Chương 1528: La ó
Vương Thế lắc đầu nói: "Tầng 3 lúc ấy quá an nhàn, thần tượng ban đầu của ta kỳ thật là Lưu Đội, người luôn xung phong lên phía trước và bảo vệ đồng đội phía sau..." "Nhưng về sau ta tới đội 7, thật tốt, phong cách của Phó Đoàn Trưởng tuy bất đồng với Lưu Đội, nhưng thuộc về cùng một loại người" Vương Thế không nói về chủ đề của người nhà mình. Cũng không phải kiêng kị cái gì, chỉ là hoàn cảnh trước mắt, y càng muốn tâm sự về chiến hữu. Lâm Vô Nhu nói: "Thật là nhàm chán, ta thì ngược lại, khục khục, không cho phép các ngươi nói với người khác. Ta ngược lại là rất bội phục Bạch Vụ. Chiến đấu nên có hiệu quả như hắn." Vương Thế cười hắc hắc: "Đúng thế, Bạch Vụ cũng rất lợi hại, ngoại trừ Phó Đoàn Trưởng, hắn chính là lợi hại nhất." "Phó Đoàn Trưởng có lợi hại bằng Bạch Vụ không?" "Làm sao có thể, Phó Đoàn Trưởng hiển nhiên lợi hại hơn."
Thương Tiểu Ất nhìn Vương Thế cùng với Lâm Vô Nhu lại cãi nhau ầm ĩ, cười cười: "Bọn họ đều rất lợi hại, chẳng qua ta tán đồng Vương Thế, đừng nhìn ta như vậy chứ Vô Nhu, ta không phải nói Bạch Vụ không lợi hại, nhưng ta càng ưa thích Phó Đoàn Trưởng." Lâm Vô Nhu ngược lại là chấp nhận điểm này, theo y, vẫn là Phó Đoàn Trưởng càng đáng tin cậy, tuy trong nội tâm y cho rằng, Bạch Vụ lợi hại hơn.
Dù sao thì ở trong trận chiến bảo vệ chỗ tránh nạn, Bạch Vụ đã thể hiện ra thực lực cường đại. "Ta tán đồng với lý niệm của Phó Đoàn Trưởng...dù sao cũng phải có người xông lên đầu tiên, dù sao cũng phải có người bảo hộ đồng đội không phải sao?" Thương Tiểu Ất gãi gãi đầu. "Đúng là như vậy, nhưng Lưu đội nguyện ý bảo vệ Phó Đoàn Trưởng, với tư cách chính là thuẫn của Phó Đoàn Trưởng, ngược lại cũng không phải do tính cách của gã, Phó Đoàn Trưởng có mị lực như vậy, y sẵn sàng bảo vệ người khác, và người khác cũng sẵn sàng bảo vệ y" Vương Thế nói. Lâm Vô Nhu chấp nhận điểm này, tuy y là một tiểu bình xịt, tuy y cho rằng Phó Đoàn Trưởng đã bị Bạch Vụ vượt qua, nhưng y cũng cho rằng, Phó Đoàn Trưởng càng có mị lực hơn. "Ừm...Phó Đoàn Trưởng cùng với Lưu Đội, đều là người như vậy, chỉ là đáng tiếc cho Lưu Đội, không thể cộng sự cùng với Phó Đoàn Trưởng"
Đội 7 lúc trước, cùng với Lưu Mộ đội 13, kỳ thật có quan hệ rất tốt. Vào thời điểm lần đầu tiên Bạch Vụ tiến vào quân đoàn điều tra, còn bị thẩm vấn, Lưu Mộ đang ở đội 7. Quan hệ giữa đội 13 và đội 7 cũng như Lưu Mộ cùng với Ngũ Cửu vậy. Nhưng theo Lưu Mộ biến thành Ác Đọa, cuối cùng vẫn đã xa cách. "Lưu Đội chỉ là thay đổi một loại phương thức bảo hộ Phó Đoàn Trưởng, hơn nữa ai nói không thể cùng cộng sự, sau khi đại chiến chấm dứt, bọn họ ít nhất có thể cùng nhau kiến thiết chỗ tránh nạn" Vương Thế vừa cười vừa nói. Lâm Vô Nhu gật gật đầu, đích thực là đạo lý như vậy. "Không nói những thứ này nữa, đều thừa dịp lúc này nghỉ ngơi thật tốt, kế tiếp, khẳng định còn có một trận chiến đấu gian nan." Ba người đội 7 rất nhanh lại nhanh chóng bận rộn, bọn họ đã trải qua quá nhiều hiểm cảnh. Cho dù không thể so với những truyền kỳ như Bạch Vụ Ngũ Cửu, bọn họ vẫn biết cách sinh tồn tốt hơn phần lớn người quân đoàn điều tra. Phải lần lượt sống sót ở trong tử chiến, phải càng thêm cẩn thận so với tất cả mọi người, chuẩn bị
càng thêm phong phú.
Trong Tòa Tháp. Vào thời điểm tất cả mọi người ở ngoài tháp bắt đầu chiến đấu, trong tháp cũng đang bận rộn chuyển dời những đợt “người cũ" cuối cùng. Toàn bộ những người có chuỗi sức mạnh từ cấp ba trở lên, đều tham dự trận chiến thủ hộ ngoài tháp này. Nhưng cũng có nhiều người không thể tham dự, bọn họ phần lớn là thợ mỏ tầng dưới cùng, hoặc những người làm việc trong tháp ở tầng 2 và tầng 3. Việc Yến Tự Tại phải làm lúc này là chuyển dời nhóm người này. Không lâu sau khi Bạch Vụ trở về, y liền bắt tay vào công việc này. Đương nhiên, có rất nhiều trở ngại ở giữa. Những trở ngại này giống như những gì Bạch Vụ đã tưởng tượng vậy. Mọi người đều sợ thay đổi hoàn cảnh.
Đột nhiên muốn để cho bọn họ rời khỏi Tòa Tháp đã sinh sống mấy trăm năm, nhất định sẽ có người không nguyện ý. Vào thời điểm Yến Tự Tại đưa ra khái niệm chỗ tránh nạn, không ít người xì mũi coi thường. Nội bộ Toà Tháp cũng sinh ra rất nhiều lời đồn đại. Cũng bởi vì thái độ cứng rắn của Yến Tự Tại, khiến cho một bộ phận phần tử ngoan cố, tiến hành phản kháng. Rất nhanh, liền có người được gọi là "Thủ lĩnh" đi tìm Yến Tự Tại nói chuyện. "Chúng ta hao hết tâm tư xây dựng xong ba tầng dưới, trong bóng tối kéo dài hàng chục ngày kia, cuối cùng chúng ta cũng có cơ hội ngang hàng với các quý tộc" "Nhưng hiện tại, ngài muốn chúng ta rời đi? Vậy thì mọi nỗ lực của chúng ta, không phải là đều uổng phí?" "Nhìn Tòa Tháp mới tinh này đi! Nhìn đi! Tổ tiên của chúng ta đã cố gắng suốt 700 năm, rốt cục vận mệnh của người tầng dưới cùng cũng được cải biến! Những quý tộc cao cao tại thượng đó rốt cục cũng không còn có đặc quyền!" "Tất cả những thứ này...ngài muốn chúng ta từ bỏ?"
"Chúng ta không rời khỏi! Tòa Tháp không phải là của kẻ thống trị các ngươi! Tòa Tháp là của chúng ta!" Loại lí do thoái thác này có thể nói chiếm cứ điểm khống chế đạo đức cực cao. Trong đó có rất nhiều địa phương cũng không chân thật, nhưng người, chính là như vậy. Phảng phất như thật sự là mọi người cố gắng 700 năm, mới phá vỡ hàng rào giai cấp.
Phảng phất như tất cả chính là góp ít thành nhiều, căn bản không cần không cần phải có một tồn tại mạnh mẽ chấm dứt. Nhiều người ở ba tầng dưới bắt đầu la ó. Thậm chí có người cho rằng, mọi thứ đều là âm mưu để phân phối của cải và tài nguyên.