Chương 1547: Vô cùng khoẻ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 1547: Vô cùng khoẻ

Gã mơ hồ nhớ rõ, đây dường như là đơn vị đo lường thiên văn. Một đơn vị đo lường được sử dụng trong lĩnh vực vi mô hoặc vĩ mô. Trong chớp nhoáng này, trong đầu Tiền Nhất Tâm toát ra một chuỗi con số dài ngoằng. Một hồi lâu sau, Tiền Nhất Tâm tỉnh táo lại. "Tiền tiên sinh?"

"Tiền tiên sinh người có khỏe không?" Đường Cảnh lắc tay của Tiền Nhất Tâm. Tiền Nhất Tâm đột nhiên trừng to mắt: "Khoẻ! Vô cùng khoẻ! Khoẻ trước đó chưa từng có!" Tiền Nhất Tâm lấy tay VỖ VỖ mặt của mình, thần tình kích động, lớn tiếng nói: "Chỉ cần là tài sản thuộc về ta là được...nhưng chúng ta phải ký kết một khế ước, năng lực của ta, là lấy được càng nhiều tiền, thực hiện khế ước, liền đạt được lực lượng càng cường đại!"

Lão Triệu nghe xong, bừng tỉnh đại ngộ. Hoá ra dụng ý Bạch Vụ yêu cầu thu thập tiền ở chỗ này? Thiên phú hoặc năng lực của những con Ác Đọa này thật đúng là vô cùng kỳ quặc... Chỉ là năng lực này, đến cùng có thể làm đến trình độ gì? Tiền Nhất Tâm phấn khởi không thôi. Năng lực dị biến hoàn mỹ: Khế Ước Tinh Thần. Năng lực này cho tới nay đều không có phát huy uy lực nên có, bởi vì tiền Tiền Nhất Tâm lấy được -- vẫn luôn có hạn. Nội dung cụ thể của năng lực dị biến, trước tiên là xây dựng khế ước, mà chính mình phải chấp hành khế ước. Về phần số tiền, có thể ở trong thời gian khế ước có hiệu lực, ở trong quá trình chấp hành, mang đến lực lượng tăng thêm -- không có giới hạn. Yêu cầu về tiền, phải là tiền mặt được thế giới công nhận. Bạch Vụ nghĩ rằng tiền mặt đại biểu cho tiền giấy và vàng, nhưng dự luật trên thế giới này, cộng thêm thời kì đặc thù hiện giờ, ở dưới sự trợ giúp của Số 0-- Tiền Nhất Tâm nắm trong tay lượng

tiền mặt kinh người. Nếu như không có những dự luật này duy trì, hoặc là mặc dù có, nhưng tận thế chứa hàng lâm, chính phủ các nước cũng không lưu vong, như vậy lão Triệu sẽ không có khả năng sưu tập được nhiều tiền như vậy. Nhưng hôm nay, trong tay lão Triệu, nắm cả thế giới này. Đây cũng là nguyên nhân lão Triệu đau lòng. Đương nhiên, nếu như đưa những số tiền này cho Bạch Vụ hoặc là Số 0, lão Triệu ngược lại là sẽ nhẹ nhõm không ít. Y rõ ràng năng lực của Bạch Vụ cùng với Số 0. Nhưng gã đầu trọc trước mắt, lúc mới đầu nhìn còn đáng tin cậy, bây giờ nhìn gã đầu trọc hưng phấn, trong nội tâm của lão Triệu hiện ra dấu chấm hỏi [???]. Chỉ có Tiền Nhất Tâm rõ ràng, điều này có nghĩa là cái gì. "Cho nên người muốn lập một khế ước gì đó?" "Nếu là thủ vệ Tòa Tháp, như vậy nội dung của khế ước là bảo vệ thành công Tòa Tháp, đánh bại tất cả những kẻ xâm lược" Tiền Nhất Tâm quyết định được chủ ý.

Tuy những lời này nghe có vẻ hơi xa vời-- Nhưng chẳng biết tại sao, Đường Cảnh thực sự có cảm giác kỳ tích dâng lên. Vị đại ca đầu trọc này, phảng phất như thật sự có thể làm được chuyện này. Theo kinh nghiệm trước đây của Đường Cảnh, y đã trải qua một đoạn như vậy trong trò chơi-- chính mình trở thành dũng sĩ, leo lên ma tháp, nhưng cuối cùng bị Ma Vương đánh bại. Sau đó Đường Cảnh xem kỹ trò chơi một lần nữa, tìm được dũng sĩ chân chính, phát hiện ra mình chỉ là một người sưu tập. Mục tiêu chỉ là mang theo các loại trang bị, đánh thức dũng sĩ chân chính, sau đó giao hết thảy cho dũng sĩ chân chính. Vào lúc đó, Đường Cảnh có chút thất lạc, phảng phất như là làm mai mối cho người khác. Về sau y cho rằng, chính mình là người sưu tập kia, sư phụ chính là dũng sĩ chân chính kia. Ý nghĩa tồn tại của chính mình, chính là đưa sư phụ từ trong sương mù ra ngoài sương mù. Nhưng vào giờ khắc này, Đường Cảnh bỗng nhiên cải biến ý nghĩa Mọi thứ trước mắt sao mà tương tự cùng với gợi ý trong trò chơi? Triệu gia ở dưới sự hướng dẫn của một anh hùng nào đó, nỗ lực tích lũy của cải trong 700 năm.

Trong thời gian các dự luật khác nhau thông qua, khiến cho Triệu gia phú khả địch quốc. Cuối cùng Ma Vương hàng lâm, lão Triệu sưu tập tất cả tài phú, lại phát hiện ra tài phú căn bản không có bất kỳ tác dụng gì đối với Ma Vương. Nhưng mà Tiền Nhất Tâm giống như là vị dũng sĩ chân chính kia, những đồ vật đối với lão Triệu mà nói đã không có tác dụng đó, tại thời khắc này...phát huy ra tác dụng không giống như ở trên người của lão Triệu. Có lẽ cứu vớt thế giới, không phải là đại nhân vật, mà là những tiểu nhân vật bị xem nhẹ đó...cũng chưa biết chừng? Vừa vặn vào lúc này, laptop trong tay Khương Linh phát ra âm thanh nhắc nhở, Khương Linh nói: "Thân phận hiện thực của ngươi đã được tạo ra, mọi thủ tục đã hoàn tất, Tiền Nhất...ông chủ, hiện tại ngươi chính là người có tiền nhất thế giới này!" "Ngươi bây giờ, Phú Khả Địch...không, từ góc độ giao dịch mà nói, ngươi chính là cả thế giới này!" Tiền Nhất Tâm đã không còn nghe thấy người khác đang nói gì nữa. Giống như một con ma cà rồng bị phơi khô hàng nghìn năm đột nhiên rơi xuống vũng máu. Giống như lòng sông khô cạn bỗng nhiên nghênh đón sóng thần.

Hoặc giống như một ngọn lửa mờ nhạt, đột nhiên gặp phải một biển dầu vô tận! Lực lượng của Tiền Nhất Tâm giống như là từ một hạt bụi, đột nhiên mở rộng thành vũ trụ! Gã phát ra tiếng hò hét thống khổ, tiếng hét tiếp tục kéo dài hơn mười giây mà không bị gián đoạn! Nhưng ở trong quá trình này, ánh sáng màu vàng bao trùm Tiền Nhất Tâm, gã nóng bỏng và chói chang như mặt trời! Đường Cảnh, lão Triệu, Hứa Linh, Khương Linh đều vô thức nhắm mắt lại. Trong ý thức của bốn người đều là một mảnh đỏ máu...một hồi lâu cũng không dám mở mắt. Cho đến khi đột nhiên, tiếng hét biến mất. Trong mắt chỉ còn lại tối đen như mực, bốn người mới chậm rãi mở mắt ra.