Chương 1514: Năng lực dị biến đặc thù

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 1514: Năng lực dị biến đặc thù

Lê Hựu ngược lại là không có che giấu: "Y là người hầu của ta." Ngũ Cửu phiên dịch một chút: "Nàng tên là Lê Hựu, là ân nhân cứu mạng của ta, cũng là một người có thực lực cường đại...Thủ Hộ Giả" Vào thời điểm nói đến Thủ Hộ Giả, Ngũ Cửu nhìn về phía Lê Hựu, Lê Hựu không có cự tuyệt cũng không có không thích. Điều này làm cho Ngũ Cửu rất cảm kích, bởi vì điều này có nghĩa là trong trận chiến sắp tới, đối phương nguyện ý giúp nhân loại. Trịnh Nhạc có phần giấm chua: "Ngũ Cửu, ở trong cuộc sống ngoài tháp...ngươi đến cùng đã trải qua cái gì?" "Một lời khó nói hết. Kế tiếp bắt đầu thương lượng đối sách phòng ngự, hiện tại khu vực đã đả thông, tiếp viên của Tòa Tháp sẽ đi đến, chúng ta kế tiếp, sẽ có một cuộc ác chiến" Ngũ Cửu rất tự nhiên chuyển đề tài.

Rất nhanh ở ngoại vi Tòa Tháp, theo hướng của một thành phố nào đó, thế lực nhân loại bắt đầu bố phòng.

Mặt trời cuối cùng cũng lặn, bầu trời xanh thẫm. Gió đêm ở phía tây Mai Nam, thường thường sẽ cuốn theo cát vàng. Càng ngày có càng nhiều các chiến sĩ Tòa Tháp, tuôn ra từ trong tấm bia đá truyền tống. Ở dưới sự chỉ dẫn của nhóm người Doãn Sương, Trịnh Nhạc, Vương Tố, Ngũ Cửu, những chiến sĩ này được phân chia thành từng cái đội ngũ. Bọn họ từ lúc bắt đầu hỗn loạn, ở trong thời gian cực ngắn biến thành sẵn sàng đón quân địch. Tất cả vũ khí di động của nhà họ Tạ cũng được vận chuyển ra ngoài bằng bia đá truyền tống. Trong biển rộng phương xa, một chiếc du thuyền khổng lồ đang chạy đến bến cảng Mai Nam. Trên boong tàu, vị thuyền trưởng với chiếc áo choàng bay phất phới, cùng với ba vị tướng lãnh sau lưng, đã có thể nhìn thấy đường nét của Tòa Tháp ở phía xa.

Ồn ào náo động trong bóng đêm dần dần nhạt đi. Ở ngoại vi Tòa Tháp, mặt đất truyền đến chấn động rất nhỏ. Ở trong cơn chấn động nhẹ này, từng chiến sĩ ở ngoại vi Tòa Tháp phảng phất như cũng có thể nghe được tiếng tim mình đập. Ở trong bóng tối nơi xa...bỗng nhiên có quang ảnh, vô số sinh vật có hình dạng quỷ dị tạo thành những đường viền méo mó. Cảm thấy âm thanh trầm thấp phía trước xé toang bầu không khí im lặng, quân đoàn điều tra, quân đoàn bảo vệ, tất cả lính đánh thuế trong Toà Tháp, cùng với quân đội riêng của những kẻ thống trị đều nắm chặt vũ khí của họ. Theo khí tức ở phương xa càng ngày càng khổng lồ, càng ngày càng áp lực. Đoàn Trưởng quân đoàn điều tra, gia chủ Tần gia đương thời, Tần Tung chỉ kiếm về phương hướng thành phố Ác Đọa: "Nhân loại! Công kích!" Đám người trong bóng đêm bắt đầu phun trào, phảng phất vô số con dơi bay trong bóng đêm. Cảm thụ được hương vị của vô số tâm tình, cũng làm cho bọn quái vật bên kia đường chân trời đầu trở nên hưng phấn.

Chỉ một thoáng, tiếng quái vật gào thét, tiếng nhân loại hét hò đan xen cùng một chỗ. Giống như là ao nước yên tĩnh trong giây lát bị cự thạch kích thích ngàn cơn sóng! Màn đêm bị dũng khí xé mở, trận chiến thủ vệ Tòa Tháp nhất định thảm thiết này, khai hỏa! Tòa Tháp trong đêm giống như một con quái vật khổng lồ ẩn mình trong đêm. Cho dù là đám Ác Đọa khởi xướng tiến công ở vị trí rất xa, cũng rất khó nhìn thấy toàn cảnh của con quái vật này. Chiến lực công kích ở bên trong nhân loại, rất nhanh tại đường chân trời màu đen, đan chéo cùng

một chỗ với nhóm Ác Đọa. Ngay cả những người có thị lực tốt nhất, cũng rất khó nhìn thấy chuyện gì đang phát sinh. Bởi vì ngoại trừ màn đêm, còn có sương mù đen dày đặc bao trùm. Màn sương mù đen này dường như có thể nuốt chửng mọi ánh sáng. Đứng ở phía sau nhìn đám người khởi xướng công kích, giống như là một đám người nhao nhao xông vào trong vòng xoáy màu đen nào đó. Liền ngay cả ánh sáng phát ra từ các thiết bị hỏa lực khác nhau của đám người, cũng cùng nhau biến mất.

Trong tầm nhìn, giống như một nhóm đốm sáng, đột nhiên bị bóng tối thôn phệ. "Đoàn Trưởng, đám sương mù đen kỳ quái đó dường như có thể nuốt chửng những đòn tấn công do vũ khí của chúng ta gây ra!" Ở bên người Tần Tung, một sĩ quan tham mưu có trình tự thiên phú Cường Hóa Thị Giác, đội trưởng mới của quân đoàn điều báo cáo cho Tần Tung. "Ra lệnh ngừng công kích, nên tấn công từ hai cánh" "Đã ra lệnh, nhưng Đoàn Trưởng, những căn bản không kịp, bọn họ hiện tại đều có thiết bị đẩy của Tạ gia, ngay cả khi chúng ta ra lệnh thông qua thiết bị của Tạ gia...binh sĩ công kích phía trước, cũng đã tiến vào khu vực nguy hiểm..." Sĩ quan tham mưu này lộ ra vẻ mặt thảm thiết: "Bọn họ...sẽ chết" Bản thân của mệnh lệnh công kích không có sai, nếu để quái vật lao về phía trước mà không bị chặn lại thì tổn hại sẽ còn lớn hơn gấp bội. Trang bị của Tạ gia được chia thành nhiều loại, một số thích hợp công kích, một số thích hợp chiến đấu tầm xa. Mà ở phía sau còn có một bộ phận mấu chốt nhất, nhân loại có trình tự thiên phú hệ trị liệu.

Năng lực tác chiến của những người này xa xa không bằng những người khác. Biện pháp tốt nhất, chính là binh sĩ tiên phong của sinh mệnh lực mạnh nhất xông lên chống đỡ. Tần Tung trong những ngày này, sau khi được Yến Tự Tại thông báo đại chiến sắp tới, liền đã bắt đầu chuẩn bị. Kế hoạch của y là rất đúng. Nhưng khi đối mặt với đám quái vật đen trước mặt, ai có thể đoán được những con quái vật đã trải qua vô số lần dung hợp này sẽ có năng lực dị biến gì? "Nếu như binh sĩ tiên phong...chết quá sớm...nhuệ khí của chúng ta sẽ giảm sút nghiêm trọng." Ngữ khí của sĩ quan tham mưu mang theo một chút khủng hoảng. Tần Tung đương nhiên cũng nghĩ đến điểm này. Nhưng y không có bất kỳ biện pháp nào. Ngũ Cửu thấy được một màn này, y biết ở chỗ hai quần giao chiến, tất nhiên tồn tại một con Ác Đọa cường đại nào đó, đang sử dụng năng lực dị biến đặc thù.