Chương 165:
"Thật sự là thể chất làm cho người ta thán phục, nhìn chung trong suốt lịch sử của Tòa Tháp, cũng chỉ có ba người có thể mạnh mẽ như ngươi, nhưng bọn họ đã ở ngoài tháp, đã trở thành quái vật cường đại."
"Ta nghe nói ngươi đã từng ở ngoài tháp gặp được một con Ác Đọa, nó cường đại dị thường lại không có giết chết ngươi, ngươi có nghĩ tới hay không, có lẽ nó cũng đã từng giống như ngươi, cũng là Thủ Hộ Giả Tòa Tháp mạnh nhất."
"Có lẽ nó ôm một loại kỳ vọng nào đó đối với ngươi?"
"Ôi chao, chiếc mặt nạ này thế nhưng là nguồn cảm hứng đến từ một kẻ thù cũ, đừng tiếp tục đánh vào mặt ta, vạn nhất điểm yếu của ta nằm ở nơi khác thì sao?"
"Nói đến mặt nạ, ngươi có phải hay không cảm thấy mặt nạ này nhìn rất quen mắt, chúng ta thế nhưng là tâm ý tương thông đó!"
Ngũ Cửu nhíu mày.
Đối thủ tuy thừa nhận chém cắt thống khổ, nhưng ngữ khí vui tươi này, phảng phất như ứng đối với trận chiến đấu này rất thành thạo.
Một phương diện khác, thật sự là y rất quen thuộc đối với chiếc mặt nạ này.
Đây là mặt nạ của Bạch Vụ.
Ngũ Cửu cũng không biết, ở trong một thành phố bảy trăm năm trước, liền có một vị "Chấp pháp giả", y đeo lên chiếc mặt nạ này, bắt một con lại một con Ác Đọa, nhốt ở trong bệnh viện tâm thần số 9.
Chủ nhân của chiếc mặt nạ này đã gây ra cho Gia ẩn rất nhiều phiền toái vào thời điểm đó.
Về sau, chủ nhân của chiếc mặt nạ không biết tung tích, chiếc mặt nạ đã bị bỏ lại ở đâu đó trong thành phố đó cho đến khi nó được quân đoàn điều tra mang về, sau đó bị Bạch Vụ lấy đi.
Ngũ Cửu chỉ biết mặt nạ của Bạch Vụ có chút tương tự với chiếc mặt nạ này.
"Chờ đã...y hẳn là nhận thức ta thành Bạch Vụ, lúc trước Bạch Vụ cũng đề cập tới danh tự Gia ẩn...xem ra người này có lẽ đang nhằm vào Bạch Vụ, nhưng y chưa từng nhìn thấy Bạch Vụ, cho nên coi Bạch Vụ là ta?"
Trong nội tâm của Ngũ Cửu dâng lên từng đoàn từng đoàn nghi hoặc, y quyết định thật nhanh, dùng thanh âm rất nhỏ nói: "Muốn bắt chước ta mà nói, ít nhất phải có thực lực sống sót."
Gia ẩn càng thêm hưng phấn: "Quả nhiên là ngươi!"
Trận chiến giữa hai người khó phân thắng bại, nhìn như Ngũ Cửu đơn phương áp chế, nhưng Ngũ Cửu cũng rất khó làm bị thương Gia ẩn.
Mà đổi thành một bên khác, Lưu Mộ cùng với vị cao thủ cấp năm quân đoàn điều tra kia, đang liên thủ đối phó với sáu người cấp bốn, mười người cấp ba.
"Đáng chết, đám người này điên rồi, vì sao lại ăn ý như vậy chỉ đối phó với chúng ta?" Vị cao thủ cấp năm kia cả giận nói.
Y vốn là một người chơi cân bằng, thăng cấp đến cấp năm hai đoạn, năm loại thuộc tính đều sàn sàn nhau.
Vốn dĩ là tuyệt đối mạnh hơn những đồng bọn cấp bốn cấp ba này, nhưng không chịu nổi đối phương nhiều người.
Biểu lộ của Lưu Mộ thì bình tĩnh hơn, thiên phú của gã cùng với Cực Ảnh của Ngũ Cửu, đều có thứ tự rất gần nhau —— trình tự thiên phú 259: Kim Cương Bất Hoại.
So với phong cách chiến đấu di chuyển liên tục của Ngũ Cửu, phong cách chiến đấu của Lưu Mộ liền rất đơn giản, đứng bất động là được rồi.
Sở trường của gã là lực lượng, sinh mệnh lực, tốc độ khôi phục sinh mệnh, lại phối hợp với Kim Cương Bất Hoại. Cho dù là thế công của cao thủ cùng cấp sáu, cũng rất khó tạo thành tổn thương hữu hiệu đối với gã.
Lại càng không cần nói đến đấm cấp ba cấp bốn này.
"Đây là loại thiên phú nào? Có thể làm cho người ta nổi điên?"
Lưu Mộ luôn cảm thấy có điều gì đó không đúng, y tuy không nhớ hết được danh sách trình tự thiên phú, nhưng cũng nhớ được đại bộ phận, cơ bản không tìm được thiên phú tà ác như thế.
Thoạt nhìn những người này đều giống như trúng tà vậy, phẫn nộ, bi thống.
"Lưu Đội...ngươi có nghe được có người đang nói chuyện không?" Vị cao thủ cấp năm kia hỏi.
"Không có!" Lưu Mộ dùng hai tay nhấc hai vị cựu binh quân đoàn bảo vệ, đập đầu hai người vào nhau, hai người đồng thời ngất đi.
Vị cao thủ cấp năm kia đột nhiên cảm giác được trong lòng rất phiền muộn, không khỏi nghĩ đến những chuyện đã xảy ra trước đây.
Những chuyện này mỗi một chuyện đều làm cho y phẫn nộ khuất nhục.
Lưu Mộ căn bản không cần động đậy, cho nên gã liền quan sát toàn bộ mọi người, vào thời điểm phát giác được một người duy nhất trong quân đoàn bảo vệ có lý trí lộ ra thần sắc không đúng, Lưu Mộ trong giây lát liền hét lớn một tiếng!
Tiếng hét này giống như sấm sét rền vang khiến cho vị cao thủ cấp năm đột nhiên tỉnh táo lại.
Y thở hổn hển, phảng phất như bừng tỉnh từ trong cơn ác mộng.
Một màn này Gia ẩn cũng nhìn thấy.
"Đồng đội của ngươi ngược lại là đáng tin cậy ngoài ý muốn, xem ra không thể mê hoặc được gã, chẳng qua Tòa Tháp đã hạn chế năng lực của ta, sân bãi quyết đấu cuối cùng của hai ta, cũng không ở nơi này."
Ngũ Cửu tuy một mực công kích Gia ẩn, những vẫn nhận thấy tình hình bên kia, vừa rồi Lưu Mộ hét lên một tiếng, như thể xua tan một ít ý niệm mặt trái trong đầu vị cao thủ cấp năm quân đoàn bảo vệ kia.
Y quen thuộc với danh sách thiên phú, chắc chắn rằng trong danh sách cũng không có loại năng lực này.
Chẳng biết tại sao...
Ngũ Cửu bỗng nhiên sinh ra một loại ý nghĩ đáng sợ, đây là một loại năng lực Ác Đọa nào đó.
Khí tức tản mát ra từ trên người kẻ này, cũng tà ác như là khí tức trên người Ác Đọa đỉnh cấp nào đó.
Tại tầng dưới chót Tòa Tháp, trong bệnh viện.
Bạch Vụ đột nhiên mở mắt tỉnh dậy.
Ở dưới sự liên thủ cứu chữa của vài thành viên nắm giữ thiên phú trị liệu của quân đoàn bảo vệ, thân thể của Bạch Vụ tuy vẫn rách rưới như trước, nhưng cũng đã khôi phục ý thức.