Chương 164:
Cựu binh rút dao găm ra, như chó điên đánh về phía Lưu Mộ, một màn này phát sinh quá đột ngột, cộng thêm là chiến hữu lúc trước, những người còn lại trong quân đoàn bảo vệ căn bản không kịp phản ứng.
Dao găm đâm vào cổ Lưu Mộ.
Khoảng hai hoặc ba giây sau, Lưu Mộ nhấc cổ vị cựu binh này lên, nhìn vị cựu binh này với vẻ mặt "anh bạn trẻ, có chuyện gì vậy?".
Vị cựu binh bị Lưu Mộ nhấc lên, vẫn còn đang điên cuồng muốn dùng dao găm đâm Lưu Mộ, cho dù con dao găm kia đã xoắn lại.
"Đánh ngất y." Ngũ Cửu thấp giọng nói.
Lưu Mộ gật gật đầu, dùng cổ tay đánh ngất xỉu cựu binh.
Gã và Ngũ Cửu đều cảm thấy quỷ dị, vị cựu binh này đột nhiên mất trí, chẳng lẽ là có liên quan đến kẻ bắt cóc?
Quân đoàn bảo vệ còn chưa nghĩ đến chi tiết này, bọn họ đang chấn kinh bởi lực phòng ngự kinh khủng của Lưu Mộ.
Nhưng một giây sau, lại có một vị cao thủ cấp bốn, hai vị cao thủ cấp ba đột nhiên phát điên.
Lần này Ngũ Cửu tin chắc rằng, đây là thủ đoạn của kẻ bắt cóc.
Những cỗ khí tức khiến cho không gian cũng đều trở nên ảm đạm quỷ dị này, rất có khả năng ảnh hưởng đến tâm trí của con người.
Thân ảnh của y chớp loé liên tục, chuẩn bị đánh choáng những người này, nhưng còn chưa kịp động, liền nghe được phía trước truyền đến tiếng cười kỳ quái: "Nếu như chỉ có một mình ngươi, ta sẽ tương đối đau đầu, nên làm như thế nào để đối phó ngươi, nhưng ngươi lại dẫn theo nhiều trợ thủ như vậy cho ta."
Trong bóng tối, một người đàn ông kỳ lạ đeo mặt nạ, mặc áo bành tô xuất hiện, khoảng cách giữa y cùng với Ngũ Cửu chỉ là 30 mét, nhưng Ngũ Cửu không cảm nhận được bất kỳ luồng "sinh khí" nào trên người đối phương.
Ngay ở phía sau Ngũ Cửu, ở trong những cựu binh cấp ba và tinh nhuệ cấp bốn, lại có một người thống khổ gào thét.
"Lưu Mộ, ổn định những người này, ta đi đối phó y!"
Thân ảnh của Ngũ Cửu lóe lên, sức bật kinh khủng khiến cho y trong chớp mắt đi tới trước người người đeo mặt nạ.
Trong phòng thể dục trống trải quanh quẩn tiếng gào thét của những người này, cùng với thanh âm binh khí va chạm.
Đôi găng tay mà người đeo mặt nạ đeo lại có thể phòng ngự Ác Đọa Phải Chết của Ngũ Cửu.
Ngay sau đó Ngũ Cửu lại chém liên tục hơn mười đao, nhưng sự tình kế tiếp khiến cho Lưu Mộ rung động phát sinh...
Góc độ hơn mười đao của Ngũ Cửu cực kỳ xảo trá, dùng mắt thường sẽ khó có thể theo kịp tốc độ xuất đao, nhưng quái nhân đeo mặt nạ, lại tiếp được từng đao từng đao!
"Tự giới thiệu một chút, ta là...ừm, ta là Gia ẩn, cuối cùng chúng ta cũng lại gặp nhau."
Gia ẩn!
Một cái danh tự quen tai, Ngũ Cửu chợt nhớ tới, Bạch Vụ đã từng hỏi một người như vậy.
Y chưa bao giờ gặp người này, nhưng vì sao người này lại nói là lại gặp nhau?
Vừa rồi xuất đao, Ngũ Cửu cũng không có dùng tốc độ cao nhất, nhưng y vẫn rất kinh ngạc, đao của mình lại bị tiếp được.
Trên người Gia ẩn có một cỗ cảm giác áp bách khó có thể nói rõ.
Trên thực tế đã hơn ba năm, y ở trong Tòa Tháp, cũng không có nhận thấy cảm giác áp bách như vậy.
Cho dù là Lưu Mộ có thực lực tiếp cận y nhất này cũng là như thế.
Ở trong cường giả đã biết của quân đoàn bảo vệ cùng với quân đoàn điều tra, cao thủ thứ hai là cấp sáu chín đoạn.
Năm tầng đầu tiên của Tòa Tháp, ở trong số những cao thủ mà mọi người biết, ngay cả một cao thủ cấp bảy cũng đều không có, mà Ngũ Cửu trực tiếp đạt đến cấp tám bốn đoạn, sắp tiến vào cấp tám năm đoạn.
Loại chênh lệch cường đại vượt qua hai cấp độ này, khiến cho y ở trong Tòa Tháp chưa từng gặp được đối thủ, mặc dù tận lực lưu thủ, cũng có rất ít người có thể tiếp được thế công của y.
Nhưng vừa rồi Gia ẩn đã phòng ngự được toàn bộ.
Khuôn mặt trong mặt nạ không thể dò xét, nhưng Ngũ Cửu có cảm giác đối phương đang giễu cợt chính mình.
"Chà, đệ nhất nhân Tòa Tháp, đao thật là nhanh, nhưng ta thân là thứ hai Tòa Tháp, dường như cũng có thể ngăn trở toàn bộ!" Ngữ khí của Gia ẩn có chút hưng phấn.
Ngũ Cửu nheo mắt lại, tốc độ xuất đao càng lúc càng nhanh.
Đao tiếp xúc liên tiếp với bao tay của Gia ẩn, dần dần, Gia ẩn có chút theo không kịp tốc độ của Ngũ Cửu.
"Chỉ như vậy?" Đến phiên Ngũ Cửu trào phúng.
Tốc độ của y vẫn chưa đạt đến tốc độ cao nhất, cho đến hiện tại, Ngũ Cửu đã thể hiện ra tốc độ cực hạn của cấp tám bốn đoạn.
Nhưng y còn chưa có sử dụng Cực Ảnh.
Cực Ảnh có thể làm cho tốc độ của y tăng vọt.
Cánh tay, bờ vai, thậm chí trên mặt nạ của Gia ẩn đều đã có vết cắt, Ngũ Cửu kinh ngạc nhìn một thân trang phục và đạo cụ này của Gia ẩn, lại toàn bộ đều là vật phẩm Ký Linh, lực phòng ngự kinh người.
Tuy tốc độ đã triệt để áp chế Gia ẩn, nhưng rất khó gây ra vết thương trí mạng cho đối phương.
"Tốc độ thật sự là khủng khiếp, có thể có được loại tốc độ này, cường độ thân thể của ngươi cũng tuyệt đối không tệ. Đây thật sự là một cỗ thân thể làm cho người ta rất thèm ăn. So với ta là tốt hơn rất nhiều."
"Nói vớ vẩn!"
Tuy không thể tạo thành vết thương trí mạng, nhưng Ngũ Cửu tin chắc rằng, chỉ cần số lượng đường cắt đủ nhiều, không ngừng công kích vào một vị trí, liền có thể đánh vỡ phòng ngự của đối phương.
Y hóa thành từng đạo đao quang một lần nữa, ở trong không gian xám xịt này, giống như một cục tẩy, kéo ra một vệt màu trắng.
Gia ẩn phảng phất như bị những đường thẳng cắt đứt, trong giọng nói dần lộ ra vẻ thống khổ, lại cũng lộ ra vẻ vô cùng thích thú.
Như thể Ngũ Cửu càng cường đại, y lại càng vui vẻ.