Chương 1454: Tuyệt vọng

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 1454: Tuyệt vọng

Bạch Vụ tiếp tục nói: "Lấy thực lực của chúng ta, khu vực này trước mắt còn chưa có gặp được những tồn tại có thể uy hiếp chúng ta, nhưng không thể loại trừ khả năng không có. Thành phố Đăng Lâm với tư cách là khu vực màu đen sớm nhất, cùng với địa phương chấp niệm cuối cùng của nhân loại...chắc hẳn cũng sẽ xuất hiện một vài con quái vật." Ngũ Cửu vốn đã cảnh giác, hiện tại càng thêm cảnh giác: "Yên tâm đi, ta chưa bao giờ khinh thường bất kỳ khu vực nào, thăm dò ngoài tháp, không thể quá mức tin tưởng kinh nghiệm thăm dò trước kia." Tầng 14. Ở trong tầng này, Bạch Vụ cùng với Ngũ Cửu đã nghe được tiếng khóc của nữ nhân. Tầng 14 là phòng thuốc, các loại dược phẩm đều được bảo quản lạnh ở tầng 14. Bạch Vụ cùng với Ngũ Cửu theo thanh âm, rất nhanh đi tới giữa hành lang, ở trong phòng chứa thuốc cấm, tìm được nữ nhân đang khóc.

"Ngươi...các ngươi là ai?" Bạch Vụ tin chắc rằng mình chưa từng gặp nữ nhân này bao giờ, nữ nhân này có lẽ đã ngoài bốn mươi tuổi, đầu tóc bù xù và trạng thái tinh thần rất tệ. Nhưng căn cứ vào tin tức trước đó, người ở bên trong tòa nhà này, bởi vì chấp niệm của Đào giáo sư, như thể sẽ không phát điên và sụp đổ, sẽ không biến thành Ác Đọa. Bọn họ sẽ vĩnh viễn thanh tỉnh, vĩnh viễn thống khổ. Vĩnh viễn ở bên bờ vực điên cuồng và sụp đổ. Nhìn ống tiêm đầy đất, Bạch Vụ rất rõ ràng, nữ nhân này là thông qua các loại thuốc cấm trí mạng đối với thân thể để tự sát, chấm dứt nỗi thống khổ của mình. Hơn nữa còn không chỉ có một lần. Trong túi của nữ nhân, cũng có văn bản tài liệu hồ sơ. Chắc hẳn cũng là nhằm vào Ác Đọa, nghiên cứu về phương diện dược phẩm. Thanh âm của Bạch Vụ rất nhẹ nhàng: "Trên người của ngươi lây nhiễm trạng thái tiêu cực - Đục Tâm...loại trạng thái tiêu cực này sẽ khiến cho người ta rất khó chịu, trái tim phảng phất như bị lưỡi dao sắc bén đâm vào." Toàn thân nữ nhà khoa học run rẩy, hai mắt rưng rưng, muốn tiêm thuốc cấm trong tay vào cổ của

mình, chấm dứt mọi chuyện. Chỉ là ngữ khí của Bạch Vụ, khiến cho nàng cảm thấy một chút ấm áp. Đoàn đội khoa học hiện giờ, mọi người mặc dù không có điện, nhưng bởi vì tử vong là tra tấn vô cùng vô tận, ai cũng không có tâm tư quan tâm đến những người khác. Bạch Vụ nhẹ nhàng an ủi nữ nhà khoa học, tay chạm vào cổ tay của đối phương. Tuy Bạch Vụ không có được lực lượng sinh tử của Tỉnh Tam, chỉ lấy được thân thể cùng với chiến lực cƠ SỞ của Tỉnh Tam, nhưng thân thể cường đại, khiến cho Bạch Vụ ít nhiều gì cũng nắm giữ một ít cơ sở vận dụng. Nữ nhà khoa học nhất thời cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều. Ngũ Cửu sững sờ, đây không phải là việc Lê Hựu làm với mình vào thời điểm biến thành mèo lúc trước? Nhiều lần, Ngũ Cửu cũng ở trong trạng thái tiêu cực, sống không bằng chết, nhưng Lê Hựu luôn có thể xoa dịu những nỗi thống khổ đó. "Ta biết rất khó có thể chịu đựng, nhưng tử vong, cũng chỉ có thể đổi được bốn tiếng đồng hồ khủng hoảng, hơn nữa nếu như ta không có đoán sai, trong ở bốn tiếng này, các ngươi nhất định

phải có một loại thành quả nào đó đúng không?" Nữ nhà khoa học không nhận ra Bạch Vụ, chỉ là nhìn ánh mắt của Bạch Vụ, cảm thấy một loại cảm giác an toàn đã lâu không có. Nàng đã gần như quên mất cảm giác này, nước mắt tràn mi, trong lúc nhất thời tâm tình vô cùng phức tạp. "Ta là một người ngoại lai, ta đến từ thành phố Huyền Hồi, cố hương của Đào giáo sư" Vào thời điểm nhắc đến Đào giáo sư, nữ nhà khoa học run rẩy càng thêm kịch liệt, sợ hãi tới cực điểm. Bạch Vụ Vỗ nhẹ vào lưng của nữ nhà khoa học, giống như là trấn an một đứa trẻ. Bọn họ sẽ không tan vỡ, sẽ không biến thành Ác Đọa, nhưng bọn họ đã gần như tan vỡ. "Không cần sợ, không cần sợ, ta không phải là người của Đào giáo sư, ta là tới cứu vớt các ngươi." "Thực...thực vậy sao?" Nữ nhân lùi về phía sau mấy bước, khủng hoảng nhìn Bạch Vụ. "Ta hi vọng ngươi có thể nói cho ta biết, nơi này đến cùng phát sinh chuyện gì?" Bạch Vụ nhận thấy nhà khoa học đang lui về phía sau, suy nghĩ nữ nhân này một khi rời khỏi chính mình, liền sẽ bị trạng thái tiêu cực Đục Tấm làm cho đau đớn.

Vì vậy hắn cũng nhẹ nhàng nắm tay nữ nhà khoa học một lần nữa. "Ngươi...ngươi là chân thật sao? Ta không phải là...uống nhầm độc dược...khiến cho ta nhìn thấy ảo giác?" Trong 700 năm, căn bản không có người cứu rỗi. Ở giữa đồng sự cùng với đồng sự, lúc đầu còn có thể khích lệ lẫn nhau, mọi người cùng nghiên cứu đối sách. Thậm chí lúc vừa bắt đầu, tất cả mọi người đều cảm kích chấp niệm của Đào giáo sư đã bảo vệ mọi người, bọn họ là đoàn thể nhân loại cuối cùng ngoài tháp! Chỉ cần mọi người cùng nhau nỗ lực, một ngày nào đó...là có thể trục xuất Ác Đọa. Nhưng theo thời gian trôi qua... Càng ngày càng nhiều người trở nên loạn thần kinh, càng ngày càng nhiều người trở nên táo bạo. Các đồng nghiệp bắt đầu oán trách lẫn nhau, bắt đầu chỉ trích lẫn nhau, bắt đầu hối hận lúc trước vì sao lại nghe lời thuyết phục của những người khác, ở lại cái địa phương này nghiên cứu phương pháp đối phó với Ác Đọa. Ác Địa càng ngày càng lớn mạnh, trận doanh nhân loại thì càng ngày càng sụp đổ...

Tuy sẽ không biến thành Ác Đọa, nhưng đã bắt đầu chán ghét thân phận nhân loại. Tinh thần tuy sẽ không tan vỡ, nhưng đã bắt đầu từ bỏ bản thân. Tuy sẽ không chân chính chết đi, nhưng cũng không có cách nào đạt được cứu rỗi chân chính. Bạch Vụ cùng với Ngũ Cửu xuất hiện, khiến cho nữ nhà khoa học cho rằng mình thấy được ảo giác. "Sẽ không có ai tới cứu chúng ta...sẽ không có ai tới cứu chúng ta." Thanh âm khóc lóc vô cùng tuyệt vọng. Tuyệt vọng đến mức dù có nhìn thấy hy vọng cũng không dám coi đó là hy vọng.