Chương 1457: Ác niệm

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 1457: Ác niệm

Phó Lỗi trực tiếp nằm xuống đất, cầm một bản báo cáo thí nghiệm và bắt đầu đọc. Những người khác cũng hết hứng thú, bao gồm cả Hầu Hải Ngôn, sau khi nghe được Bạch Vụ Ngũ Cửu không trở về được, cũng không còn để ý đến. Mỗi người đều nằm chờ chết, không có ai tin tưởng hai người, bọn họ cho rằng Phó Lỗi nói rất đúng. Hi vọng vô vị là hại người nhất. Chỉ có Tất Vấn Hà, cảm thụ được CỖ ôn hoà truyền đến từ trong tay Bạch Vụ, đủ để xoa dịu nỗi thống khổ trong lòng, cho rằng Bạch Vụ nói là sự thật. "Mọi người... tất cả mọi người đã trải qua quá nhiều thống khổ, hi vọng người bỏ qua cho." Bạch Vụ không muốn lãng phí thời gian, hắn sẽ cùng với Ngũ Cửu chứng minh, Ác Đọa phía ngoài cũng không phải là không thể chiến thắng.

Phó Lỗi trực tiếp nằm xuống đất, cầm một bản báo cáo thí nghiệm và bắt đầu đọc. Những người khác cũng hết hứng thú, bao gồm cả Hầu Hải Ngôn, sau khi nghe được Bạch Vụ Ngũ Cửu không trở về được, cũng không còn để ý đến. Mỗi người đều nằm chờ chết, không có ai tin tưởng hai người, bọn họ cho rằng Phó Lỗi nói rất đúng. Hi vọng vô vị là hại người nhất. Chỉ có Tất Vấn Hà, cảm thụ được CỖ ôn hoà truyền đến từ trong tay Bạch Vụ, đủ để xoa dịu nỗi thống khổ trong lòng, cho rằng Bạch Vụ nói là sự thật. "Mọi người... tất cả mọi người đã trải qua quá nhiều thống khổ, hi vọng người bỏ qua cho." Bạch Vụ không muốn lãng phí thời gian, hắn sẽ cùng với Ngũ Cửu chứng minh, Ác Đọa phía ngoài cũng không phải là không thể chiến thắng.

Hiện giờ hắn và Ngũ Cửu cũng đều có bổn sự như vậy. Nhưng hiện tại, hắn cần biết nơi này phát sinh chuyện gì. Tất cả mọi người nằm thất thần, Bạch Vụ cũng không trông cậy vào những người này trả lời vấn đề, liền hỏi Tất Vân Hà: "Ta cần biết vào sau khi Tạ Anh Kiệt rời khỏi, năm 2138, Tòa Tháp biến mất, đã phát sinh chuyện gì, Tỉnh Tứ đã làm cái gì, Đào giáo sư như thế nào?"

Tất Vấn Hà gật gật đầu, bắt đầu chậm rãi kể -- - "Dù đã qua rất lâu, nhưng ta sẽ không quên chuyện xảy ra năm đó." "Sau khi Tạ Anh Kiệt rời khỏi, mọi người bị đả kích nặng nề, chúng ta mặc dù nghiên cứu biện pháp đối phó với Ác Đọa trên rất nhiều lĩnh vực, nhưng chỉ có Tạ Anh Kiệt cùng với Đào Hành Tri là đạt được thành quả trong lĩnh vực nghiên cứu của họ." "Số lần Tỉnh Tứ phát điên càng ngày càng nhiều, y không đè nén được méo mó, không ít nhà khoa học trong toà nhà biến thành Ác Đọa. Y sáng tạo ra một tầng lĩnh vực ngăn cách chính mình". "Nhưng chuyện này không có ý nghĩa, chúng ta cần thông qua Tỉnh Tứ, nghiên cứu Ác Đọa mạnh nhất từ trước tới nay, nếu như chúng ta có thể sáng tạo ra đồ vật đánh bại Tỉnh Tứ, tự nhiên cũng có thể đánh bại các Ác Đọa khác."

"Chuyện này vốn là có hi vọng, nhưng hiện tại không có hy vọng" "Tiêu cực tâm tình tiến thêm một bước đã kích thích Tỉnh Tứ, Tỉnh Tứ vô cùng điên cuồng...giết chết Tỉnh Lục" Bạch Vụ cả kinh, không nghĩ tới Tỉnh Tứ vào thời điểm điên cuồng, lại giết chết Tỉnh Lục. Tỉnh Lục phục sinh ở nơi khác, đây cũng là nguyên nhân về sau huynh muội chia lìa? "Tỉnh Tứ cũng biết, bản thân ở dưới trạng thái điên cuồng sẽ tổn thương người khác, cho nên rất

mong muốn dự án của Đào Hành Tri thành công, nhưng làm sao có thể thành công?" "Tạ Anh Kiệt rời đi! Y rời đi!". Tâm tình của Tất Vân Hà vẫn còn có chút kích động, Bạch Vụ nhận thấy, biểu tình của tất cả mọi người cũng đều có biến hóa. Bọn họ hận Tạ Anh Kiệt, hận thấu xương. "Tỉnh Tứ cuối cùng cũng phát hiện ra điểm này, thế giới này không có đấng cứu thế, trở thành tâm

ma của Tỉnh Tứ, tâm ma bị chia thành hai phần...một phần là thiên niệm, một phần là ác niệm". "Thiện niệm đi nơi nào, chúng ta không biết, nhưng ác niệm ở lại thành phố Đằng Lâm." Bạch Vụ bừng tỉnh, thiện niệm hẳn là đi thành phố Huyền Hồi.

Cho nên trái tim của Tỉnh Tứ...kỳ thật không phải là trái tim chân chính, quái vật họ Tỉnh đều là Bất Tử Chi Thần. Bọn hắn không có cơ quan nội tạng. Cái gọi là trái tim, chỉ là sản phẩm của chấp niệm to lớn của Tỉnh Tứ. Một phần lưu ở Đăng Lâm, bóp méo quy tắc, một phần đi thành phố Huyền Hồi, bị Bạch Vụ cùng với Ngũ Cửu gặp được. Hoá ra đó là thiên niệm... Bạch Vụ lúc này mới kịp phản ứng, vì sao lúc ấy chính mình reo hò đấng cứu thế là tồn tại, có thể làm cho trái tim của Tỉnh Tứ triệt để tiêu tan.

Bởi vì đó chính là chờ mong của Tỉnh Tứ. Thiện niệm là như vậy, như vậy ác niệm thì sao? "Ác niệm, đã ăn sâu vào trong người của Đào Hành Trì, Tỉnh Tứ lúc ấy đã sắp điên rồi, nói đối với

Đào Hành Tri: Người phải trả giá đắt vì sự bất lực cùng với lời nói dối của ngươi." "Vì vậy chấp niệm méo mó to lớn, bị Tỉnh Tứ quán chú vào trong thân thể của Đào Hành Tri." "Chúng ta vào thời điểm một lần nữa nhìn thấy Đào Hành Tri, là y lộ ra vẻ mặt bình tĩnh cáo biệt

với chúng ta." Nghĩ đến một màn cáo biệt kia, Tất Vân Hà kỳ thật có chút xúc động, chỉ là tất cả mọi người bởi vì vận mệnh bây giờ mà ghê tởm Đào Hành Tri, cho nên tất cả mọi người không dám lộ ra. Người bọn họ đã từng kính nể kia, hiện tại...hết thảy cũng đã thay đổi. "Y nói đối với chúng ta--

Nhân loại là sẽ không thất bại, ta đã trở thành người bị nguyền rủa, ta sắp biến thành quái vật, thế nhưng không cần phải sợ...hiện tại, chấp niệm của Tỉnh Tứ chính là chấp niệm của ta. Các ngươi vĩnh viễn sẽ không biến thành Ác Đọa như ta, các ngươi sẽ vĩnh viễn còn sống với thân phận nhân loại. Các ngươi sẽ không bị Ác Đọa giết chết, cuối cùng cảng tránh gió này cũng sẽ không bị phá hủy! Hãy nỗ lực sống sót, chúng ta là hi vọng cuối cùng của nhân loại...Tòa Tháp cũng sẽ có một ngày sụp đổ, nhưng đến lúc đó, chúng ta nhất định có thể tìm được biện pháp giải quyết Ác Đọa...nhất định có thể! Thật sự rất xin lỗi, ta hẳn nên ở bên các ngươi, thế nhưng thời gian của ta không còn nhiều lắm! Một phen lời nói như vậy, khiến cho lúc ấy chúng ta vô cùng cảm động...chúng ta thề nhất định sẽ nỗ lực nghiên cứu. Nhưng không để ý đến ý tứ của câu kia –– chấp niệm của Tỉnh Tứ, cũng chính là chấp niệm của y, lẽ ra lúc đó chúng ta nên thoát ra"

Bạch Vụ hỏi: "Chấp niệm của Tỉnh Tứ là cái gì? Chấp niệm của Đào giáo sư lại là cái gì?" Ngữ khí của Tất Vân Hà trở nên trầm trọng: "Đối với sự ra đi của Tạ Anh Kiệt, người khó buông bỏ nhất chính là Đào Hành Tri, sau khi dặn dò di ngôn, ý chí của Đào Hành Tri, hoàn toàn bị trái tim méo mó kia của Tỉnh Tứ thôn phệ"