Chương 1440: Cảm giác bất a
1238 chữ
"Bác sĩ cụ thể thuộc về trận doanh nào, ta không rõ ràng lắm, dù sao trong 700 năm, ta là lần đầu tiên nhìn thấy người như vậy, dáng vẻ trông giống như lão đại, nhưng lại nghe tiểu muội. Hắc, thật đáng tiếc, gã đã chết mất xác, ha ha ha ha...những câu đố này, chỉ có thể giao cho người đi giải quyết."
Bạch Vụ bỗng nhiên nghĩ đến, có lẽ mọi thứ giống như những gì hắn và Bạch Viễn đã cùng nhau phân tích -- bác sĩ có lẽ thật sự có quan hệ cùng với Tỉnh Nhất, nhưng xuất phát từ loại thủ đoạn nào đó của Tỉnh Lục, bác sĩ cuối cùng đã biến thành người của Tỉnh Lục? Chuyện này không còn quan trọng nữa, bởi vì bất kể là bác sĩ, hay là Tỉnh Lục, cũng đã không còn. Nếu muốn biết mọi thứ, e rằng chỉ có thể bắt đầu từ Tỉnh Nhất. Chu Trạch Thủy tiếp tục nói: "Dù sao, người phải hiểu được, ta tuy bởi vì ký ức bị thay thế, dần dần biến thành nhân loại, ta cũng rất thích loại linh hồn không có méo mó này, nhưng ta là quái vật họ Tỉnh, méo mó sẽ không tiêu tán ở trong cơ thể của ta."
"Coi như tiêu tán, cũng sẽ tái sinh." "Cho nên luân hồi là lửa, méo mó là cỏ dại, lửa thiêu cháy cỏ, ta chỉ có thể không ngừng mở ra luân hồi, để cho lửa vĩnh viễn không tắt." Bạch Vụ hiểu được: "Nhưng bây giờ...luân hồi đã không còn ở bên cạnh người" "Đúng vậy, luân hồi đã không có ở bên cạnh ta, cho nên có lẽ mấy ngày nữa, ta sẽ biến trở về thành con quái vật kia. May mà có không có khả năng này, ha ha ha ha ha, ta đã giải quyết xong vấn đề này, ta sẽ dùng tử vong của ta, để đổi lấy sự tái sinh của ngươi". Niềm vui trên gương mặt của Chu Trạch Thủy rất thuần túy: "Bị nhốt ở bên trong sinh tử luân hồi, là một sự tình rất thống khổ, cho nên Bạch Vụ, đừng có cảm thấy thẹn đối với ta, ngươi chỉ là giúp ta giải thoát mà thôi." Bạch Vụ đã hiểu được. Luân hồi là tự cầm tù. Vở kịch nằm ngửa 700 năm này, chỉ là vì phòng ngừa chính mình biến thành Tỉnh Tam, mà không còn là Chu Trạch Thủy. Về phần ký ức, luân hồi sẽ không cải biến ký ức, Bạch Vụ còn nhớ rõ chính mình đã chết một lần lại
một lần trong luân hồi, những ký ức không có bị luân hồi. Cho nên Chu Trạch Thủy vẫn nhớ được mọi thứ. Ký ức méo mó, bao gồm méo mó cùng với ký ức, ở dưới tác dụng của luân hồi, méo mó vẫn luôn không thể thôn phệ Chu Trạch Thủy, cho nên mặc dù nhớ lại một ít ký ức của Tỉnh Tam, Chu Trạch Thủy cũng vẫn là một Chu Trạch Thủy rất có khí chất của quái nhân mặt nạ thứ nhất. Nhưng hiện giờ luân hồi đã không còn, méo mó sẽ thôn phệ Chu Trạch Thủy từng chút một, y còn có thể lại một lần nữa biến thành Tỉnh Tam. Bạch Vụ quả quyết không nghĩ tới, bọn quái vật họ Tỉnh mà quái vật trong Tòa Tháp sáng tạo ra, lại cường đại như thế. Thủ đoạn của Bạch Viễn có thể đối phó với đại đa số Ác Đọa, thế giới ký ức có thể khiến cho vô số
Ác Đoa có được linh hồn nhân loại. Vẫn như trước không thể triệt để thay đổi tồn tại họ Tỉnh. Những tồn tại họ Tỉnh này, giết không chết, trời sinh cường đại, phát triển năng lực toàn diện, hơn nữa cho dù ký ức bị thay đổi, vẫn có thể tự mình khôi phục. Mà Chu Trạch Thủy bị thay đổi ký ức của quái nhân mặt nạ thứ nhất, không muốn biến trở về
thành Tỉnh Tam, vì vậy luân hồi đã trở thành xiềng xích y tự cầm tù mình. "Ta nên biết gì nữa?" Bạch Vụ hỏi. Chu Trạch Thủy sờ cằm: "Bố cục của thế giới đang biến hóa, từ khoảnh khắc luân hồi bị tan rã, liền có nghĩa là sự thăm dò của người đối với méo mó đã tiến vào một giai đoạn mới" "Vị trí của nông trường ngay là ở nơi nào đó bên ngoài tháp, bước kế hoạch tiếp theo của người là gì, nên an bài như thế nào, ta cũng không biết. Nhưng người phải nghĩ biện pháp đi đến nông trường, chỗ đó cất giấu một ít đồ vật.". "Giếng bóp méo nhận thức của chúng ta, lại cũng bảo lưu lại một chút ít ý chí cá nhân, cho nên mới xuất hiện ý nghĩ của mỗi người không đồng nhất." "Đại khái người duy nhất làm việc chăm chỉ để làm cho quái vật trong Tòa Tháp kia thoát ra, cũng chỉ có lão đại. Ha ha ha, đùa thôi, gã cũng nhất định cất giấu tiểu tâm tư, chỉ là không có khoa trương như tiểu muội." "Ngươi cần phía tìm được càng nhiều bí mật, Tòa Tháp cũng đã sắp xuất hiện, dự cảm của ta rất mãnh liệt, một khi nó xuất hiện, liền đại biểu cho nhân loại sẽ bị bức đến tuyệt cảnh." "Ngươi cần phải trở nên mạnh mẽ hơn, còn cần --
Vào thời điểm Chu Trạch Thủy nói đến đây, đột nhiên dừng lại một chút. Bạch Vụ nhận thấy, vết xám đã lan đến vị trí cằm của Tỉnh Tam. Biểu tình của Chu Trạch Thủy ngược lại là rất tự nhiên, Bạch Vụ lại tỏ ra hoảng hốt. "A...thời gian không còn nhiều lắm, thật phiền phức, Bạch Vụ, ta dường như không thể nói với người quá nhiều chuyện" Thời gian đột nhiên trở nên không đủ dùng, khiến cho Bạch Vụ trở nên khẩn trương. Từ lúc biết được Chu Trạch Thủy sẽ chết, trong nội tâm của hắn liền mang theo bất an. Hiện giờ loại cảm giác bất an này càng thêm mãnh liệt. "Thời gian không đợi ai, kế tiếp đừng ngắt lời ta, ta muốn nói vài chuyện, tuy cũng không nói được quá nhiều." "Vũ khí Thất Nguyên Tội là vũ khí không kém gì năng lực dị biến cùng với thiên phú quy tắc cực hạn, tận khả năng sưu tập chúng, nhưng chúng ở đâu, ta cũng không rõ ràng lắm." "Còn có về mảnh vỡ ghép hình tận thế, đây là đồ vật rất mấu chốt, những mảnh vỡ này nắm giữ lực lượng chấm dứt méo mó, nhưng điều kiện chúng xuất hiện rất đặc thù.." "Không, không...ta nên nói chuyện khác, đầu óc của ta có chút rối loạn, ha ha ha ha..." Ngữ khí của
Chu Trạch Thủy có chút hoảng hốt. Không phải là hoảng hốt chính mình sắp chết đi, mà là lo lắng rằng chính mình tiết lộ quá ít, phải cứu vớt Bạch Vụ ở dưới hai loại lực lượng cấp khởi nguồn, khiến cho Chu Trạch Thủy cũng phải trả một cái giá lớn.