Chương 1492: Tỉnh Ngũ phẫn nộ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 1492: Tỉnh Ngũ phẫn nộ

Vài giây sau, một con quái vật mặc áo choàng đen với những xúc tu uốn éo trong chiếc áo choàng nói: "Đại nhân...ngài đang tìm chúng ta?" Ở bên cạnh quái vật, còn có một con quái vật cầm búa sắt, nhưng hình thể có chút tương tự với Lưu Mộ, làn da toàn thân giống như nham thạch màu đen. Chiếc búa sắt trên tay trông hơi nhỏ, không vừa vặn với thân hình to lớn của nó. Tỉnh Ngũ nhìn hai người kia, thậm chí có chút hoảng hốt. Y một lần nữa ý thức được, thợ rèn cùng với thương nhân đều đã chết. Chết ở trong tay mình, sau đó lại chết ở trong tay Tỉnh Tứ. Trước đây, khi thợ rèn và thương nhân đi theo sau y, y không nghĩ rằng bọn hắn giỏi như vậy. Thậm chí có thời điểm sẽ cảm thấy thương nhân quá lạc quan, thường xuyên nói dối chính mình, thợ rèn quá trầm mặc, nhiều khi không có khích lệ chính mình.

Hiện giờ, y lợi dụng vạn vật phân giải, hoá toàn bộ quái vật trên đảo thành năng lượng bổn nguyên nhất, lại lợi dụng Vạn Vật Cải Tạo, chế tạo hai tồn tại còn mạnh hơn gấp nhiều lần so với thợ rèn cùng với thương nhân. Nhưng ở sâu trong nội tâm, Tỉnh Ngũ lại không thể lau đi CỖ phiền muộn này. Chế tạo ra "bộ hạ" mới, cuối cùng vẫn không thể thay thế thợ rèn cùng với thương nhân. "Đáng chết! Đáng chết! Hai người các ngươi cút ra ngoài cho ta! Cút ra ngoài!" Bộ hạ đi theo bên cạnh mình nhiều năm chết rồi, Tỉnh Ngũ cho rằng mình hẳn là một người không có cảm tình. Thật giống như chính mình vì giết chết Bạch Vụ, có thể trong chớp mắt phát động lĩnh vực phân giải, không chút do dự phân giải thương nhân cùng với thợ rèn. Chỉ là về sau vào thời điểm nhìn thấy Bạch Vụ méo mó thời gian, biến hết thảy trở lại như cũ, Tỉnh Ngũ mới ý thức được mình đã làm một chuyện ngu xuẩn. Nhìn hai bộ hạ trở về, y lúc ấy thậm chí có chút vui mừng. Nhưng rất tiếc, thương nhân cùng với thợ rèn cũng không có thân thể bất tử như y. Hiện giờ y tái tạo thân hình, thương nhân cùng với thợ rèn cũng đã ở trong hai cỗ lực lượng giếng

ngược cùng với giống va chạm, hồn phi phách tán, hôi phi yên diệt. Tỉnh Ngũ không nghĩ tới, phẫn nộ lớn nhất của chính mình, không phải là lần lượt thua bởi Bạch Vụ -- mà là hai bộ hạ tử vong. Tòa Tháp đã xuất hiện. Với tư cách là tồn tại họ Tỉnh, y có thể cảm ứng được Cỗ triệu hoán này. Tỉnh Ngũ tin tưởng, một trận chiến hỗn loạn lớn nhất trên thế giới này sắp diễn ra. Y cúi đầu, nhìn hai tay của mình. Kể từ khi chết trong trận chiến trên máy bay, lại phục sinh một lần nữa, vận dụng của y đối với Vạn Vật Hóa Giải cùng với Vạn Vật Cải Tạo, lại cũng càng thêm thuần thục. Y nhìn biển sâu tối đen bên ngoài vách ngăn, đôi mắt mờ nhạt: "Đại ca, ngươi nhất định sẽ không bỏ lỡ cơ hội tấn công Toà Tháp đúng không? Huynh đệ chúng ta, thế nhưng đã lâu không gặp"

Ngoài tháp, tại khu vực không xác định.

Cho dù cái chỗ này chính là khu vực biên giới giếng, nhưng dựa theo thuyết pháp của Tỉnh Nhị, nơi này bị khí tức của giếng ảnh hưởng, không gian thời gian hỗn loạn. Nhưng cự ly giữa nơi này cùng với giếng, cũng là không ngừng biến hóa. Những ngày này, Hồng Ân cùng với Tỉnh Nhị xem như miễn cưỡng hoà giải. Ban đầu, Tỉnh Nhị nghĩ rằng vẫn còn thời gian để Hồng Ân từ từ hiểu rõ hai bên. Nhưng rất nhanh, Tỉnh Nhị cảm giác được Tòa Tháp xuất hiện. Y cũng nói chuyện này cho Hồng Ân. "Thái độ của ngươi là gì?" Ở phía trên hoang nguyên, từ khi mảnh tinh không kia đi xa, bốn mùa ở nơi này, hình dạng mặt đất, đều đang không ngừng biến hóa. Lúc này gió tuyết xen lẫn, một giây sau có lẽ mặt trời sẽ treo trên cao. Tảng đá xóa đi góc cạnh, Tỉnh Nhị nhìn đôi mắt to của Hồng Ân-- trên quả bóng bay, nói: "Ta còn chưa biết" "Những người sẽ đi đến địa phương Tòa Tháp?"

"Đúng vậy, ta sẽ đi đến, ta có dự cảm, tại nơi này, bất kể là chứng kiến Tòa Tháp biến mất, hay là chứng kiến Tòa Tháp hủy diệt...ta cũng sẽ đạt được một ít chỉ dẫn". Tỉnh Nhị chắp tay trước ngực, y cũng không có nhìn thấu hết thảy, nhưng những ngày này đối thoại cùng với Hồng Ân, đã khiến cho y có phương hướng. "Ngươi trong những ngày này, có phải hay không đều là đang nói xạo?" Hồng Ân nhìn Tỉnh Nhị, không hiểu sao có chút tức giận. Nàng tiếp tục nói: "Tòa Tháp xuất hiện, đó là chỗ ở của nhân loại, ngươi muốn hủy diệt Tòa Tháp, vậy chúng ta liền vẫn là địch nhân" Tỉnh Nhị lắc đầu nói: "Chúng ta chưa chắc đã là địch nhân. Ta đối với Tòa Tháp, hiện tại đến cùng muốn làm cái gì, chính ta cũng không rõ ràng lắm. Huống hồ..." "Ta không muốn là địch với người, nếu như có thể, ta muốn thử cải biến vận mệnh của ta." Hồng Ân ôm thái độ hoài nghi đối với chuyện này: "Ta không tín nhiệm ngươi." "Vậy nếu ngươi không ngại, có thể đi với ta" Hồng Ân sững sờ. Tỉnh Nhị nói: "Chúng ta đều có rất nhiều địa phương mê mang đối với thế giới này. Nếu như thế

gian còn có một cuộc gặp gỡ không tiền khoáng hậu, như vậy tất nhiên sẽ là vào trước khi Tòa Tháp biến mất." "Tòa Tháp...đối với các ngươi mà nói, thật sự trọng yếu như vậy sao?" "Rất trọng yếu" Tỉnh Nhị lộ ra thần sắc chăm chú, giải thích: "Nếu như Tòa Tháp lại biến mất một lần nữa, huynh trưởng của ta liền không còn cơ hội, điều đó có nghĩa là, từ khi bắt đầu sinh ra, sự chỉ dẫn của thần trong đầu óc ta, lời tiên tri trong giếng, đều là sai lầm" "Cho nên...ngươi hi vọng...Tòa Tháp sẽ biến mất?" "Ta không biết, nhưng ta muốn lấy góc độ của một người quan sát, đi chứng nhận chuyện này" Sau khi nói xong những lời này, Tỉnh Nhị nhìn về phía con hươu trắng kia, huơu trắng đi tới trước người Tình Nhị, cúi đầu. Tùy ý để cho Tỉnh Nhị vuốt ve sừng hươu.