Chương 1515: Thủ bút của Lê Hựu
Loại năng lực dị biến này có thể tiêu trừ công kích của nhân loại trên phạm vi lớn. Ngũ Cửu không do dự, trong chớp mắt đi tới bên người Lê Hựu: "Lực phá hoại của ta không được, ta cần người giúp ta làm một chuyện." "Chuyện gì?" Lê Hựu nhìn về phía Ngũ Cửu. "Ở trong sương mù đen phía trước, đánh ra một khe nứt, khiến cho quân tiên phong ngừng công kích!" "Ngươi thì sao?" Lê Hựu hỏi lại. Ngũ Cửu liền biến mất. Tốc độ của y vô cùng nhanh, chỉ ở trong chớp mắt, đã hóa thành lưu quang, phóng tới phía trước nhất! Lê Hựu đã nhìn ra ý nghĩ của Ngũ Cửu.
Nàng là người cường đại nhất trong lực lượng phòng thủ Tòa Tháp trước mắt. Hơn nữa đồ vật Ngũ Cửu nắm giữ, nàng đồng dạng cũng có thể nắm giữ. Vào thời điểm Ngũ Cửu xuất hiện ở trong sương mù đen, Lê Hựu liền xuất hiện ở bên ngoài sương mù đen. Thân ảnh của nàng lại không hề chậm hơn Ngũ Cửu. Vô số nhân loại khởi xướng tiến công đối với sương mù đen, giống như từng mũi tên lửa! Lúc này Lê Hựu, biến đổi hình thái trong chớp mắt. Năng lực dị biến do Vạn Tượng Kiếp Hình cướp bóc-- Siêu Cự Đại Hóa. Năng lực dị biến do Vạn Tượng Kiếp Hình cướp bóc --Quái Lực Vô Song.
Quân tiên phong nhân loại phía trước đột nhiên dừng bước. "Mẹ của ta ơi...đó là vật gì?" Trong những người lao lên phía trước nhất, tự nhiên không thể thiếu Vương Thế cùng với Lâm Vô Nhu. Hai người xông tới phía trước, sắp bị sương mù đen thôn phệ.
Nhưng nhìn quái vật to lớn phía trước, bọn họ kinh hãi dừng bước. Đó là một con trùng cầm một cái liềm khổng lồ. Trùng tộc nữ vương. Hơn nữa là Trùng tộc nữ vương sau khi Siêu Cự Đại Hóa. Hầu như trên toàn bộ chiến trường, mọi người đều nhìn thấy bộ ngực trần, khuôn mặt mị hoặc của Trùng tộc nữ vương, cùng với eo bụng giống như đuôi ong dưới màn đêm. Vạn Tượng Kiếp Hình, xem như là năng lực biến hóa phiên bản cao cấp của Khúc Lan. Trong khi đạt được năng lực của đối thủ, cũng có thể phỏng chế ngoại hình của đối thủ. Sự khác biệt duy nhất là, cần Lê Hựu triệt để thôn phệ đối thủ. Trong 700 năm này, Lê Hựu đã từng thôn phệ không ít sinh vật. Những sinh vật này phần lớn đều là đứng đầu chuỗi thức ăn, trong đó liền bao gồm Trùng tộc nữ vương suýt nữa giết chết Ngũ Cửu lúc trước. Đối mặt với vô số ánh lửa do vũ khí của nhân loại phát ra, Lê Hựu giống như chiến hạm đối mặt với vô số mũi tên lửa trên sông. Nàng vung lưỡi liềm, cuồng phong gào thét.
Đại địa trong chớp mắt bị nàng chém ra một khe nứt thật sâu. Cho dù là nhân loại, cũng khó có thể vượt qua khe nứt này. Đám người Tần Tung ban đầu cho rằng quái vật kia đến từ phe Ác Đọa. Nhưng rất nhanh, sĩ quan tham mưu có Cường Hóa Thị Giác nói: "Tần đoàn...ngừng! Ngừng công kích! Sương mù đen cũng đã bắt đầu tản ra!" Ánh lửa vũ khí của nhân loại bị thân thể khổng lồ của Lê Hựu ngăn trở vài giây. Nhưng rất nhanh, theo Lê Hựu hóa hình một lần nữa, biến trở về hình thái nhân loại, vô số ánh lửa xuyên qua ở trên khe nứt. Sương mù đen vốn có thể nuốt chửng hết ánh sáng-- đã không còn. Các loại vũ khí của nhân loại lần lượt nở rộ ra các đoá hoá huỷ diệt trong thuỷ triều Ác Đoạ. Khe nứt to lớn, là thủ bút của Lê Hựu. Mà sương mù đen biến mất, thì là thủ đoạn của Ngũ Cửu. Ở trong chớp mắt Lê Hựu hóa thân thành Trùng tộc nữ vương, Ngũ Cửu xông vào sương mù đen. Đó là một mảnh bóng tối tuyệt đối có thể thôn phệ ánh sáng, nhưng trước đó Ngũ Cửu có một thời
gian rất lâu, đều Ở vào trong trạng thái mắt không thể thấy. Cũng bởi vậy...y đã tiến hóa ra thiên phú Tâm La. Cú chém như tia chớp không lưu tình chút nào, quái vật phóng thích sương mù đen, là một sinh vật hình rùa tương đối lớn. Vô số "ống khói" mọc trên lưng của sinh vật hình rùa này. Sương mù đen chính là phun ra từ phần lưng, sương mù đen có thể nuốt chửng mọi nguồn sáng, hơn nữa có chứa độc tố hệ thần kinh nhất định. Nhưng hiện giờ, nó đã bị băm nhỏ thành mấy trăm khối. Tần Tung cùng với sĩ quan tham mưu đồng thời thở ra một hơi, nguyên bản lo lắng công kích sẽ fidẫn đến binh sĩ tiên phong bị hủy diệt quá sớm. Những tràng nguy cơ này, đã bị Ngũ Cửu liên thủ với Lê Hựu, hóa giải ở trong chớp mắt. Khe nứt to lớn tuy ngắn trở binh sĩ công kích, lại cũng hình thành một chiến hào. Rất nhiều Ác Đọa hình thể hơi nhỏ một khi bước vào nơi này, liền phải dừng lại. Điều này cũng tạo cơ hội cho nhân loại khai hoả. Tần Tung không có nhàn rỗi, quyết đoán ra lệnh vào thời điểm này: "Binh sĩ bảo dưỡng trang bị
hành động, binh sĩ trị liệu hành động!" Bất kỳ trang bị nào bị quá tải và cạn kiệt năng lượng, sẽ có một khoảng thời gian hơn mười giờ để trở về thái và thay thế. Vì vậy, để đảm bảo dòng hỏa lực ổn định, Tần Tung thành lập một đơn vị chuyên vận chuyển và bảo dưỡng trang bị. Phương pháp chiến đấu này rất truyền thống, nhưng ở loại địa hình bằng phẳng này, đúng là phương pháp tác chiến tốt nhất. Ưu điểm ở chỗ có thể luôn duy trì hoả lực, khuyết điểm ở chỗ... Nếu như nhóm quân tiên phong của nhân loại, không chống được đám Ác Đọa phía trước, vậy hết thảy cũng sẽ tan vỡ. "Căn cứ vào tin tức lấy được, Ở phía chúng ta hẳn cũng có chiến lực Ác Đọa, Lưu Mộ, Nhiếp Trọng Sơn, còn có Ác Đọa tấm gương khiến cho người ta chán ghét kia đầu rồi?" Tần Tung hỏi. Lúc này, nếu có mấy chiến lực cường đại giống như Ngũ Cửu chống đỡ, áp lực của nhân loại sẽ nhỏ đi rất nhiều. Nhiếp Trọng Sơn cùng với Lưu Mộ nhảy xuống máy bay đều là tạm thời nảy lòng tham, cho nên
không có ai biết hai người này đi nơi nào.