Chương 1513: Hai Phó Đoàn Trưởng
Tại Tòa Tháp, tầng 6. Bạch Vụ nhìn trần nhà, biết rằng thời gian của mình không còn nhiều nữa. Đêm đang đến gần, dựa theo thuyết pháp của Tạ Hành Tri lúc trước, đại chiến đã sắp tới. Hiện tại, có một khoảng cách rất lớn giữa lực lượng phòng thủ của Tòa Tháp cùng với lực lượng tấn công Bạch Vụ phỏng đoán, đại khái nhóm người Phó Đoàn Trưởng đã chạy tới ngoại vi Tòa Tháp. Hắn ngược lại là rất muốn đi gặp Phó Đoàn Trưởng phiên bản mèo, cao thủ đã cứu vớt Phó Đoàn Trưởng vô số lần. Nhưng hiện tại hắn nhất định phải làm một việc, đi đến tầng 7 Tòa Tháp. "Bạch Viễn, ra đi."
Tại lối vào tầng 6 Tòa Tháp, ở bên người Bạch Vụ, hư ảnh mặc áo khoác trắng xuất hiện. "Ngươi có nắm chắc không?" Bạch Vụ nhìn Bạch Viễn, hỏi một câu không có đầu không có đuôi. Bạch Viễn ngược lại là rất rõ ràng ý tứ của câu hỏi này: "Mỗi người đều có lĩnh vực của mình, nhà người máy nhỏ của ngươi, thích nghiên cứu khoa học kỹ thuật, người lùn, thích nghiên cứu võ kỹ, lão K giỏi về thuấn di, còn ta..." "Giỏi về mưu lược?" Bạch Vụ hỏi. Bạch Viễn lắc đầu: "Ta giỏi về khống chế nhân tâm, nhân tâm là những biểu hiện phức tạp xen lẫn tâm tình và ký ức. Nhưng đối với ta mà nói, tất cả đều là tham số. Hết thảy cũng đều có thể điều tiết khống chế, tâm tình cũng thế, ký ức cũng thế." "Khác với 10 Bích chính là, y chỉ biết lừa gạt người khác, ta lại có thể lừa gạt mình" Bạch Vụ muốn chính là những lời này: "Trong mắt ngươi, Tỉnh Nhất là một đối thủ phiền phức, cho nên ta cho rằng...gã chưa chắc sẽ giống như những gì ta nghĩ, mang theo quái vật trong Tòa Tháp đi đối phó với Tỉnh Tứ.." "Nếu như Tỉnh Tứ không thanh tỉnh, có lẽ là có khả năng này, nhưng nếu như Tỉnh Tứ thanh tỉnh, có lẽ...Tính Nhất cuốn lấy Tinh Tứ, căn bản không cần chiến đấu."
Bạch Viễn cười nói: "Xem ra ngươi không có khinh địch, đây cũng là một chuyện tốt, ở trong mắt Tỉnh Nhất, phá hủy Tòa Tháp mới là trọng yếu nhất." Bạch Vụ đương nhiên sẽ không khinh địch: "Điều này cũng có nghĩa là, trong trận chiến thủ vệ Tòa Tháp, chúng ta sẽ gặp phải cường địch khó có thể tưởng tượng, muốn đánh bại địch nhân như vậy, không, địch nhân như vậy là không thể đánh bại. Nhưng ta ít nhất phải cố gắng làm một điều gì đó." Động tác của hai cha con rất chính tề, lại một lần nữa đồng thời nhìn về phía trần nhà. Ở trên đỉnh này, có ngọn nguồn của mọi thứ, linh hồn của sinh vật cường đại nhất thế giới. "Chênh lệch tin tức, không nhất định là người biết nhiều hơn người khác, có đôi khi, chỉ cần ngươi có thể thay đổi tính đúng sai của tin sức, là có thể lừa dối" Bạch Vụ nhìn về phía Bạch Viễn: "Thời gian có hạn, kế tiếp phải dựa vào ngươi."
Ở ngoài tháp. Gia ẩn, Liễu Long, Bàng Lê, ba cỖ vật chứa của Gia ẩn, quan sát đo đạc Tòa Tháp vô tận ở trong
bóng tối. Hít thở bầu không khí bên ngoài sương mù và trở về quê hương của chính mình, Gia ẩn nhớ tới nhắc nhở của lão sư. "Thật sự là kiến trúc vĩ đại, nó rốt cuộc là triệt để ngăn cách méo mó như thế nào? Lão sư, thật đáng tiếc vì ngài đã đi đến một cái thế giới khác, không thể nhìn thấy một màn này. Bản thể của Gia ẩn lẩm bẩm. Đối với Tòa Tháp, hủy diệt cũng thế, biến mất cũng thế, Gia ẩn thủ vệ nơi này, chỉ là bởi vì Bạch Vụ nói lời giữ lời. Nhưng ty khác với những người khác, đối với thủ vệ Tòa Tháp, Gia ẩn không có ý định mạo hiểm tánh mạng.
Ngũ Cửu, Gia ẩn, đều là thông qua bia đá truyền tống của Tòa Tháp đi đến nơi này. Nhưng Lưu Mộ cùng với Nhiếp Trọng Sơn là Ác Đọa, hai người không thể tiến vào Tòa Tháp, cho nên hai người bọn họ vẫn như cũ là thông qua phương tiện bay của Số 0, đang ở trên đường đi đến nơi này.
Vào thời điểm phương tiện bay qua tòa thành phố nào đó, Lưu Mộ nhìn xuống phía dưới: "Trong thành phố toàn bộ đều Ác Đọa...tòa thành phố này như thể là doanh trại tiến công Tòa Tháp?" Mặc dù ở trên không trung mấy ngàn mét, nhưng khí tức Ác Đọa bên trong thành phố này quá mức khổng lồ, Nhiếp Trọng Sơn cũng cảm ứng được một màn này. "Bọn họ thủ vệ Tòa Tháp, chúng ta liền làm chuyện khác?" Lưu Mộ nhìn Nhiếp Trọng Sơn nói. Nhiếp Trọng Sơn cũng sinh ra hứng thú đối với thành phố quỷ dị này. Phảng phất như mỗi thời mỗi khác, trong toà thành phố phía dưới mấy ngàn mét này, đều có quái vật chết đi, lại có quái vật mới sinh ra. Y cười nói: "Đã sẵn sàng chiến đấu trong bãi rác chưa?" Ở trên không thành phố Ác Đọa, hai Ác Đọa cường đại giáng xuống từ trên trời!
Ở ngoại vi Tòa Tháp. Vào thời điểm Ngũ Cửu xuất hiện từ trong tấm bia đá truyền tống, Lê Hựu đã sớm cảm ứng được. Mà hai Ngũ Cửu gặp nhau, khiến cho những người nhận thức Ngũ Cửu như Gia ẩn, Lâm Vô Nhu, Vương Thế đều triệt để bối rối.
"Làm sao...lại có đến hai Phó Đoàn Trưởng?" Trịnh Nhạc trợn tròn mắt: "Ta chẳng lẽ lại không cẩn thận ngủ rồi?" Lê Hựu không có giải thích cái gì, chỉ là ở trước mặt mọi người, biến thành bộ dáng nhân loại của chính mình. "Bà mẹ nó...Ngũ Cửu ngươi làm sao lại biến thành nữ nhân?" "Bà mẹ nó...Phó Đoàn Trưởng người làm sao, không đúng, đây mới là Phó Đoàn Trưởng, ngươi là ai?" Lâm Vô Nhu kịp phản ứng. Doãn Sương đã sớm kịp phản ứng, xuất hiện từ trong tấm bia đá Tòa Tháp, mới là Phó Đoàn Trưởng. Người trước đó khiến cho nàng cảm thấy cổ quái, không phải là Phó Đoàn Trưởng. Lê Hựu nhìn Ngũ Cửu: "Xen vào việc của người khác, ai bảo người xuất hiện nhanh như vậy?" "Vậy thì...ta đi?" Ngũ Cửu có chút quýnh quáng. Mọi người vẫn là lần đầu tiên thấy được Ngũ Cửu lộ ra loại vẻ mặt này. Không khỏi suy đoán quan hệ giữa nữ nhân này cùng với Ngũ Cửu.