Chương 1527: Thảo luậ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 2 lượt đọc

Chương 1527: Thảo luậ

Tất cả trật tự trên chiến trường được khôi phục. Ác Đọa tấm gương giống như uống máu gà vậy, kết giới mở rộng đến cực hạn, còn muốn khoa trương hơn so với lúc trước. Ngũ Cửu cùng với Lê Hựu cũng bởi vậy, có cơ hội thở dốc, có thể phục hồi một chút thể lực.

Mà chẳng biết tại sao, Ác Đọa không ngừng tiến công, cũng dừng bước trong giây lát. Nhìn từ phương xa, chúng vẫn là một dãy đen ngòm.

Giống như một làn sóng đen được hình thành bởi Ác Đọa. Nhưng chỉ có những con Ác Đọa này tự mình biết, ở phía sau chúng, con đường hỗ trợ binh lực liên tục-- đã đứt đoạn. Rất nhiều Ác Đọa giống như con sứa đỏ vậy, tuy chấp niệm là phá hủy Tòa Tháp, lại cũng có trí tuệ

sinh tồn của chính mình. Vì vậy Ác Đọa cùng với nhân loại, hai bên công thủ ăn ý ngựng chiến. Đêm dài đầu tiên sắp kết thúc. Các tướng sĩ ở phía trước nhất, rốt cục cũng có cơ hội nghỉ ngơi. Chỉ là thần kinh của từng người đều căng thẳng. Quan chỉ huy Tần Tung rất rõ ràng, đây là hòa bình ngắn ngủi, trận chiến này có thể bùng phát trở lại bất cứ lúc nào.

Bên ngoài sương mù, Ở ngoại vi Tòa Tháp. Bầu trời đen kịt từ từ chuyển sang màu xanh thẫm. Sau khi đêm dài trôi qua, hình dáng của Tòa Tháp dần dần rõ ràng. Sự ồn ào náo động của chiến trường cũng không có cách nào lan đến phương xa, Tỉnh Ngũ nhìn kiến trúc to lớn phía xa, hưng phấn không thôi.

Y không có cảm giác được khí tức của huynh trưởng Tỉnh Nhất. Cho dù y biết rõ, những Ác Đọa cường đại này có thể nói đều là thủ bút của nông trường. Nhưng trong nông trường, người có thể áp chế y kia cũng không xuất hiện. Nếu như mình là người thứ nhất công phá Tòa Tháp...như vậy tồn tại chí cao trong tháp, tất nhiên sẽ ban cho y quyền thống trị mạnh mẽ hơn. Nhìn nhân loại ở phương xa, Tỉnh Ngũ cười lạnh nói: "Ta đến rất đúng lúc." Sáng sớm, màu lam sẫm dần dần nhạt đi, Tòa Tháp chỉ có đường viền trong bóng đêm, hiện rõ đường nét. Sau một đêm dài, với kết giới bảo hộ to lớn, còn có sự liên thủ của Ngũ Cửu cùng với Lê Hựu-- Tòa Tháp hoàn hảo không tổn hao gì. Tuy ngẫu nhiên sẽ có mấy con cá lọt lưới, nhưng có vẻ như Tòa Tháp còn muốn kiên cố hơn so với trong tưởng tượng của mọi người. "Thế công của Ác Đọa chậm lại...điều này liệu có nghĩa là, chúng đã chết không sai biệt lắm?" Mặt trời dần dần ló dạng, sĩ quan tham mưu nhìn phương xa hỏi.

Ác Đọa ở phương xa tuy vẫn là một mảnh đen ngòm, trong đó không thiếu một ít quái vật quỷ dị

cường đại hung ác chỉ vẻn vẹn dựa vào mắt thường liền có thể nhìn ra. Nhưng mọi người có thể cảm giác được, khí tức đã yếu đi. Vào ban đêm, khí tức của Ác Đọa phảng phất như vô cùng vô tận. Nhưng hiện tại, tuy vẫn khiến cho tất cả mọi người cảm giác được áp lực, lại khác nhau rất lớn so với thời gian vào đêm. Ngũ Cửu cùng với Lê Hựu cũng có cơ hội thở dốc hiếm thấy. "Không có bị thương chứ?" Ngũ Cửu hỏi. "Ngươi đang xem thường ai?" Lê Hựu tức giận trả lời một câu. Trời đất chứng giám, những lời này của Ngũ Cửu tuyệt đối là xuất phát từ quan tâm thuần túy. Những giọng điệu của nam nhân thẳng thắn, liền rất có một loại ý tứ trào phúng. Lê Hựu hung hăng trừng mắt nhìn Ngũ Cửu: "Xen vào việc của người khác, rõ ràng là người thực lực không đủ, đừng có cậy mạnh, nếu gặp phải nguy hiểm, ta sẽ không cứu ngươi." Ngũ Cửu gật gật đầu: "Yên tâm, gặp phải nguy hiểm ta sẽ không liên lụy ngươi." Lê Hựu sững sờ, lời này lại rất hữu dụng, thần sắc của nàng nhu hòa không ít.

Ác Đọa tấm gương vẫn ở phía trước nhất đưa lưng về phía mọi người. Lĩnh vực Kính Phản vẫn luôn mở ra, nhưng gã cũng không có cảm thấy mệt mỏi. Tương phản, mấy tiếng trôi qua, lời Cổ vũ của Ngũ Cửu vẫn còn in dấu trong lòng gã. Phảng phất như trở thành một loại buff nào đó. Mọi người ở phía trước cũng đã thay đổi trang bị mới, tất cả đạn dược cũng được bổ sung. Mọi người nửa thoải mái nửa cảnh giác, trò chuyện vài câu. Tất cả các chủ đề, kỳ thật đều có quan hệ với Tòa Tháp. Bọn họ chưa từng nghĩ tới Toà Tháp cao kinh người như thế, dõi mắt nhìn lên cũng không thấy

phần cuối. Phảng phất như Tòa Tháp không có giới hạn.

Nhìn vào dòng chữ kỳ lạ trên tường của tháp, mọi người đối với loại tráng lệ này, hoặc nói là loại kỳ quan kiến trúc này, luôn sẽ sinh ra vô số mơ màng. Chính xác thì nó đến từ đâu? Là văn minh nhân loại? Hay một nền văn minh ngoài trái đất nào đó?? Nó sẽ thực sự bị phá hủy?

Mục đích của những con quái vật tấn công tòa tháp này là gì? Cho dù tất cả mọi người đều nhận được mệnh lệnh thủ vệ Tòa Tháp, thế nhưng đại đa số người bọn họ cũng không biết, mục đích thủ vệ Tòa Tháp, ngoại trừ bảo vệ nơi sinh tồn của nhân loại -- sẽ còn có ý nghĩa càng trọng yếu hơn nào không. Bọn họ thảo luận về những điều này, hoặc giả bộ trấn định, hoặc có chút bi thương. Cho dù không có ý thức được, sau trận chiến này, thế giới sẽ tiến vào trạng thái méo mó nặng nề, hoàn cảnh sinh tồn của nhân loại có thể sẽ bị áp súc đến cực hạn. Nhưng bọn họ vẫn như trước có thể cảm giác được, đây sẽ là một hồi ác chiến. Lâm Vô Nhu nhìn Vương Thế: "Ta nhớ được cha ngươi là ở tầng 3, ngươi tới quân đoàn của chúng ta, xem như để trải nghiệm cuộc sống." Thương Tiểu Ất cũng nhìn về phía Vương Thế. Bạch Tiểu Vũ cùng với Tần Lâm ở nơi khác, Doãn Sương bởi vì ở đoạn giữa, cho nên thành viên tổ tiên phong đội 7 cũng không có tụ cùng một chỗ. Chỉ có ba đại nam nhân ở cùng một chỗ. Thương Tiểu Ất, Vương Thế, Lâm Vô Nhu. Chủ đề ba người nói chuyện không có quan hệ gì với Tòa

Tháp.