Chương 1548: Gặp Tỉnh Nhất
Tiền Nhất Tâm đã biến mất. Giống như một vầng mặt trời đột nhiên xuất hiện bên người, sau đó phá vỡ trói buộc của không gian, đi về phía phương xa không biết. "Gã đã biến mất?" "Đây là đi nơi nào?" "Không biết..." "Vừa rồi gã dường như rất thống khổ, gax không có việc gì sao?" Bốn người quay mặt nhìn nhau, cũng không biết nên nói cái gì.
Cuối cùng lão Triệu mở miệng: "Đường Cảnh, người nghĩ nỗ lực của chúng ta sẽ có hiệu quả sao?" Lão Triệu kỳ thật rất nghi hoặc. 700 năm trước, có người để cho tổ tiên y không ngừng kiếm của cải, trong 700 năm, Triệu gia tuy cũng xuất hiện phá gia chi tử, nhưng tóm lại là đã từng bước một đi tới vị trí nhà giàu nhất thế giới.
Bây giờ...tất cả đã không còn nữa. Nếu nói không khó chịu, vậy khẳng định là giả. "Một vị thương nhân ưu tú, chính là mỗi một xu bỏ ra, cũng sẽ đạt được hồi báo lớn. Những tiểu nhân vật như chúng ta nhất định sẽ có vai trò nhất định trong cuộc chiến này!" Trong mắt của Đường Cảnh lóe ra ánh sáng: "Triệu lão bản yên tâm đi. Ta tin tưởng Tiền Nhất Tâm gã...nhất định sẽ không phụ lòng kỳ vọng của chúng ta!" Trong sương mù, tại không biết địa vực. Ở trong ban ngày, một mảnh tinh không đột ngột xuất hiện, phảng phất như thế giới bắt đầu hỗn loạn. Chủ nhân của tinh không, tự nhiên là Tỉnh Tứ. Luân Hồi biến thành ngôi sao, trở thành ngôi sao chói lọi nhất trong tinh không. Nó chiếu sáng Tỉnh Tứ, khiến cho Tỉnh Tứ luôn ở trong trạng thái tỉnh táo nhất, cũng là trạng thái đỉnh phong nhất. Bất tử bất diệt đã sớm không đáng khoe, y hôm nay, không bị thương không biết mỏi mệt, đã tiếp
cận vĩnh hằng. Tỉnh táo, thần thức cùng với cảm giác của Tỉnh Tứ bắt đầu dần dần cường đại, dần dần nhất trí cùng với những trị số lực lượng khác. Vì vậy ở trong thế giới rộng lớn này, y cảm ứng được hai cỗ khí tức. Cỗ khí tức cách mình gần nhất ở trong đó, là một cỗ khí tức yếu nhất trong ba cỗ khí tức. Chủ nhân của cỗ khí tức này khiến cho Tỉnh Tứ cảm thấy rất quen thuộc.
Một cỗ khí tức khác thì cực kỳ tà ác, nhưng có được cảm giác áp bách cường đại. Tòa Tháp xuất hiện, ngay cả Tỉnh Ngũ cũng đều cảm giác được, Tỉnh Tứ tự nhiên cũng cảm giác được. Chẳng qua là vào thời điểm y định đi đến Tòa Tháp, y nhận được tin tức đặc thù, trong tin tức ngoại trừ đề cập địa điểm cùng với thời gian gặp mặt, còn nhắc đến một câu cực kỳ mấu chốt-- "Ta có thể giúp người tìm Tỉnh Lục" Vì vậy Tỉnh Tứ xuất hiện ở nơi này. Thế nhân đều cho rằng, Tòa Tháp sắp bị phá hủy, Tỉnh Tứ sẽ thủ vệ Tòa Tháp. Nhưng trên thực tế, chỉ có một người biết được, Tỉnh Tứ không quan tâm đến việc Tòa Tháp được
bảo vệ hay bị phá hủy. Thậm chí Tỉnh Tứ cũng có khuynh hướng phá hủy Tòa Tháp. Chỉ là mục đích cuối cùng nhất bất đồng. Người này rất rõ ràng -- Tỉnh Lục tuy không còn, những ảnh hưởng của nàng vẫn còn, và loại ảnh hưởng này càng rõ ràng hơn sau khi Tỉnh Tứ tỉnh táo. Sử dụng Toà Tháp để trấn áp, cuối cùng vẫn lưu lại tai hoạ ngầm, chỉ có hủy diệt Tòa Tháp, triệt để diệt trừ quái vật ở bên trong, mới thật sự là cứu rỗi đối với nhân loại. Một nam nhân mặc áo khoác trắng, khuôn mặt trầm tĩnh nhìn Tỉnh Tứ dưới tinh không. "Lão Tứ, đã thật lâu không có gặp người"
Tỉnh Tứ kỳ thật đã đoán được, người hẹn gặp mình là ai. "Đích xác đã thật lâu không có gặp nhau, đại ca" Tỉnh Tứ đích xác đứng ở một phương nhân loại. Những kinh lịch ở bên trong vỏ trứng, vẫn khiến cho y nguyện ý thừa nhận những "Huynh đệ tỷ
muội" này. "Chúng ta đã cùng nhau chịu đựng những tháng ngày méo mó nhất, chỉ là lúc đó, ta không nghĩ tới
chính là, người đã không còn giống như mọi người. Tỉnh Nhất nhìn Tỉnh Tứ, trong ánh mắt còn có tiếc hận đến từ huynh trưởng. "Ta cần biết phương pháp tìm được Tỉnh Lục. Đây cũng là nguyên nhân ta đáp ứng gặp ngươi" Ánh
mắt của Tỉnh Tứ rất lạnh lùng. Tuy vẫn nguyện ý gọi một tiếng đại ca, nhưng y biết rõ, người này là địch nhân của mình. Những người khác ít nhiều đã lạc lối trong những năm qua, nhưng chỉ có người này là chưa bao giờ lạc lối. Mục đích của Tỉnh Nhất, vĩnh viễn là muốn giải phóng ngọn nguồn méo mó trong Toà Tháp. Tỉnh Nhất nhìn ra sát khí trong mắt của Tỉnh Tứ, thở dài: "Sau khi báo cho ngươi tung tích của tiểu muội, người định giết chết ta? Ta hoàn toàn tin tưởng người có năng lực như thế, nhưng giết chết ta, ngươi thậm chí biết tung tích của tiểu muội, ngươi cũng không có cách nào tìm được nàng." Nếu như có thể, Tỉnh Tứ đích xác có ý định giết chết Tỉnh Nhất. Bởi vì giữa họ sớm muộn gì cũng sẽ có một trận chiến. "Tung tích của Tỉnh Lục" Tỉnh Tứ lặp lại một câu.
Tỉnh Nhất nở nụ cười, nụ cười của gã rất tương tự với một nam nhân trốn khỏi nông trường nhiều năm trước. Phảng phất như quanh mình đều trở nên sáng ngời thêm một chút. "Ngươi biết ta cùng tiểu muội đều có chút mẫn cảm đối với nhân quả." "Cho nên vào thời điểm nàng biến mất, ta có thể cảm ứng được, nhưng khiến cho nàng biến mất, là bản thân méo mó." Tỉnh Tứ nhớ lại lần chiến đấu cùng với Bạch Vụ kia. Tuy Bạch Vụ bị y đánh bại dễ như trở bàn tay, nhưng không thể không thừa nhận, lĩnh vực của Bạch Vụ, khiến cho y rất rung động. "Nắm giữ lực lượng đồng dạng, chính là ngọn nguồn méo mó, cũng chính là thần thai nghén chúng ta." "Thần có thể cứu tiểu muội, ta cũng có thể hứa hẹn đối với người, thần sẽ bỏ qua chuyện cũ." Tỉnh Tứ nếu như đã tỉnh táo, cũng rất rõ ràng có một số việc đều có cái giá phải trả. Y trầm mặc không nói gì. Mà Tỉnh Nhất nói: "Ta không sợ nói rõ, ta tới nơi này, chính là vì để cho ngươi có thể ở lại chỗ này,
đừng có trở ngại ta hủy diệt Tòa Tháp."