lớn, ta cứu ngươi, ta cũng phải bỏ ra giá lớn, ừm, đại khái nói xong một số chuyện, ta sẽ chết" Bạch Vụ há hốc mồm, muốn nói điều gì đó. Nhưng hắn không nói ra được. Một màn này, như thể là quái nhân mặt nạ thứ nhất nói cho hắn biết -- "Ta sắp chết". Chu Trạch Thủy không phải là quái nhân mặt nạ thứ nhất, Bạch Vụ vào trước khi tiến vào thuyền cứu nạn, thậm chí không biết người như vậy. Nhưng người có ký ức của quái nhân mặt nạ thứ nhất, bị ảnh hưởng sâu sắc bởi ký ức của quái nhân mặt nạ thứ nhất, dường như sẽ luôn đưa ra những quyết định anh hùng.
Cũng giống như nhiều năm trước, quái nhân mặt nạ thứ nhất gặp Lâm Duệ. Cũng cũng giống như lựa chọn của Lâm Duệ khi đối mặt với tồn tại họ Tỉnh trong trận chiến tại chỗ tránh nạn thành phố
Bách Xuyên. Chu Trạch Thủy cười nói: "Người sở hữu lực lượng sinh tử lại sẽ chết, có phải hay không rất buồn cười? Thế nhưng ta rất mệt mỏi Bạch Vụ, ngươi có biết sự xuất hiện của ngươi, có ý nghĩa gì đối với ta không?" Bạch Vụ chậm rãi lắc đầu, còn tưởng rằng là một cuộc đối thoại nhẹ nhõm đại nạn không chết, lại không nghĩ tới khắp nơi trong nhân sinh đều có địa phương trầm trọng. Nhìn người có chút chất phác, cười lại rất phóng đãng, hoàn toàn không giống như là bộ dáng sắp chết đi. Chu Trạch Thủy cười nói: "Là ta cuối cùng cũng có thể không cần chịu sự hành hạ của sinh tử luân hồi. Ta sẽ chết, ngươi sẽ sống, truyền đạt ý chí của người chết cho kẻ sống, mới thật sự là sinh tử luân chuyển, ta đã sớm muốn ngủ một giấc thật sâu." Lời nói cuối cùng này, giống như là nghe được Lâm Duệ kể về câu nói mà quái nhân mặt nạ thứ nhất nói lúc trước "Trước đó cực kỳ lâu, ta liền muốn ngủ một giấc" vậy. Nhìn Bạch Vụ có chút tinh thần sa sút, Chu Trạch Thủy VỖ VỖ bờ vai của Bạch Vụ, nhưng khi cánh tay của y chạm vào Bạch Vụ, lại tiêu tán giống như cát bụi.
Sinh tử luân chuyển, là ý chí luân chuyển, nhưng ở chỗ này, lại có trùng kích trên thị giác càng thêm trực quan, Nhìn cánh tay tiêu tán, nhìn thân thể của Bạch Vụ khôi phục càng ngày càng nhiều, Chu Trạch Thủy cười to nói: "Vui vẻ lên, loại chuyện này người nên cao hứng cho ta mới đúng, thừa dịp ta còn có một ít thời gian, ngươi tốt nhất nên hỏi nhiều hơn." "Bằng không thì tương lai...ngươi chỉ có thể tìm thấy ta trong địa ngục"
Bạch Vụ không có lãng phí thời gian, không có hỏi Chu Trạch Thủy vì sao sẽ chết. Nhưng hắn đoán được một ít chân tướng. Một phương diện là máy bay tan rã, trong quá trình rơi xuống, giống ngược kỳ thật cũng lan tràn tới trên người Tình Tam. Một phương diện khác, lực lượng sinh tử cũng không có khả năng khiến cho một người chỉ còn lại nửa cái đầu còn sống. Tuy quan toà điều khiển vong linh, dùng bụi bặm hội tụ thân thể cung cấp chỗ nghỉ cho linh hồn,
nhưng thân thể bụi bặm, cuối cùng vẫn là thân thể bụi bặm. Bạch Vụ cảm nhận được lực lượng mạnh mẽ mới trong cơ thể của mình, suy đoán Chu Trạch Thủy rất có thể...đã làm ra loại hi sinh nào đó. Thế cho nên chính mình lẽ ra nên tan biến như cát bụi, thay vào đó lại có được một sức sống mạnh mẽ chưa từng có. Ngược lại là Chu Trạch Thủy, với tư cách là một trong sáu tồn tại họ Tỉnh bất tử bất diệt, lại đang hoá thành bụi bặm từng chút một. Chỉ là Bạch Vụ không rõ ràng lắm một sự kiện, vì sao phải cứu mình, đến loại trình độ này? "Ta cảm giác có chút...trầm trọng, không nghĩ tới bởi vì ta, ngươi sẽ làm đến loại trình độ này." "Trầm trọng sao? Ừm...đừng có cảm thấy trầm trọng, ta cho ngươi biết một bí mật, kỳ thật nhóm người trước kia, cha của ngươi, quái nhân mặt nạ, tiểu cô nương kia, tuy tính kế ta, thế nhưng tồn tại họ Tỉnh Không phải là dễ thay đổi như vậy." Bạch Vụ không nói gì, chăm chú nghe Chu Trạch Thủy kể: "Trí nhớ của ta, cách một hồi sẽ phục hồi, cho nên ý nghĩ của cha ngươi, tuy rất tốt, nhưng thay đổi tồn tại họ Tỉnh, cũng không có đơn giản như y nghĩ"
"Trong mắt ta lúc đó, đã cảm giác được sự vật bắt đầu bị bóp méo, may mà, nô bộc của ta có luân hồi." "Ta có thể khiến cho thân thể vẫn luôn trở lại trước khi bị méo mó thôn phệ một lần nữa, đây cũng là nguyên nhân vì sao ta bị nhốt ở trong luân hồi." "Ta cũng từng suy nghĩ, luân hồi vào một ngày nào đó, sẽ bị người ta tìm được biện pháp phá giải" "Ví dụ như Biến Dạng Dung Hợp Thuật mà tiểu muội nắm giữ, ví dụ như lực lượng giống ngược của Tỉnh Tứ, ví dụ như phân giải cùng với cải tạo của Tỉnh Ngũ" "Ví dụ như lực lượng méo mó của ngươi." Chu Trạch Thủy nói: "Luân hồi thật sự là lực lượng cường đại, nhưng đối mặt với vài loại lực lượng kể trên, luân hồi cũng sẽ bị đánh vỡ" "Tuy nhiên, cũng chỉ có vài loại lực lượng như vậy, ha ha ha ha, lão đại cũng không có cách nào đối phó với luân hồi. Nếu như loại trừ người cùng với lão Tứ, bỏ qua lão Ngũ mới nắm giữ phân giải, cũng chỉ có bác sĩ có thể tạm thời cải biến luân hồi." "Nhưng nếu như chỉ có bác sĩ, cũng không có biện pháp đánh bại Mộc Nãi Y- Thủ Hộ Giả của ta. Dù sao trên máy bay cũng có một đám Ác Đoạ, tuy không đối phó được với Tỉnh Ngũ, nhưng đối
phó với tồn tại phía dưới tồn tại họ Tỉnh, là rất dễ dàng" Bạch Vụ đã hiểu. Đại khái là có quan hệ với việc thu thập những người bất hạnh trên máy bay.