Chương 1458: Quá tuyệt vọng

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 1458: Quá tuyệt vọng

"Khi y lấy được lực lượng méo mó to lớn, tòa thành phố này, toà nhà này, liền bị bao phủ ở dưới quy tắc mới" "Hận ý của y đối với Tạ Anh Kiệt, cũng biến thành hận ý to lớn, đủ để sửa chữa quy tắc thế gian!" "Chúng ta không thể biến thành Ác Đọa, chúng ta không thể chân chính tử vong, tử vong chỉ là bắt đầu, chúng ta không có lối thoát nào..." "Chúng ta phải không ngừng nghĩ biện pháp nghiên cứu, nghiên cứu ra biện pháp giết chết Ác Đọa, chỉ có lợi dụng nghiên cứu của chúng ta giết chết Ác Đọa mạnh nhất trong thành phố này,

mới có thể đạt được giải thoát." "Ban đầu chúng ta cho rằng có thể làm được, lại không nghĩ rằng, Tỉnh Tứ áp đặt lên chúng ta, là lời nguyền!" "Tử vong của chúng ta, lại sẽ khiến cho quái vật trở nên căng cường đại hơn! Tốc độ nghiên cứu của chúng ta, xa xa không theo kịp tốc độ tiến hóa của quái vật".

"Cho dù chết ở dưới trạng thái tiêu cực bốn tiếng đồng hồ một lần, quái vật ở phía ngoài cũng sẽ trở nên mạnh mẽ" "Chúng ta nghiên cứu ra rất nhiều đồ vật, có lẽ những vật này lúc ban đầu là có hữu dụng...thế nhưng không có ý nghĩa." "Kháng tính của chúng càng ngày càng cao, theo chúng ta không ngừng tử vong lại không ngừng phục sinh, thật vất vả mới cắm vào nhược điểm ở trên người Ác Đọa, lại bị chúng thông qua các loại biến dạng cùng với tiến hóa, vượt qua toàn bộ." "Mấy tháng sau đó, chúng ta còn rất có nhiệt tình, nhưng một năm sau, chúng ta ý thức được sự

đáng sợ chấn chính" "Hai năm sau, chúng ta càng tan vỡ, nhưng ngay cả quyền lực thực sự tan vỡ cũng không có, chúng ta chỉ có thể thanh tỉnh ở trong thống khổ, hoặc bởi vì thanh tỉnh mà càng thêm thống khổ" "Một năm, hai năm, ba năm, năm năm, mười năm, hai mươi năm, năm mươi năm...Bạch Vụ...chúng ta không kiên trì nổi! Chúng ta thật sự...đã rất nỗ lực đã rất cố gắng." "Thế nhưng không có cách nào...thật sự không có biện pháp, bất luận chúng ta nỗ lực như thế nào, bất luận chúng ta làm cái gì...cũng không thể rút ngắn chênh lệch giữa nhân loại cùng với Ác Đọa!"

Tất Vấn Hà nói đến đây bỗng nhiên quỳ xuống, một nhà khoa học kiêu hãnh, một người đã dũng cảm chọn ở lại thành phố Đằng Lâm, hiện tại lại quỳ gối ở trước mặt Bạch Vụ: "Chúng ta đã thua, chúng ta nhận thua...ta không muốn ở lại chỗ này, ta muốn chần chính chết đi, ta không muốn lại làm nhân loại!" Trong phòng nghỉ ngơi, tâm tình của toàn bộ nhà khoa học đều bạo phát đi ra ở bên trong khóc lóc kể lể của Tất Vân Hà. Không ít nhà khoa học giống như Hầu Hải Ngôn vậy, ôm đầu khóc, bọn họ không giống như là nhà khoa học, mà giống như những người ăn xin bị nghiền nát xương sống. Phó Lỗi cho tập tài liệu trên mặt, ngửa mặt nằm, không có ai biết biểu tình của Phó Lỗi, chỉ có thể thấy được Phó Lỗi nắm tay, nắm thật chặt. Bạch Vụ nhẹ nhàng nâng Tất Vân Hà dậy, nói: "Cho nên ác niệm trái tim của Tỉnh Tứ sinh trưởng

trên người Đào giáo sư, mà Đào giáo sư biến thành một con quái vật...nhiệm vụ y để lại cho các ngươi, là lợi dụng nghiên cứu của các ngươi, giết chết con quái vật mạnh nhất kia" Tất Vân Hà gật gật đầu. Ngũ Cửu nghĩ tới cái gì, nhìn về phía Bạch Vụ, Bạch Vụ lộ ra thần sắc phức tạp lắc đầu: "Quái vật kia...chính là bản thân vào giáo sư đúng không? Y hấp thu một phần lực lượng của Tỉnh Tứ, trở

thành Ác Đọa cường đại nhất trong tòa thành phố này." Tất Vân Hà bật khóc nói: "Chúng ta cũng không biết...trải qua rất nhiều lần biến dạng, hơn nữa đã quá lâu không có đi ra khỏi tòa nhà này, chúng ta đã không biết hình dáng của y ra sao" Bạch Vụ cơ bản xác nhận điểm này: "Cho nên Đào giáo sư cũng có loại đặc thù này? Tử vong của các ngươi, cũng sẽ khiến cho vào giáo sư trở nên cường đại?" "Đúng vậy." Quá tuyệt vọng. Bạch Vụ có thể tưởng tượng, các nhà khoa học vô cùng tuyệt vọng, nhưng vào giáo sư đại khái cũng vô cùng tuyệt vọng. Y nhìn mình trở nên mạnh mẽ, nỗi sợ hãi trong nội tâm e rằng càng sâu hơn so với những nhà khoa học này. Bạch Vụ luôn tin rằng, người có thể đối mặt với sự cám dỗ của tầng 5 Toà Tháp, lại nói ta không muốn đi, người có thể làm cho Tỉnh Tứ luôn mang lòng áy náy -- tuy nguyền rủa những nhà khoa học này, nhưng nhất định không phải là bổn ý của y, mà là y đã bị triệt để bóp méo. Ở sâu trong nội tâm của y, nhất định căn bản không muốn trở nên mạnh mẽ, nhất định khát vọng

những nhà khoa học này có thể giết chết y? Tỉnh Tứ...xem như đã triệt để hủy diệt Đào giáo sư. Chuyện này so với để cho vào giáo sư chết đi còn thống khổ hơn. Y chỉ có thể trơ mắt nhìn, các đồng nghiệp trước kia của chính mình rơi vào tuyệt vọng, đồng thời tự mình nhận thức –– loại cảm giác vô lực nhân loại nỗ lực không thể thắng được méo mó kia. Nhưng bất kể là Đào giáo sư, hay là các nhà khoa học, bọn họ đến cùng đã làm sai cái gì? Cảm thụ được tâm tình tuyệt vọng của những nhà khoa học này, lời nỉ non của Tất Vân Hà, sự cầu khẩn của Hầu Hải Ngôn, cùng với sự phẫn nộ của Phó Lỗi... Bạch Vụ đứng ở chính giữa: "Ta biết bất luận nói cái gì, cũng không thể khiến cho các ngươi lấy lại được hi vọng, cho nên ta không nói thêm gì nữa, kế tiếp, ta sẽ cùng với bằng hữu của ta, quét sạch Ác Đọa trong tòa thành phố này" "Sự nỗ lực của các ngươi trong 700 năm không có uổng phí, ít nhất phần tinh thần này, đã truyền tới chỗ của ta." Bạch Vụ quay người rời đi, Ngũ Cửu cũng quay người rời đi.

Người còn lại không hiểu hai người này đến cùng muốn làm cái gì, nhưng rất nhanh bọn họ liền hiểu được. Mọi người dựa vào tường phòng nghỉ ngơi, thông qua cửa sổ, nhìn cảnh tượng phía dưới tầng 20. Cảnh tượng phía dưới trước sau như một, tràn đầy Ác Đọa.