Chương 1479: Không dao động, không thay đổi, không ngoảnh lại
Bạch Vụ gật gật đầu, thần sắc nhìn không ra buồn vui, hắn giống như là một gã đao phủ chuyên nghiệp, đang lắng nghe di ngôn trước khi chết của tù phạm nào đó. Cho dù trong nội tâm của hắn, đối với giáo sư không dao động, không thay đổi, không ngoảnh lại, chỉ có kính ý. "Tỉnh Tứ thì sao, ngài có gì muốn nói với y không?" "Tỉnh Tứ.." Ánh mắt của Đào giáo sư trở nên phức tạp, vô số suy nghĩ hiện lên, nhưng cũng không do dự quá lâu: "Y cuối cùng vẫn là thiện lương, nhưng y không phải là đấng cứu thế, nếu có một ngày, ngươi và y không thể không xung đột vũ trang, hãy làm ra lựa chọn chính xác, tựa như người sắp làm đối
với ta." Bạch Vụ nghe được ý bên ngoài của những lời này, kinh ngạc nhìn vào giáo sư. Ánh mắt của Đào giáo sư vẫn mang theo ánh sáng như trước: "Người tên là Bạch Vụ, ta đã chờ đợi
cái thế giới này 700 năm, trong 700 năm, người là một người duy nhất có thể nhìn thấy ta." "Nếu như thế giới này thật sự còn có đấng cứu thế, như vậy đấng cứu thế, nhất định là ngươi. Ta hi vọng ngươi có thể sống không thỏa hiệp, không dao động, không ngoảnh lại" Đào Hành Trị không nói thêm gì nữa, trên đài hành hình được tạo thành bởi những mạch máu màu đen, ánh sáng sấm sét chiếu sáng vẻ bình tĩnh trên khuôn mặt của y. Giống như một vị thần sắp nghênh đón phục sinh. Bạch Vụ giơ đại kiếm lên, thấy được sự bình tĩnh của Đạo giáo sư vào giây phút cuối cùng của cuộc đời , sự bình tĩnh và lãnh đạm mà hắn cố gắng bảo trì, cuối cùng vẫn bị tâm tình bị thương trong nội tâm phá tan. Sấm sét lập lòe. Trong chớp nhoáng này, khỏa trái tim tà ác này, như là cảm nhận được uy hiếp tử vong vậy, toàn bộ mạch máu màu đen, thậm chí đám xúc tu trải rộng trong cả tòa thành phố Đằng Lâm bắt đầu trở nên tức giận. Vô số mạch máu màu đen phảng phất như muốn tại thời khắc này, hoàn thành ký sinh mới, bắt đầu điên cuồng tuôn về hướng Bạch Vụ, cố gắng biến Bạch Vụ thành vật chủ mới.
Ở trong chớp mắt bị mạch máu màu đen đụng vào, ký ức méo mó ập đến, manh mối của hai thanh Thất Nguyên Tội hiện lên pữ trong trí nhớ. Tâm tình tiêu cực cường đại như thể muốn thôn phệ Bạch Vụ --
Nhưng hết thảy đã không có ý nghĩa. Tấm tình tiêu cực cũng không có khiến cho Bạch Vụ mất đi lý trí,
Tương phản, nghiệp hóa đỏ rực cùng với luồng không khí lạnh màu xanh trở nên càng thêm mãnh liệt, dọc theo quỹ tích đại kiếm chém xuống, ở trong buồng tim to lớn, chém ra một khe nứt. Theo Đào Hành Trị chết đi, toàn bộ mạch máu màu đen bắt đầu héo rút, đám xúc tu trải rộng ở trong tòa thành phố này...con mắt trên thân chậm rãi khép kín, đóa hoa đỏ rực chậm rãi héo rũ. Sau khi hàng chục tiếng sét rơi xuống từ đám mây dông, đám mây dông bắt đầu từ từ tan biến. Nắng nóng xuyên qua đám mây dông chiếu xuống thành phố. Mạch máu màu đen rậm rạp chằng chịt, hóa thành khói đen ở dưới ánh mặt trời, chậm rãi tiêu tán. Thi thể của Đào giáo sư biến thành tro tàn, Bạch Vụ đứng ở bên trong đống đổ nát, hào quang màu vàng rơi vào trên người hắn. Một hồi lâu sau, Bạch Vụ vẫn không có rời đi, thẳng đến khi Ngũ Cửu chạy đến, hắn mới tỉnh táo lại
từ trong thất thần. "Ngươi làm sao vậy?" Ngũ Cửu nhìn bộ dáng có chút thất hồn lạc phách của Bạch Vụ, cực kỳ lạ lẫm. Bạch Vụ có chút mệt mỏi: "Giết chết một người nỗ lực còn sống, chưa bao giờ đánh mất bản thân, có chút khó chịu." Ngũ Cửu không nói gì, VỖ VỖ bờ vai của Bạch Vụ. Bạch Vụ tuy đã tìm lại được một số tâm tình, nhưng hắn không phải là một người đa cảm, hắn nhanh chóng thu dọn tâm tình, cảm giác mệt mỏi trên mặt cũng đã biến mất: "Đúng rồi, manh mối về hai thanh Thất Nguyên Tội đã có, ở trong một nghĩa trang ở phía nam." Nghĩa trang phía nam, là một mảnh địa phương bị sương mù đen bao phủ, muốn đến nghĩa tran này, liền nhất định phải đi qua trái tim ta niệm của Tỉnh Tứ. Theo Ác Đọa xung quanh không ngừng chết đi, trong không khí rất nhanh tràn ngập một cỗ mùi hôi thối nồng nặc. Chẳng qua ở trong những ngày này, Bạch Vụ cùng với Ngũ Cửu đã trải qua các loại chết kiểu khác nhau, bao gồm cả việc mặt họ dính đầy chất nhầy ghê tởm. Cho nên đối với mùi hôi thối, hai người ngược lại là không có cảm giác quá lớn.
Trên đường tiến lên, Ngũ Cửu thấy tâm tình của Bạch Vụ có chút để mê hiếm thấy, nói: "Lịch sử chính là như vậy, anh hùng sẽ chết đi, có lẽ một giây trước y còn đang suy nghĩ cứu vớt thế giới,
một giây sau trượt chân, chết ở trong hầm cầu" Bạch Vụ nhíu mày: "Phó Đoàn Trưởng, những lời này không giống như là người như ngươi có thể
nói." Ngũ Cửu nói: "Bọn côn đồ ở tầng dưới cùng đều khao khát được làm anh hùng, bởi vì anh hùng đầy đủ cường đại. Nhưng ta biết lịch sử chính là như vậy, những anh hùng có thể oanh oanh liệt liệt tử vong, rất ít." Đi ở trên đống đổ nát và thi thể Ác Đọa to lớn, Ngũ Cửu dừng bước lại, rất nghiêm túc nói: "Nếu như tiếc nuối cùng với không cam lòng, vậy hãy vĩnh viễn nhớ kỹ những người đã chết đi kia, kế thừa ý chí của bọn họ tiếp tục sống sót" Bạch Vụ cười cười, tâm tình tốt hơn nhiều: "Giống như Phó Đoàn Trưởng nói." Đại chiến đã chấm dứt, tuy đã trải qua sự kiện trầm trọng giết chết Đào Hành Tri này, nhưng sau Cơn mưa trời lại sáng, tóm lại là nhẹ nhõm. Bạch Vụ rất nhanh tỉnh lại, ngược lại là Ngũ Cửu trở nên nghiêm túc: "Những ngày này, ta lấy được không ít lực lượng. Không tới từ chiến đấu, mà là đến từ Lê Hựu."
Trên đường tiến lên, Ngũ Cửu thấy tâm tình của Bạch Vụ có chút để mê hiếm thấy, nói: "Lịch sử chính là như vậy, anh hùng sẽ chết đi, có lẽ một giây trước y còn đang suy nghĩ cứu vớt thế giới,
một giây sau trượt chân, chết ở trong hầm cầu" Bạch Vụ nhíu mày: "Phó Đoàn Trưởng, những lời này không giống như là người như ngươi có thể
nói." Ngũ Cửu nói: "Bọn côn đồ ở tầng dưới cùng đều khao khát được làm anh hùng, bởi vì anh hùng đầy đủ cường đại. Nhưng ta biết lịch sử chính là như vậy, những anh hùng có thể oanh oanh liệt liệt tử vong, rất ít." Đi ở trên đống đổ nát và thi thể Ác Đọa to lớn, Ngũ Cửu dừng bước lại, rất nghiêm túc nói: "Nếu như tiếc nuối cùng với không cam lòng, vậy hãy vĩnh viễn nhớ kỹ những người đã chết đi kia, kế thừa ý chí của bọn họ tiếp tục sống sót" Bạch Vụ cười cười, tâm tình tốt hơn nhiều: "Giống như Phó Đoàn Trưởng nói." Đại chiến đã chấm dứt, tuy đã trải qua sự kiện trầm trọng giết chết Đào Hành Tri này, nhưng sau Cơn mưa trời lại sáng, tóm lại là nhẹ nhõm. Bạch Vụ rất nhanh tỉnh lại, ngược lại là Ngũ Cửu trở nên nghiêm túc: "Những ngày này, ta lấy được không ít lực lượng. Không tới từ chiến đấu, mà là đến từ Lê Hựu."
Vạn Tượng Kiếp Hình, loại năng lực imba này Bạch Vụ cũng rất hâm mộ. Lực lượng cấp khởi nguồn, tuy rất cường đại, nhưng loại vật méo mó này cho dù khống chế thế nào, cuối cùng cũng có chuyện xấu thật lớn.