Chương 1481: Ngạo Mạn Tham Lam
Bạch Vụ cho rằng Phó Đoàn Trưởng đại khái sẽ lượn quanh bỏ qua vấn đề này, nhưng lại tiếp theo của Phó Đoàn Trưởng đã làm ấm lòng hắn: "Cân nhắc ở giữa nhân mạng cùng với nhân mạng, ta không làm được, nhưng ta tin tưởng lựa chọn người đưa ra, nhất định là lựa chọn tối ưu." Bạch Vụ gật gật đầu: "Ta cũng không phải là một thương nhân có thể cân nhắc những ưu và khuyết điểm của nhân mạng, nếu như có thể, ta sẽ để cho Phó Đoàn Trưởng vĩnh viễn không phải trải qua lựa chọn khó xử. Nhưng ta cũng hi vọng Phó Đoàn Trưởng...có thể hiểu được, nếu một ngày nào đó có người chết, đó không phải là trách nhiệm của ngươi." Tiếng nói rơi xuống, hai người thu hồi vẻ mặt nghiêm túc, nhìn nhau cười cười, lại không có lại bàn luận cái đề tài này. Tầm mắt của hai người, cũng rất nhanh rơi vào tấm bia mộ dễ thấy nhất trong nghĩa trang. Cũng không phải là ngoại hình của bia mộ dễ làm cho người khác chú ý, mà là vị trí tương đối dễ làm cho người khác chú ý, nhất là khí thế do hai thanh binh khí phát tán, khiến cho Ngũ Cửu cùng
với Bạch Vụ không thể không chú ý đến. Trên bia mộ không có khắc chữ, chẳng qua Bạch Vụ vẫn có thể thông qua ánh mắt, quan sát đo đạc được tin tức về bia mộ. [Một bia mộ được dùng để bày tỏ lòng kính trọng đối với hai người bằng hữu của một kẻ điên, một người mà y biết tên, người kia y không biết tên. Đương nhiên, kẻ điên hiện tại đã không quá điên rồ.] Kẻ điện tự nhiên là Tỉnh Tứ, người biết tên chính là Đào giáo sư, người không biết tên chính là quái nhân mặt nạ thứ nhất. Ngũ Cửu biết rằng công việc nhận dạng tiếp theo phải giao cho Bạch Vụ. Y không nói gì, chỉ kiên nhẫn chờ đợi. Bạch Vụ có chút hơi thất thần, theo cái nhìn của Ngũ Cửu, có lẽ hắn đã thấy được một ít tin tức khiến cho y động dung. Quả thực, khi nhìn thấy tin tức trên tấm bia mộ này, Bạch Vụ bỗng nhiên nghĩ tới ở chỗ cao lạnh lẽo đến chừng nào. Tỉnh Tứ, khó có thể khống chế sức chiến đấu cường đại, khiến cho ở trong mắt của tất cả mọi
người, y đều là một con quái vật. Quái vật như vậy, mỗi một nhà khoa học đều sợ hãi y. Nhưng Đào giáo sư cho đến chết, vẫn đều cho rằng bản tính của Tỉnh Tứ là thiện lương. Mà quái nhân mặt nạ thứ nhất vào lúc cuối cùng, tuy bị Tỉnh Tứ trọng thương, lại cũng tha thứ cho Tỉnh Tứ. Bạch Vụ dần dần hiểu những gì Đào giáo sư đã nói trước khi chết, rằng Tỉnh Tứ không phải là đấng cứu thế. "Tấm bia mộ này, là Tỉnh Tứ làm cho Đào giáo sư cùng với quái nhân mặt nạ thứ nhất." Bạch Vụ tiếp tục kể: "Lực lượng của Tỉnh Tứ quá cường đại, là một thảm hoạ hình người, thỉnh thoảng sẽ phát điên, lúc phát điên, sẽ không có ai có thể khống chế được" "Lực lượng cường đại, cũng làm cho Tỉnh Tứ bỏ ra một ít giá lớn, y không có bằng hữu. Chỉ có Đào giáo sư cùng với quái nhân mặt nạ thứ nhất, coi y là bằng hữu." "Quái nhân mặt nạ thứ nhất cùng với Đào giáo sư, một người trông rất phóng đãng, một người trông rất nghiêm túc. Nhưng bọn họ trên thực tế là một loại người"
Ngũ Cửu hỏi: "Người nào?" "Người Không dao động, không thay đổi, không ngoảnh lại, đối mặt với Tỉnh Tứ, cho đến chết quái
nhân mặt nạ thứ nhất cũng vẫn là loại bộ dáng kia, chưa bao giờ hối hận với lựa chọn của mình. "Đào giáo sư cũng vậy, các nhà khoa học đáng tôn kính tại toà nhà khoa học kỹ thuật Đằng Lâm
kia, bọn họ bị hiện thực đánh sụp không mất mặt, nhưng hiện thực không có đánh sụp Đào giáo sư. Đến thời điểm tử vong, trong mắt vào giáo sư chỉ có thản nhiên" "Hai người như vậy, thật sự rất vĩ đại...có thể nói cũng là vì Tỉnh Tứ mà chết." Trên mặt của Bạch Vụ mang một chút nghi hoặc: "Bọn họ là tồn tại tiếp cận đấng cứu thế nhất, tuy phương hướng nỗ lực không đồng nhất" "Tỉnh Tứ...thật sự là một người bị lời tiên tri lừa gạt vô cùng thảm. Y chờ đợi đấng cứu thế, lại lần lượt tự tay giết chết đấng cứu thế" "Đào giáo sư vào một khắc sắp chết nói với ta, Tỉnh Tứ không phải là đấng cứu thế, hiện tại ta mới hiểu được, hoá ra quái nhân mặt nạ thứ nhất cùng với Đào giáo sư, đều có những kỳ vọng như vậy đối với Tỉnh Tứ."
Ngũ Cửu nghe hiểu: "Chỉ là Đào giáo sư cuối cùng...đã thấy rõ?"
"Ừm, ngược lại không trách được vào giáo sư, sau khi biết được lực lượng của Tỉnh Tứ có lẽ có thể rung chuyển quái vật trong Toà Tháp, ta cũng từng nghĩ có lẽ Tỉnh Tứ chính là đấng cứu thế" Bạch Vụ vừa chậm rãi lắc đầu vừa nói: "Nhưng hiện tại ta rất xác nhận, y chỉ là một con quái vật có lực lượng, có lẽ y cũng có tâm tính thiện lương, nhưng cũng chỉ thế mà thôi. Ta sẽ không lại ôm chờ mong đối với y" Ngũ Cửu gật gật đầu, nói: "Thay đổi chủ đề, nói một chút về hai thanh vũ khí này." Bạch Vụ gật gật đầu, trực tiếp căn cứ theo chú thích, bắt đầu giảng giải thuộc tính của hai thanh vũ khí này. "Đây là hai thanh Thất Nguyên Tội chính phẩm, gần như sẽ không bị phá hủy." "Thanh kiếm của kỵ sĩ này, là Ngạo Mạn bên trong Thất Nguyên Tội, thanh đoản đao này, là Tham Lam bên trong Thất Nguyên Tội" Trên chuôi kiếm Ngạo Mạn còn có vũ khí Thất Nguyên Tội. Đoản đao Tham Lam, thần đạo như là bao trùm một tầng lân phiến. Thất Nguyên Tội chính phẩm. Một thanh là vũ khí của Tỉnh Tứ, một thanh là vũ khí của quái nhân mặt nạ thứ nhất.
Ngụy vũ khí Thất Nguyên Tội Tỉnh Tứ chế tạo lúc trước, vật phỏng theo chính là vũ khí Nguyên Tội chân chính, Ngạo Mạn. Đoản kiếm Tham Lam, là quái nhân mặt nạ thứ nhất thông qua gợi ý, tìm được sau khi thành phố Bách Xuyên trải qua bảy ngày hạo kiếp.