Chương 1493: Nguyện ý thu nhậ
"Ngươi nguyện ý đi theo chúng ta không?" Lời này của Tỉnh Nhị là nói đối với huơu trắng, cũng là nói đối với Hồng Ân. Huơu trắng gật gật đầu, nhìn về phía Hồng Ân. Hồng Ân mặc dù có chỗ đổi mới đối với Tỉnh Nhị, nhưng khí tức tà ác trên người Tình Nhị là không thể tiêu trừ. Nàng vẫn luôn bảo trì cảnh giới đối với Tỉnh Nhị. Nhưng nàng cũng có thể cảm nhận được sự chân thành trong giọng nói của Tỉnh Nhị, như thể y thật sự rất muốn biết...thần có hay không không gì không làm được, không gì không biết. Vấn đề này đối với người theo chủ nghĩa duy vật mà nói, rất đơn giản. Nhưng đối với Tỉnh Nhị, người trời sinh đã tin lời nói của thần, không thể dựa vào ngôn ngữ của người khác để giải thích nghi hoặc.
Chỉ có tận mắt chứng kiến mới được. Tòa Tháp nếu như biến mất, Tỉnh Nhị có lẽ sẽ đột phá bức tường ngăn cản trong nội tâm, triệt để trở nên tự do. Tòa Tháp nếu như vào trước khi biến mất, bị Tỉnh Nhất công phá, như vậy Tỉnh Nhị e rằng sẽ tái khởi tâm ma, vĩnh viễn không thể thoát khỏi mối bận tâm về thần. Lấy thực lực của Tỉnh Nhị mà nói, khi Tòa Tháp bị hủy diệt, nếu Tỉnh Nhi trở thành địch nhân...như vậy không thể nghi ngờ sẽ khiến mọi thứ trở nên tồi tệ hơn. Nhưng do dự nhiều lần, Hồng Ân vẫn là quyết định đánh cuộc một lần. Vì vậy trong hoang nguyên hoang tàn, một nhà sư, một thiếu nữ, một huơu trắng, đi về phía chiến trường lớn nhất trên thế gian.
Ở bên ngoài sương mù, vùng biển Nam Hải. Thuyền cứu nạn to lớn giống như một hòn đảo du ngoạn trên biển. Trên boong trên cùng, áo choàng của Văn Hạo bị gió biển thổi tung, thân ảnh của y tắm trong ánh hoàng hôn, bóng lưng có chút cô đơn.
Sau lưng Văn Hạo, là ba đại tướng lĩnh. Thiên tai, Tương Trụ. Nhân họa, Lê Hân. Tật bệnh, Liễu Bệnh Thụ. "Không nghĩ tới nhân gian trong chớp mắt liền biến thành luyện ngục, không có thiên tai, không có tai họa, không có tật bệnh, chỉ là trong cuộc sống đời thường, những áp lực đó bộc phát ra trong chớp mắt...bọn họ liền biến thành chúng ta." Lời nói của Lê Hân có chút trầm trọng, ngữ khí ngược lại hiển lộ có chút ngả ngớn. Văn Hạo ở phía trước gật gật đầu nói: "Nhân loại biến thành Ác Đọa, đại biểu cho bị tâm tình tiêu cực đè sập, loại chuyện này kỳ thật rất thường thấy." "Có lẽ cũng không cần tận thế, chỉ cần một ngày tồi tệ cũng có thể khiến một người hoàn toàn sụp đồ." Tương Trụ nói: "Thuyền trưởng, Tòa Tháp đã xuất hiện, đoàn thuyền viên bên dưới đều muốn nhìn thấy nó."
Liễu Bệnh Thụ cũng ho khan nói: "Khục khục khục...đó dù sao cũng từng là chấp niệm của chúng
ta."
"Đúng vậy, đó dù sao cũng là chấp niệm của chúng ta, chúng ta là một đám người bị Tòa Tháp từ bỏ, ta hỏi các ngươi một sự kiện." Lúc này Văn Hạo xoay người qua, y từ khi biến thành Ác Đọa, bộ dáng đã không còn biến hóa. Vẫn như cũ là khuôn mặt của thiếu niên, nhưng khí chất đã có vài phần khí tức thiết huyết. "Ngươi cứ nói." Tương Trụ nói. Văn Hạo nói: "Thuyền cứu nạn còn có thể dung nạp trên vạn người, nếu Tòa Tháp bị phá hủy, các người nguyện ý tiếp nhận nhân loại tiến vào thuyền cứu nạn không?" Lê Hân không có trả lời vấn đề này, bởi vì nàng đã biết đáp án mà Văn Hạo muốn. Liễu Bệnh Thụ bỗng nhiên ho khan vô cùng gấp, sau đó nhìn Tượng Trụ. Tương Trụ ngày bình thường nhìn rất táo bạo ngay thẳng, nhưng vào thời khắc mấu chốt cũng không ngốc: "Móa nó, đồ chó hoang hai người các ngươi, đang chờ lão tử mắc lừa đúng không?" Nghe vậy Văn Hạo nở nụ cười, Lê Hân cùng với Liễu Bệnh Thụ cũng cười. Tương Trụ nói: "Đúng vậy, ta là chán ghét những nhân loại kia, 700 năm trước, chúng ta là đứa trẻ bị vứt bỏ, bọn họ lại có thể tiến vào, 700 năm qua chúng ta như thế nào? Bọn họ lại như thế nào?"
"Nhưng cội nguồn của chúng ta vẫn là nhân loại, hơn nữa lần trước Bạch Vụ giúp đỡ chúng ta giải quyết xong một cái đại phiền toái, ân tình dù sao cũng phải trả" Văn Hạo gật gật đầu, Tương Trụ chán ghét nhân loại, kỳ thật đại đa số người trong thuyền đều chán ghét. Nhưng nếu như nhân loại thật sự không có nơi đi, bọn họ vẫn nguyện ý thu nhận nhân loại. Dù sao thì ai cũng không có cách nào tưởng tượng, sẽ có một ngày, kế hoạch thuyền cứu nạn đã từng là giả, sẽ trở thành thuyền cứu nạn chân chính của nhân loại. "Chúng ta không tham chiến, tận lực không tham chiến, nếu như Tòa Tháp không có hủy diệt, Bạch Vụ cùng với bằng hữu của hắn giữ được Tòa Tháp là tốt nhất" Văn Hạo nói đến đây, trầm ngâm vài giây: "Nhưng nếu như...Tòa Tháp thất thủ, chúng ta chỉ có thể cứu vớt nhân loại."
Liễu Bệnh Thụ thở dài: "Thuyền trưởng, nếu đến lúc Tòa Tháp thật sự thất thủ...có phải hay không liền có nghĩa là thời đại nhân loại đã triệt để kết thúc?" "Có nghĩa là cái gì ta không biết, chúng ta cứ làm tốt chuyện của mình là được rồi." Lê Hân cười nói: "Ta không có vấn đề, người ta là một thuyền viên nghe lời, thuyền trưởng nói như thế nào, ta liền làm như thế đó."
Tương Trụ khẽ nói: "Thế nhưng đám nhân loại đi vào đó không nghe lời, ta cũng sẽ không nuông chiều bọn họ" Liễu Bệnh Thụ chỉ là gật gật đầu đối với Văn Hạo, dùng ánh mắt biểu đạt ý tứ, đồng thời nói một chuyện khác: "Có thể hủy diệt Tòa Tháp, tất nhiên là thế lực cực kỳ khủng khiếp, hành vi của chúng ta vào lúc đó, sẽ làm cho đối phương tức giận." Văn Hạo đồng ý với thuyết pháp này: "Từ chỗ của Bạch Vụ, ta biết được một ít cố sự, chúng ta kế tiếp, rất có thể sẽ giao thủ cùng với tổ chức đáng sợ nhất thế giới này." "Cho nên trước khi đến địa phương Tòa Tháp, chúng ta cần phải chuẩn bị đầy đủ" Lê Hân có chút lo lắng, trợ giúp nhân loại có lẽ sẽ đưa tới địch nhân quá cường đại. Liễu Bệnh Thụ cũng vậy.