Chương 163:

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 3,270 lượt đọc

Chương 163:

Càng tà dị, liền càng nói rõ tình huống có khả năng rất nguy hiểm, bằng không Bạch Vụ sẽ không vô duyên vô cớ để mình mang theo Lão Lưu.

Nghĩ đến chỗ này, Ngũ Cửu nhìn nhìn đám người của Minh Triệt này, sức chiến đấu của bọn họ không tệ, mười hai người cấp ba, sáu người cấp bốn, một người cấp năm.

Nhưng đối với Ngũ Cửu mà nói, cơ hồ đều là loại không giúp được gì kia.

Ngũ Cửu nhìn nhóm người nói: "Các ngươi chắc chắn muốn vào sao? Người bắt cóc Yến tiểu thư có thực lực rất mạnh, ta có thể không bảo hộ được các ngươi."

Đại danh của Ngũ Cửu, nhóm người này đương nhiên đã từng nghe đến, bọn họ không nghi vấn thực lực của Ngũ Cửu, lại nghi vấn nhân phẩm của Ngũ Cửu.

Chỉ cho rằng lời này của Ngũ Cửu là vì độc chiếm công lao, về phần kẻ bắt cóc rất nguy hiểm, tất cả bọn họ đều có ý nghĩ nhất trí —— đối phương có thể miểu sát cả 19 người chúng ta?

"Cốc đội, chỉ thị của Minh đội, chúng ta không dám không nghe theo, hãy dẫn đường đi, nếu thật sự gặp nguy hiểm, không cần Cốc đội bảo hộ chúng ta, tương phản, chúng ta sẽ phối hợp toàn lực với Cốc đội cùng với Lưu Đội."

Đáp lại chính là ứng cử viên đội phó đội 3 quân đoàn bảo vệ, cũng là người mạnh nhất trong nhóm người này, cao thủ cấp năm.

Lưu Mộ cười lạnh nói: "Quên đi, nói cho bọn họ những chuyện này cũng vô dụng, bọn họ chỉ sợ sẽ dùng lòng tiểu nhân đo lòng quân tử, đi thôi."

Ngũ Cửu gật gật đầu, bước vào học viện quý tộc số 6.

Mặc dù đèn trong phòng chứa đồ của phòng thể dục lờ mờ, nhưng trong chớp mắt y cầm một nửa trái tim của nữ Ác Đoạ, Yến Cửu vẫn đã đưa ra một bức ảnh.

Đó là một chiếc rương có in dòng chữ "quý tộc số 6", dùng để đựng bóng, cho nên Ngũ Cửu lập tức biết được vị trí cụ thể.

Nhưng trên thực tế, ngay khi bước chân vào ngôi trường này, y liền cảm ứng được có một cỗ khí tức đang chỉ dẫn mình.

Thay vì nói là chỉ dẫn, nó càng giống như một lời mời.

Cổ khí tức này tự nhiên không phải là do Yến tiểu thư phát ra, Ngũ Cửu chỉ có thể cho rằng, khí tức đến từ chính kẻ bắt cóc.

Y trực tiếp đi về hướng phòng thể dục, không bao lâu đã đến bên ngoài phòng thể dục.

Tới gần mục tiêu, lần này không chỉ là Ngũ Cửu, ngay cả Lưu Mộ cũng cảm giác được có gì đó không ổn.

"Tháp Thần Hội?" Lưu Mộ hỏi.

"Trước đây Bạch Vụ đã dự đoán, hẳn không phải là người Tháp Thần Hội, nhưng có lẽ là có liên quan."

Tháp Thần Hội đã từng tập kích Ngũ Cửu cùng với Bạch Vụ, lúc trước gã cự hán kia cũng bị Lưu Mộ mang đi thẩm vấn, nhưng rất tiếc, cuộc thẩm vấn còn chưa có kết quả.

Loại vật tín ngưỡng này, đôi khi thực sự có thể khiến người ta bỏ qua nỗi đau của cơ thể.

"Không phải là người Tháp Thần Hội...còn có thể có loại cao thủ này?"

Khiến cho Lưu Mộ cảm thấy kỳ quái là, toàn bộ phòng thể dục rõ ràng ảm đạm hơn không ít so với bên ngoài.

Thật giống như là một bộ phim hoạt hình, xung quanh ngập tràn màu sắc, nhưng phòng thể dục lại không được tô màu.

Loại khác biệt kinh khủng này, khiến cho y cảm giác được kẻ bắt cóc hẳn là cao thủ cấp bậc đội trưởng.

"Vào thôi."

Không giống như nhiệm vụ tiên phong của đội 7, Ngũ Cửu luôn đi trước khi thăm dò cùng với các thành viên trong đội của mình, nhưng khi Lưu Mộ ở đây, y lại đi ở phía sau.

"Khiên của ngươi còn chưa sửa xong sao?"

"Sao có thể nhanh như vậy, ngươi cho rằng đó là đồ đồng nát sao? Không có khiên, lão tử vẫn có thể bảo hộ ngươi."

Tiến vào phòng thể dục, lần này ngay cả nhóm người sau lưng Ngũ Cửu cũng cảm thấy rằng có điều gì đó không bình thường.

"Tại sao ở đây lại tối như vậy?"

"Giữ vững tinh thần, cảnh giác một chút."

Giống như là con mồi bay vào mạng nhện.

Sau khi nhóm người đi vào trong phòng thể dục, họ nhận thấy tầm nhìn dường như càng ngày càng thấp, hơn nữa xung quanh trở thành một tông màu trắng hoàn toàn.

Khi họ nhìn những người bạn đồng hành xung quanh, giống như là nhìn thấy người chết trong bức ảnh.

Một vị cựu binh cấp ba, đột nhiên cảm thấy có một cơn gió lạ thổi qua cổ mình, đồng thời có một giọng nói bên tai y nói những ký tự âm tiết nào đó mà y không hiểu gì cả.

Tần suất xuất hiện của những âm tiết này rất nhanh, và chúng được kết nối với nhau như thể một nhóm người đang thảo luận về điều gì đó.

Trên mặt của cựu binh hiện ra thần sắc thống khổ giãy dụa, như thể đang nhớ lại quá khứ bi thảm nào đó.

Những người còn lại không nhận thấy sự khác thường của y, đều đi theo sau lưng Ngũ Cửu cùng với Lưu Mộ.

Ngũ Cửu vốn định đi thẳng đến phòng chứa đồ, nhưng hiện tại y cảm giác được khí tức của kẻ bắt cóc khóa chặt chính mình.

Nếu không giải quyết kẻ bắt cóc nguy hiểm này trước, chỉ sợ cũng không cứu được Yến tiểu thư.

Y thả cảm giác ra, tìm kiếm kẻ bắt cóc, chỉ cần kẻ bắt cóc lộ diện, y có nắm chắc đánh chết đối phương trong chớp mắt.

Nhưng khiến cho mọi người kinh nghi chính là, kẻ bắt cóc còn chưa có xuất thủ, một vị cựu binh bỗng nhiên phát điên.

Y phát ra tiếng cười điên cuồng, hét to:

"Ta không sai, ta giết bọn họ thì sao chứ, bọn họ đối xử với ta như vậy, chẳng lẽ ta không nên giết bọn họ?"

"Các ngươi đều phải chết, đều phải chết!"

Lưu Mộ nhíu mày, cảm thấy có gì đó không đúng: "Người này làm sao vậy?"

Gã là người đầu tiên lên tiếng, mà cựu binh kia cũng giống như không muốn sống nữa vậy, trong chớp mắt xông về phía Lưu Mộ.

Toàn bộ khuôn mặt của vị cựu binh đều tràn đầy vẻ điên cuồng, vũ khí súng ống ngoài tháp đã sớm mất đi tác dụng, bọn họ được trang bị kiếm, dao găm và đao quân dụng.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right