Chương 1455: Tất Vân Hà

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 1455: Tất Vân Hà

Bạch Vụ cùng với Ngũ Cửu liếc nhìn nhau. Đây mới thực sự là nhân tính, đây mới thực sự là hiện thực. Giống như quái nhân mặt nạ thứ nhất vậy, vĩnh viễn cười đối mặt với tai nạn, cứu vớt nhân loại người...cơ hồ là không tồn tại. Cho nên Chu Trạch Thủy mới có thể nói -- quái nhân mặt nạ thứ nhất quả thật là chính nghĩa thái quá. Người chân chính cứu vớt thế giới, đại khái sẽ giống như những nhà khoa học này. Vì tín niệm mà làm ra loại lựa chọn nào đó, nhưng cuối cùng bị hiện thực triệt để đè sập. Bọn họ đã từng vô cùng khát vọng đối phó với Ác Đọa, hiện giờ lại chỉ muốn thoát khỏi thân phận nhân loại, trở thành Ác Đọa. Nhưng người như vậy, vẫn là đáng tôn kính, bởi vì không có ai có thể tiếp nhận được tuyệt vọng vô

tận trong 700 năm này. Họ đã lựa chọn ở lại và tiếp tục đối phó với Ác Đọa, chỉ vẻn vẹn bằng vào điểm này, họ đã xứng đáng được cứu rỗi và tôn kính. Bọn họ đều là anh hùng, chỉ là bị hiện thực đánh bại. Bạch Vụ nhẹ nhàng lấy đi ống tiêm ở trong tay của nữ nhà khoa học. "Chúng ta là chân thật, nếu như người ở trong trạng thái thanh tỉnh, người nhất định có thể cảm nhận được" "Thật xin lỗi, lúc trước ta đáp ứng tới thành phố Đằng Lâm cứu vớt các ngươi, nhưng lại cho tới bây giờ mới chạy tới." "Ta không thể tưởng tượng trong 700 năm các ngươi đã trải qua cái gì, nhìn quái vật phía ngoài càng ngày càng trở nên lớn mạnh, tâm tình của các ngươi là như thế nào." "Nhưng xin tin tưởng ta, ta cùng với bằng hữu của ta, nhất định nhất định sẽ cứu các ngươi ra từ trong này." Lời nói của Bạch Vụ tuy nhẹ nhàng nhưng lại lộ ra một sự quyết tâm cao độ. Ngũ Cửu mặc dù không có nói chuyện, nhưng ánh mắt kiên định, ý nguyện muốn cứu vớt những

người này không thua Bạch Vụ chút nào. Hiện tại bọn họ mới chính thức hiểu được các nhà khoa học cuối cùng thủ vững ở thành phố Đăng Lâm này, đến cùng có bao nhiêu thảm thiết. Nữ nhà khoa học ở dưới từng lời nói của Bạch Vụ, cuối cùng cũng bình phục lại từ trong tuyệt vọng, cố gắng chấp nhận hiện thực này. "Thật sự có người tới cứu chúng ta? Thế nhưng các ngươi muốn cứu chúng ta như thế nào...quái vật phía ngoài quá mạnh mẽ...đã muộn rồi, chúng đã cường đại đến mức không có nhược điểm..." "Chúng ta đã chết rất nhiều lần, đã quá muộn! Chúng ta đã khiến cho chúng trở nên quá cường đại!" Nữ nhân ôm Bạch Vụ khóc không thành tiếng, Bạch Vụ Vỗ nhè nhẹ lưng của nữ nhà khoa học: "Giao cho chúng ta là được rồi, mặc kệ chúng mạnh bao nhiêu, ta cùng với bằng hữu của ta cũng nhất định sẽ trục xuất chúng." Bạch Vụ lưng cõng đại kiếm, còn có Ngũ Cửu giắt đao bên hông, khí thế phát tán ra cũng làm cho nữ nhân cảm giác được, hai người này rất bất phàm. "Các ngươi sẽ thấy được, chúng ta cuối cùng sẽ mang các ngươi rời khỏi nơi này, nhưng hiện tại,

ta cũng cần người báo cho chúng ta, đến cùng phát sinh chuyện gì. Các nhà khoa học khác ở nơi nào?" Bạch Vụ nhìn nữ nhà khoa học. Nữ nhà khoa học tỉnh lại một chút, lúc này mới sửa sang lại dung nhan: "Thật xin lỗi, ta đã thất thố, ta là Tất Vân Hà, là nhà khoa học phụ trách phương diện dược phẩm" "Ta là Bạch Vụ, ta đến từ quân đoàn điều tra, đây là cấp trên của ta." "Xin chào, ta là Cốc Thanh Ngọc, đến từ quân đoàn điều tra." Bạch Vụ cùng với Ngũ Cửu cũng tự giới thiệu. Tất Vân Hà kinh ngạc nói: "Các ngươi tới từ Tòa Tháp? Ta cho rằng...Tòa Tháp là địch nhân của chúng ta..." Ngũ Cửu khó hiểu, Bạch Vụ đại khái hiểu được: "Ở lại chỗ này chính là anh hùng, nhưng người đi đến Tòa Tháp, cũng không phải đều là kẻ phản bội." Bạch Vụ định nói ra danh tự của Tạ Anh Kiệt, nhưng Tất Vân Hà như thế là đã nhận ra vậy, lắc đầu nói: "Ta mang các ngươi đi gặp những người khác...bọn họ, đều ở trong phòng làm việc tầng 20, ta và Hình Đào bởi vì không chịu được trạng thái tiêu cực tra tấn, nên đi xuống trước. Hình Đào các

người thấy được sao?" Hình Đào ở trong miệng Tất Vân Hà, Bạch Vụ suy đoán, hẳn là người đột nhiên nổ tung kia. Bạch Vụ nói: "Chúng ta thấy được, thế nhưng không kịp cứu y" Tất Vân Hà ngược lại là không để ý: "Nếu như không phải là người có thể giảm bớt nỗi thống khổ của ta, ta cũng không muốn còn sống...đi thôi, chúng ta đi lên phía trên, mọi người nên biết các người đã tới, nhưng thái độ của mọi người, có thể sẽ không giống như ta." Mang theo nghi vấn, ba người Bạch Vụ bắt đầu đi về phía tầng 20. Tuy rằng ở giữa vẫn còn một số tài liệu có thể thu thập, chẳng qua Bạch Vụ cũng không nóng nảy. Có một số điều Bạch Vụ rất để ý, Phó Đoàn Trưởng nếu như đã sớm tới, hơn nữa Tất Vân Hà cùng với Hình Đào cũng bị trạng thái tiêu cực tra tấn muốn chết, vì sao Phó Đoàn Trưởng không có loại cảm giác này? Là vì trạng thái tiêu cực không đủ mạnh? Hay là nói, Phó Đoàn Trưởng đã cường đại đến tình trạng siêu việt cực hạn nhân loại nào đó? Bạch Vụ không hỏi, bởi vì thang máy đã sắp đến tầng 20. Trên tầng 20 có một căn phòng nghỉ ngơi tương đối rộng rãi, trong góc phòng nghỉ ngơi, có một

đám nhà khoa học nằm như chết ở đó. Bọn họ còn chưa có bị nhiễm trạng thái tiêu cực, hoặc là nói, bọn họ mới sống lại chưa được bốn tiếng đồng hồ. Trên mặt của mỗi người đều là tuyệt vọng. Nhìn Tất Vân Hà mang theo hai nam nhân lạ mặt đi vào, có người mở mắt, lộ ra một tia suy tư. Cũng có người hoàn toàn không để ý, mặc kệ là ai tới, cũng không thể cải biến hiện trạng. Dứt khoát mang theo sợ hãi cùng với lo âu như trước, chờ đợi vận rủi hàng làm sau khi sống lại bốn tiếng đồng hồ. Ở trong đám người kia, không có Đào giáo sư. Tất Vân Hà bắt đầu giới thiệu những nhà khoa học này, đồng thời cũng nói ra lại lịch của Bạch Vụ cùng với Ngũ Cửu.