Chương 1512: Đáp ứng
Hiện tại Tỉnh Lục không làm được bất cứ chuyện gì, cũng không có ai có thể tìm được Tỉnh Lục. Đây quả thực là một kỳ tích. Đổng Niệm Ngư bỗng nhiên cảm thấy hứng thú đối với Bạch Vụ, chỉ có Thẩm Thù Nguyệt, hoàn toàn bị sốc trước kết quả này. Một người có thể đoán trước tương lai, làm sao lại có thể bị đánh bại triệt để như vậy? Nàng đã từng đáp ứng chính mình, muốn tinh lọc méo mó, muốn tạo ra một đấng cứu thế... Hết thảy thật sự là lừa gạt mình? Lưu Chanh Tử nói: "Tiểu Nguyệt, ta kỳ thật đều là nói theo lời của Bạch Vụ, ta không biết ai là Tỉnh Lục, ta không biết các ngươi đang đối mặt với cái gì..." "Nhưng ta tin tưởng Bạch Vụ, nếu như nói vào sau khi người cùng với Khúc Lan rời khỏi, địa phương trong nhân sinh ta cần cám ơn, chính là gặp được Bạch Vụ."
"Bởi vì người này, Tòa Tháp trong 700 năm, khu vực nhân loại không dám đặt chân đều đã đặt chân, cũng bởi vì người này, nhân loại Ở ngoài tháp cũng có địa phương sinh tồn.." "Ta đã từng đi đến chỗ tránh nạn, chỗ đó thật sự rất tốt, ta tin tưởng chỗ đó còn có thể trở nên tốt hon." Lưu Chanh Tử cầm tay của Thẩm Thù Nguyệt, cầm thật chặt. "Cũng chính là vì người này, Tòa Tháp hiện tại có cải cách chưa từng có." "Người mà người đi theo kia, cũng không có giúp người báo thù...nhưng cứu vớt Khúc Lan, giết chết kẻ thống trị, là Bạch Vụ!" "Ta không biết Tỉnh Lục đến cùng đã làm cái gì...nhưng ta không cho rằng, ở trong chuyện cứu vớt thế giới này, có ai làm được tốt hơn so với Bạch Vụ! Hắn có lẽ không phải là đấng cứu thế, nhưng ở trong mắt ta...hắn chính là đấng cứu thế!" "Những lời trước đó về Tỉnh Lục, là Bạch Vụ để ta nói, nhưng những lời đằng sau này, là bản thân ta muốn nói!" Thẩm Thù Nguyệt vốn là rất có hảo cảm đối với Bạch Vụ, ở trong quặng mỏ của Thông Hành Giả, vào thời điểm lần đầu gặp mặt, nàng cũng cảm giác được Bạch Vụ và những người khác bất đồng.
Hồng Ân là một tồn tại cực kỳ đáng sợ, cô ấy cũng một mực đang đối phó với những tâm tình tiêu cực bên trong bóng bay... Lúc đó, Thẩm Thù Nguyệt cảm giác được, những tâm tình đó sắp thôn phệ Hồng Ân, nhưng Bạch Vụ xuất hiện, khiến cho Hồng Ân trở nên bình thường. Thật khó để nói rằng Bạch Vụ có đặc điểm đặc thù nào, bởi vì đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy...cho nên người chân chính hiểu rõ Bạch Vụ, kỳ thật không có mấy. Cá tính của hắn...thậm chí có thể nói rất mơ hồ. Chỉ là Hồng Ân bởi vì Bạch Vụ có thể trở nên thuần khiết. Người như Ngũ Cửu sẽ lấy thân phạm hiểm vì Bạch Vụ. Ở trong sắc vực, những người được chiếc mặt nạ kia triệu tập, không có một ai mà không phải là chí tình chỉ nghĩa. Tính cả Chanh Tử hiện giờ... Thẩm Thù Nguyệt thậm chí không hiểu được Bạch Vụ, cho dù nàng có thành kiến như thế nào đối với Bạch Vụ, cũng nên hiểu được... Bạch Vụ không phải là địch nhân.
Thẩm Thù Nguyệt không nói gì, nàng cúi đầu, cần chậm rãi tiêu hoá, Đổng Niệm Ngư lại lên tiếng: "Bạch Vụ để cho các ngươi báo cho chúng ta những chuyện này, mục đích là cái gì? Ta hẳn là cũng nằm ở trong kế hoạch của hắn?" Lần này đổi thành Khúc Lan nói: "Đúng vậy, ngươi chính là Đổng Niệm Ngư...Bạch Vụ hi vọng ngươi có thể mang ta cùng với Tiểu Nguyệt, đi đến nông trường" Đi đến nông trường, Thẩm Thù Nguyệt cả kinh, cái địa phương kia thế nhưng là đại bản doanh của địch nhân, nàng xác thực cũng đã từng muốn đi vào trong đó, thế nhưng Khúc Lan nhất định không thể đi. "Không được, ngươi không thể đi!" Thẩm Thù Nguyệt ngắt lời của Khúc Lan. Khúc Lan nói: "Năng lực của ta...kỳ thật rất thích hợp lẻn vào" Trong khi nói chuyện, Khúc Lan biến thành bộ dáng của Thẩm Thù Nguyệt. Thẩm Thù Nguyệt đã hiểu, Khúc Lan có thể biến thành bất kỳ bộ dáng nào, như vậy có nhiều chỗ có thể dựa vào năng lực này, thuận lợi tiến vào ở dưới tình huống không kinh động người phòng giữ nông trường. Nhưng nàng vẫn cảm thấy quá nguy hiểm, Thẩm Thù Nguyệt muốn nói gì đó, nhưng còn không
đợi nàng mở miệng, Đổng Niệm Ngư nói: "Vào thời điểm các ngươi tỷ muội tình thâm, giúp nhau suy tính vì an nguy của nhau, có phải hay không cần phải biết rõ một sự kiện trước?" "Ta cũng không có đáp ứng mang các ngươi đi đến nông trường thể đánh bạc của Bạch Vụ là cái
gì?"
Khúc Lan đã sớm biết vấn đề này, nói một cách ngắn gọn: "Hắn sẽ để cho người nhìn thấy Bạch Viễn." "Tại sao ta phải tin tưởng hắn? Sự tình mà Tỉnh Lục không làm được, hắn có thể làm được sao?" "Bởi vì hắn là con trai của Bạch Viễn, mà cha con bọn họ...vẫn luôn có liên hệ chặt chẽ." Những lời cuối cùng này như tiếng sét. Đổng Niệm Ngư bị ám ảnh bởi Bạch Viễn, có rất nhiều nguyên nhân phức tạp. Nếu như có thể nhìn thấy Bạch Viễn, thậm chí phản bội Tỉnh Nhất, đối với nàng mà nói cũng chưa hẳn đã không thể. "Ta lý giải Bạch Vụ...sự tình hắn đã đáp ứng, nhất định sẽ làm được." MỞ miệng chính là Lưu Chanh Tử. Lúc này, Thẩm Thù Nguyệt rốt cuộc cũng hiểu rõ.
Bạch Vụ giải quyết Tỉnh Lục, sau đó xúi giục chính mình, cuối cùng lại thuyết phục Đồng Niệm Ngư, đi đến nông trường... Trong trận chiến thủ tháp tiếp theo, Bạch Vụ có lẽ đã suy tính được, nông trường có đồ vật đủ để cải biến chiến cuộc. Về phần Bạch Vụ làm như thế nào biết được vị trí của mình cùng với Đổng Niệm Ngư, chuyện này không khó. Có lẽ Bạch Vụ cũng đã thẩm thấu những người nông trường khác. Tất cả đều không phức tạp, nhưng có thể bảo đảm mỗi một khẩu đều thành công, chuyện này vô cùng khó khăn. Thẩm Thù Nguyệt bỗng nhiên có một loại hoang mang Bạch Vụ liệu cũng có được lực lượng nhân quả hay không. Đổng Niệm Ngư không có suy nghĩ quá lâu, con trai của Bạch Viễn, hơn nữa vẫn luôn bảo trì liên hệ cùng với Bạch Viễn... Nàng biết rất rõ hai nhãn hiệu này tượng trưng cho cái gì: "Đi, ta đáp ứng các ngươi, ta sẽ dẫn các người đi đến nông trường"