Chương 175: Bất a

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 833 lượt đọc

Chương 175: Bất a

Bọn họ không có bất kỳ vật tư nào, vật tư có thể tới tay, đều là vật không cần thiết từ tầng trên.

Loại chế độ xã hội này, kỳ thật chưa tới 700 năm liền xảy ra bạo loạn, nhưng nguyên nhân nó có thể tồn tại lâu dài cũng rất đơn giản —— dùng lực lượng tuyệt đối trấn áp.

Ngươi muốn sinh tồn, vậy nhất định phải tuân theo quy tắc.

Mà lực lượng tuyệt đối này, Bạch Vụ hoài nghi đến từ tầng 6.

Cho nên tầng 3 nhìn giống như kiếp trước của hắn, nhưng lại khác hoàn toàn so với kiếp trước.

Người qua đường vội vã đi đến công ty của tầng 4 người quản lý làm việc, nhìn thấy người của hai tầng dưới, lại khoe khoang thẻ thân phận của mình.

Ở trong mắt Bạch Vụ, tất cả những điều này thật vô lý và nực cười.

Nhất là khi nghĩ đến, tầng 6 nếu có lực lượng kinh khủng có thể nghiền ép năm tầng dưới, như vậy cái gọi là nhân loại, chẳng qua chỉ là gia súc bị nhốt ở trong các chiếc lồng khác nhau mà thôi.

Đương nhiên, Bạch Vụ cũng không biết tầng 6 có cái gì.

Hắn ngay cả tầng 4 còn chưa có đi tới, cũng chỉ là suy nghĩ một hồi trong lòng, hắn sẽ không nghi vấn cũng không tức giận.

An ninh bên ngoài bệnh viện tâm thần đã được tăng cường rất nhiều. Cơ bản đều là thành viên quân đoàn điều tra, cũng có mấy thành viên quân đoàn bảo vệ.

Bạch Vụ hiện giờ coi như là làm việc cho quân đoàn điều tra, vào thời điểm đi vào trong bệnh viện tâm thần làm thủ tục, mọi thứ đều diễn ra tốt đẹp.

Khiến cho Bạch Vụ ngoài ý muốn chính là, nhân viên công tác trong bệnh viện kỳ thật có một phần là người của quân đoàn bảo vệ, nhưng lại tương đối khách khí đối với Bạch Vụ.

Điều này khiến Bạch Vụ đoán rằng có lẽ Minh Triệt đại khái vẫn còn yêu quý nhân tài, muốn thể hiện sự khí khái của mình.

Bên trong vệnh viện tâm thần vẫn như trước đây.

Hai ông lão đánh cờ, nghiêm túc ngồi ở hai bên bàn cờ, lần này bàn cờ biến thành cờ vây, một người đang chơi cờ ca rô, một người khác đang chơi cờ vây.

Hai người lại có thể giết ngươi tới ta đi...

Mà vị bác sĩ Trịnh Đa Hỉ kia, lại mặc vào quần áo bác sĩ, nhưng y tá không còn kéo y, như thể hai người đã đạt thành hiệp nghị.

Bạch Vụ cảm thấy có những bí mật ẩn giấu trong bệnh viện tâm thần, chỉ là Phổ Lôi Nhãn quét nhìn một vòng, lại không có phát hiện ra bí mật trọng yếu gì, đều là một ít sự tình hoang đường của người điên.

Hắn đi tới lầu sáu.

Người xuyên việt ở phòng 17 - 6 đang cầm dép lê bấm điện thoại gọi cho hiệp hội thời không, bởi vì Mã Lâm tiểu thư đã trở về.

Phòng 19 - 6 truyền đến thanh âm, vẫn như cũ là Aba Aba Aba.

Vào thời điểm Bạch Vụ mở cửa phòng 18 - 6 ra, hình ảnh đầu tiên thực sự hơi kinh hãi.

Bởi vì Yến Cửu đang cười đối với tấm gương, nụ cười kia...vô cùng cứng ngắc, ánh mắt trống rỗng đờ đẫn, rất giống như nữ Ác Đọa ngồi tĩnh toạ nhiều năm.

Chẳng qua Yến Cửu quả thực như đội trưởng nói, rất đẹp. Cho dù mặt không biểu cảm, làm bình hoa, cũng là bình hoa cảnh đẹp ý vui.

Yến Cửu quay đầu lại, vừa nhìn thấy đó là Bạch Vụ, bỗng nhiên a một tiếng, thân thể ngồi ở trên ghế không tự chủ nghiêng về sau, ngã xuống.

"Ui da." Nàng xoa xoa cái ót đụng vào sàn nhà, sau đó lại nhìn chằm chằm Bạch Vụ.

[Với tư cách là dòng dõi của Ác Đọa, nàng không có nhiều ưu điểm như sự kết hợp giữa người và thần hoặc là người và ma trong thần thoại. Chẳng qua nàng vẫn có một số ưu điểm đáng giá, nàng có thể vẽ trong thời gian cực ngắn, dựa vào thiên phú làm cho người ta khó có thể với tới, những bức tranh của nàng sẽ rất có giá trị trong tương lai.]

Bạch Vụ thầm nghĩ thực sự như vậy, nếu như đường cong Yến Cửu để lại ở trên tấm gương lúc ấy có chút hơi lệch, mình chưa nhất định đã có thể tìm ra manh mối.

Cô bé này, ít nhất có chỉ số thông minh rất cao.

Bầu không khí quá kỳ lạ, hắn đi thẳng vào vấn đề: "Theo uỷ thác của đội trưởng, ta tới hỏi một ít chuyện."

"Ừm ừm, được, ta đều đã vẽ xong hết rồi, để ta lấy cho ngươi."

Bạch Vụ sững sờ, lập tức nhìn thấy Yến Cửu lấy ra một chồng bức tranh.

Nội dung trong bức tranh, chính là kinh lịch Yến Cửu ở chung cùng với Gia ẩn trong những ngày này, trong tranh có những khung trống, được Yến Cửu dùng để viết xuống đoạn đối thoại cùng với Gia ẩn.

Nội dung rất kỹ càng, có thể nói Yến Cửu là một chiếc máy ảnh hình người.

Cho nên Bạch Vụ cho rằng chỉ cần mang chồng bức tranh này về và phân tích là được rồi, hoàn toàn không cần phải hỏi Yến Cửu nữa.

Có thể nói, tốc độ Yến Cửu bán đứng Gia ẩn, có thể so với tốc độ hắn xoay Đinh Thái Thanh vòng vòng.

"Tốt, rất kỹ càng, vô cùng cảm tạ Yến tiểu thư đã hợp tác, như vậy ta sẽ không quấy rầy ngươi nữa, cáo từ."

Bạch Vụ dứt khoát chuẩn bị xoay người rời đi, Yến Cửu không hiểu nhìn Bạch Vụ, nàng đương nhiên sẽ không để cho Bạch Vụ đi như vậy, bỗng nhiên nói: "Chờ một chút, Bạch Vụ, ngươi đã nói ngươi yêu ta, lời này...có thật không?"

Trong giọng nói của Yến Cửu có chút bất an, thật ra, lúc trước nàng thông qua trái tim đó thấy được một ít hình ảnh, cũng đã nghe được một ít thanh âm.

Nhưng nàng vẫn rất mong chờ một điều kỳ diệu.

Bạch Vụ dừng bước lại, vào thời điểm quay đầu lại, nhìn thấy ngón tay trái và phải của Yến Cửu đan vào nhau, trong khi hai ngón tay cái không ngừng xoay thành vòng tròn.

Rõ ràng là rất khẩn trương, nhưng hai mắt lại mở to, nhìn chằm chằm chính mình với vẻ mặt đờ đẫn.

Sau khi suy nghĩ một phen về những lời của đội trưởng, Bạch Vụ ý thức được đây thực sự là một vấn đề cần được giải quyết, hắn rất dứt khoát lắc đầu nói: "Đương nhiên không phải là thật. Lúc đó chỉ là tình huống khẩn cấp, vì moi ra tin tức. Nếu để cho Yến tiểu thư hiểu lầm, như vậy thật sự thật xin lỗi."

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right