Chương 174: Phân phối tài nguyê
Bạch Vụ lại cho rằng, tám chín phần mười, Gia ẩn sẽ dùng một thân phận khác tiếp cận đội trưởng, sau đó ăn mòn đội trưởng.
Hắn rất muốn vỗ vỗ bờ vai của Ngũ Cửu, chẳng qua hai tay không thể động đậy, hắn chỉ có thể nói thẳng: "Đội trưởng không cần quá lo lắng, ta ở đây, Gia ẩn cũng không thể tính kế được ngươi. Chẳng qua những khu vực bên trong bánh xe Roulette đó, chúng ta phải cùng nhau đi thăm dò."
Ngũ Cửu cũng đột nhiên mỉm cười.
Y không cho rằng mình ngu xuẩn, nhưng những gì mà Bạch Vụ nói này, y căn bản không nghĩ ra được.
Tuy có cảm giác mình bị một con quái vật đáng sợ để mắt tới, nhưng không hiểu sao, Ngũ Cửu lại không có áp lực quá lớn.
Nếu như đằng sau thật sự xuất hiện sự tình mà Bạch Vụ nói, Gia ẩn bị người nào đó giết chết, người kia lại rất muốn tiếp cận chính mình...
Y cảm thấy Bạch Vụ có thể đổi tên thành Bạch Bán Tiên. Nguyên bản có loại tồn tại tà ác như Gia ẩn, y là nên lo lắng.
Nhưng bây giờ, Bạch Vụ có vẻ như đang đứng ở một đẳng cấp cao hơn Gia ẩn.
...
...
Trong ba ngày tiếp theo, Bạch Vụ một mực nghỉ ngơi tĩnh dưỡng.
Quân đoàn điều tra rất nhanh liền tổ chức đại hội khen thưởng, Bạch Vụ, Lâm Vô Nhu, Diệp Vị Minh, đều xem như trở thành anh hùng của quân đoàn điều tra.
Quân đoàn bảo vệ cùng với quân đoàn điều tra ám đấu đã lâu, đa số thời điểm đều là quân đoàn bảo vệ chiếm thượng phong, lần này xem như hung hăng quét sạch uy phong của quân đoàn bảo vệ.
Chẳng qua vì để cho nội tình của Bạch Vụ trở nên sạch sẽ, Ngũ Cửu cùng với Lưu Mộ, cũng như Quỷ Thôi Ma Sự Vụ Sở đều rất bận rộn.
Ngũ Cửu tin chắc rằng, với tài năng của mình, Bạch Vụ còn có thể tiến xa hơn, trong tương lai tất nhiên sẽ trở nên nổi tiếng.
Vào trước khi bị các nhân vật to lớn ở tầng 4 và tầng 5 chú ý tới, Ngũ Cửu nhất định phải tạo ra cho Bạch Vụ nội tình mà tất cả mọi người cảm thấy sạch sẽ.
Đến ngày thứ ba, vết thương của Bạch Vụ vẫn chưa lành, nhưng hắn vẫn xuất viện.
Hai tay không thể động, chỉ có thể nằm trên giường, quãng thời gian này quả thật còn thảm hơn so với 16 năm Dương Quá không có Tiểu Long Nữ kia, dù sao thì Dương Quá vẫn còn một tay để sử dụng.
Sau khi Bạch Vụ có thể đi lại bình thường, Ngũ Cửu liền trả nửa trái tim kia cho Bạch Vụ.
Tại phân bộ quân đoàn điều tra, Bạch Vụ tiếp nhận nửa trái tim kia, cảm thấy có chút phỏng tay.
"Tiểu cô nương kia rất thích ngươi, trên người nàng có lẽ còn có tin tức của Gia ẩn..."
"Đội trưởng, kỳ thật không cần phải hỏi nàng, nếu không chúng ta dùng bánh xe Roulette, trực tiếp so chiêu với Gia ẩn?"
Ngũ Cửu nói: "Ngươi ít nhất cũng phải đi gặp nàng."
Bạch Vụ nhíu mày, loại chuyện này rất phiền phức.
Tận thế rất thú vị, hắn rất hưởng thụ loại thời gian quái vật khắp nơi ngoài tháp này, khắp nơi đều là khu vực cần thăm dò, người trong tháp lục đục với nhau.
Loại cảm giác này khiến cho hắn cảm thấy hứng thú hơn tất cả những trò chơi mà hắn đã chơi trước đó.
Nhưng chuyện tình cảm...Bạch Vụ cho rằng tình bạn có thể giúp hắn mở rộng mối quan hệ, trong khi tình yêu chỉ mang đến phiền toái.
Chẳng qua thái độ của Ngũ Cửu rất nghiêm túc: "Trên người Yến Cửu có một bí mật rất lớn, nếu ngươi trốn tránh, hiện tại ngươi sẽ rất thoải mái, nhưng sau này ngươi vẫn sẽ phải đối mặt, dạng người thiếu tình thương này, trong nội tâm kỳ thật đều có gien điên cuồng, thay vì để cho nàng biến thành người của Gia ẩn, chẳng bằng để cho nàng biến thành người của ngươi. Về phần là loại quan hệ gì, ngươi hãy tự quyết định, ta đã thấy cô nương kia, trông rất đẹp."
Trông rất đẹp, trong lòng Bạch Vụ tự nhủ này tên lùn, ngươi đây là đang ám chỉ ta háo sắc sao?
"Đội trưởng, nữ nhân chỉ làm ảnh hưởng đến tốc độ rút kiếm của ta. Ta không có hứng thú đối với nữ nhân, đừng thấy ta cùng với Minh Triệt cùng nhau chơi gái...khục, từng uống rượu chung, lần đó chỉ là vì để tìm kiếm manh mối phá án."
"Nói nhảm nhiều quá, bảo ngươi đi thì ngươi cứ đi, sau khi trở về viết một bản báo cáo điều tra về Gia ẩn."
Hiện giờ Ngũ Cửu chịu trách nhiệm về sự an toàn của bệnh viện tâm thần, có thể an bài Bạch Vụ đi đến bệnh viện tâm thần tầng 3, ở trên quyền hạn là không có bất cứ vấn đề gì.
Bất đắc dĩ, Bạch Vụ chỉ có thể đi lên tầng 3, gặp Yến Cửu một chút, moi tin tức về Gia ẩn.
Trên đường đi đến bệnh viện tâm thần, nhìn những người mặc vest và giày da, điều khiển phương tiện đi đến văn phòng làm việc, hắn cảm thấy như trở lại cuộc sống trước đây của mình.
Phảng phất như lúc này đang ở trong một khu phố nào đó vào bảy trăm năm trước, có một quán cà phê xay gần đó mà hắn thường ghé thăm, hắn sẽ ngồi bên cửa sổ, tùy tiện tìm một quyển sách báo đọc, nhưng càng ưa thích phân tích những người đi lại trên đường.
Vấn đề căng thẳng nhất của tận thế là việc phân phối tài nguyên.
Mà phương thức Tòa Tháp phân phối tài nguyên, kỳ thật có vấn đề rất lớn.
Việc này rất giống chia một cái bánh ngọt cho năm người ăn, biện pháp tốt nhất là chia đều cho năm người, tất cả đều no bụng. Dù tệ đến đâu, năm người cũng có thể tùy theo khả năng của mình mà lấy miếng bánh có trọng lượng khác nhau.
Nhưng phương thức phân phối Tòa Tháp lại là người ăn đầu tiên tùy tiện ăn, người này có thể ăn cả chiếc bánh, hoặc là không ăn vứt cho chó ăn cũng đều được.
Đợi đến khi người này ăn nghịch chán chê rồi, bánh ngọt mới có thể đưa cho người kế tiếp.
Mà người thứ hai thì ở trên cơ sở của người đầu tiên, làm việc làm người đầu tiên làm.
Thứ tự chính là tầng cấp, tầng dưới chót chính là người ăn bánh ngọt cuối cùng.