Chương 1480: Tự trách

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 1480: Tự trách

Hơn nữa tiêu hao quá lớn. Cũng không thể vừa gặp phải chiến đấu, liền trực tiếp thả tuyệt chiêu, nếu như có thể, Bạch Vụ cũng rất muốn có thêm một ít thủ đoạn chiến đấu. Đương nhiên, mục đích của Ngũ Cửu không ở chỗ khoe khoang một cách khiêm tốn, y rất nghiêm túc nói: "Điều này có nghĩa là Lê Hựu đã trải qua rất nhiều chiến đấu, liệu có hay không có khả năng...một màn người nhìn thấy ở trong gợi ý đang phát sinh?" Thần sắc của Bạch Vụ trở nên ngưng trọng: "Ngươi đang nói là, quái vật trong nông trại, đã bắt đầu tiến công Tòa Tháp?" "Đúng vậy." Ngũ Cửu lo lắng, nhưng chỉ có vào thời điểm Lê Hựu cảm giác y, y mới có thể cảm giác Lê Hựu. Vào thời điểm Lê Hựu chặt đứt cảm giác, bọn họ không thể xây dựng liên hệ.

Bạch Vụ gật gật đầu: "Thật sự là không phải là không có khả năng này." "Ngươi không lo lắng?" Ngũ Cửu nhìn về phía Bạch Vụ. Bạch Vụ quan sát Phó Đoàn Trưởng một chút, tin chắc rằng trong nội tâm của Phó Đoàn Trưởng hẳn là có một loại lo nghĩ cùng với tự trách nào đó. Tòa Tháp là địa phương y cực kỳ để ý, cho dù cái địa phương kia đã từng rất mục nát. Nhưng trong đó có ý định ban đầu của Ngũ Cửu, Bạch Vụ biết, nếu như Tòa Tháp bị phá hủy..y nhất định sẽ hi vọng chính mình có thể thủ vững ở bên cạnh Tòa Tháp. "Ta tự nhiên là lo lắng, nhưng những gì ta nói tiếp theo có thể rất tàn nhẫn." Bạch Vụ đi ở phía trước Ngũ Cửu, sau đó xoay người nhìn về phía Ngũ Cửu. Trong đoạn này thời gian, hai người đã đồng sinh công tử hơn một ngàn lần, trong nội tâm tự nhiên không còn bất kỳ bí mật gì đáng nói. "Ngươi muốn nói cái gì?" "Chúng ta không phải là thần, thế giới này cũng không có thần, có lẽ chúng ta sẽ cứu vớt được rất nhiều người, nhưng không cứu được tất cả mọi người." "Ta biết..."

Bạch Vụ lắc đầu nói: "Lâm Vô Nhu, Thương Tiểu Ất, Vương Thế, Tần Lâm...những người từng là chiến hữu này, có lẽ lúc này đang đẫm máu chiến đấu hăng hái, bọn họ có lẽ đã bị Ác Đọa giống như thủy triều nuốt mất, xé nát." Đề cập đến những cái tên quen thuộc này, vẻ mặt của Ngũ Cửu có biến hóa. "Ta nói những điều này, không có nghĩa là ta không quan tâm đến bọn họ, mà là đã trải qua gợi ý, khiến cho ta ý thức được một sự kiện, có lẽ đồ vật chúng ta kiệt lực tránh né, cuối cùng sẽ không thể tránh né" "Có ý tứ gì?" Bạch Vụ xoay người, nhìn thấy tâm tình của Phó Đoàn Trưởng coi như ổn định, vừa đi vừa nói chuyện: "Chính là ý tứ trên mặt chữ, một ít lựa chọn chúng ta làm ra, liền đại biểu cho chúng ta cũng đã bỏ qua một ít lựa chọn. Nếu như chúng ta bởi vì lựa chọn đã bỏ qua mà tự trách, vậy chúng ta về sau vĩnh viễn sẽ không thể làm ra lựa chọn." "Gợi ý chưa hẳn đã hoàn toàn đúng, nhưng ít ra đã chỉ dẫn phương hướng, chúng ta bây giờ đi đến Tòa Tháp, có lẽ có thể làm, chính là khiến cho những chiến hữu...chết muộn một chút. Nhưng cái gì cũng không cải biến được" "Ta không biết Tòa Tháp có bị tiến công hay không, nhưng ta biết, Tòa Tháp nhất định sẽ có cái

ngày đó." "Trước khi nồng độ méo mó đạt đến một mức nhất định và Tòa Tháp lại biến mất, chủ nông trường Tỉnh Nhất, nhất định sẽ điên cuồng tiến công Tòa Tháp." "Nếu như ta ở cùng thời đại với Tỉnh nhất, và cùng nhau chiến đấu 700 năm, ta có lẽ có nắm chắc có thể tránh một màn này." "Nhưng ta cùng với Tỉnh Nhất không ở cùng một vạch xuất phát, ta tin tưởng, đối thủ đáng kiếng kị ở trong miệng Bạch Viễn, sự tình làm thành trong 700 năm này, nhất định còn nhiều hơn so với Tỉnh Lục."

"Nếu như chỉ vẻn vẹn bằng vào chúng ta bây giờ, có thể ngăn cản Tòa Tháp bị hủy diệt...ta tin tưởng tồn tại cho ta gợi ý kia, không sẽ dùng phương pháp bí mật như vậy." "Ta cũng tin tưởng...Bạch Viễn, quái nhân mặt nạ thứ nhất, địch nhân mà bọn họ đối mặt, sẽ không dễ dàng như vậy liền bị chúng ta ngăn cản, chúng ta cần phải có thêm càng nhiều át chủ bài”.

Ngũ Cửu nhìn bóng lưng của Bạch Vụ, có phần lạ lẫm: "Cho nên nếu để cho người chọn, cho dù Tòa Tháp bị tiến công, cho dù đồng bạn ngày xưa gặp nguy cơ tử vong, người vẫn sẽ chọn đi đến thành phố Đằng Lâm?"

Bạch Vụ không có trả lời câu này, chỉ là sự quả quyết bên trong bộ pháp, khiến cho Ngũ Cửu biết được đáp án. Ngũ Cửu nói: "Chuyện này sẽ khiến cho người cảm thấy bình tĩnh sao?" Bạch Vụ xoay người một lần nữa: "Lời nói này của ta, không phải là vì để ta đạt được bình tĩnh, nói là để cho Phó Đoàn Trưởng người nghe. Ta rất cảm kích Phó Đoàn Trưởng ngươi có thể vì ta, một

mình chạy đến thành phố Đằng Lâm." "Khi biết được Phó Đoàn Trưởng sẽ gánh chịu một tương lai nặng nề, bị ép gia nhập vào nông trường, ta cũng thể phải cải biến tương lai như vậy." "Bằng hữu đáng để cho ta liều mạng, cũng sẽ nguyện ý liều mạng vì ta, chuyện này rất tốt." "Nhưng ta cùng với Phó Đoàn Trưởng là hai loại người khác nhau. Bài toán Xe đẩy đối với ta là vấn đề đơn giản nhất trên thế giới này. Ta có thể dễ dàng lựa chọn giữa cứu số ít và cứu số đông, nhưng Phó Đoàn Trưởng người không đồng nhất." Bạch Vụ tiếp tục nói: "Phó Đoàn Trưởng, ngươi là loại người mặc kệ làm ra loại lựa chọn nào, cũng sẽ vì bỏ qua một cái lựa chọn khác mà tự trách." Ngũ Cửu không thích như vậy, nhưng y vô cùng rõ ràng, cách làm của Bạch Vụ là rất đúng.

"Cầm được Thất Nguyên Tội, chúng ta mới chân chính có tư cách chống lại người nông trường. Có lẽ chúng ta xuất hiện quá muộn, sẽ dẫn đến tình huống rất thảm thiết. Nhưng tóm lại là vẫn tốt hơn triệt để thất bại." Hai người rơi vào trầm mặc. Thẳng đến khi đi đến nghĩa trang kia, Ngũ Cửu mới lên tiếng: "Ta không thể làm được như ngươi, nếu như ta biết trước được mấy người Vô Nhu sẽ gặp nguy hiểm, ta có lẽ sẽ không tới thành phố Đằng Lâm."