Chương 176: Ngũ Cửu trả thù
Yến Cửu khẽ run rẩy, nghiêng cổ, tự hỏi về điều gì đó: "À à, là vì...món quà ta tặng cho ngươi, ngươi không thích sao, ta còn có rất nhiều tháp tệ, đều có thể cho ngươi. Hoặc ngươi có thể nói cho ta biết ngươi thích gì?"
"Món quà, ách, ý ngươi là những bức tranh đó. Những bức tranh này rất tuyệt, cho dù đặt ở bảy trăm năm trước, cũng là tác phẩm xuất sắc, ta rất thích, ta sẽ cất giữ chúng."
Bạch Vụ cũng không dám ở dưới camera giám sát, nhận tháp tệ.
Tuy rất thích tiền, nhưng tiền ở thế giới này không mua được đồ ăn ngon, cho nên nhu cầu của Bạch Vụ liền trực tiếp giảm xuống một bậc.
"Vậy là ngươi thích món quà mà ta tặng ngươi, nhưng ngươi lại không thích ta?"
"Chuyện này có liên quan gì với quà?" Bạch Vụ cảm thấy kỳ quái.
Yến Cửu lộ ra sắc mặt ảm đạm, trong mắt mang theo mờ mịt.
Những lời này của Bạch Vụ khiến cho nàng rất khó chịu, cũng rất hoang mang.
Từ nhỏ đến lớn, Yến Cửu cảm thấy rằng chỉ có một cách để khiến mọi người thích mình, đó là tặng quà cho mọi người.
Khi còn bé đám người hầu sợ hãi nàng, cơ bản đều là trốn tránh nàng, cha và anh trai cũng không biết vì sao, luôn không cho nàng rời khỏi trang viên.
Nàng liền yên lặng quan sát đám người hầu thích cái gì, về sau phát hiện ra bọn họ thích tháp tệ, Yến Cửu sẽ vụng trộm lấy ra một chồng tháp tệ, yêu cầu đám người hầu chơi cùng với chính mình.
Tiền có mị lực rất lớn, vì tháp tệ, càng ngày có càng nhiều người hầu chơi cùng với Yến Cửu.
Yến Cửu nghĩ rằng cuối cùng mình cũng đã tìm ra cách để khiến mọi người thích mình, cho dù nữ Ác Đọa sẽ thông qua cảm ứng nói cho nàng, đây là sai lầm, người chân chính thích mình, căn bản sẽ không quan tâm ngươi có cái gì.
Thế nhưng còn nhỏ tuổi, nàng cũng không hiểu.
Đám người hầu dần trở nên can đảm hơn, yêu cầu Yến Cửu tuổi nhỏ càng nhiều tháp tệ, mà ban đầu Yến Cửu cũng đều đáp ứng.
Nhưng về sau, vào thời điểm nàng phát hiện ra không thể cho người hầu nhiều tháp tệ hơn, mặt của người hầu liền thay đổi.
Lúc đó Yến Cửu liền suy nghĩ, nhất định phải có quà mới được. Nhất định phải cung cấp cho mọi người những gì họ thích để được thích mọi lúc.
Sau đó...đám người hầu bị xử lý, nàng bị cha răn dạy, nàng dần dần hiểu được những người hầu kia chỉ là lừa gạt chính mình.
Những người không thích ngươi, cho dù ngươi có cho họ bao nhiêu quà tặng đi nữa, họ vẫn không thích ngươi.
Nhưng mỗi khi gặp được người nguyện ý nói chuyện với mình, Yến Cửu vẫn sẽ chuẩn bị quà. Bởi vì sợ, sợ hãi không có quà, liền không ai nguyện ý nói chuyện với mình.
Người xuyên việt, vị cựu binh bị thương bên cạnh kia, nàng đều chuẩn bị quà. Thậm chí ngay cả Gia ẩn bắt cóc nàng cũng vậy.
Vào thời điểm Bạch Vụ nói những lời đó trên máy bay, Yến Cửu cho rằng mình cuối cùng cũng đã đợi được người trong miệng của nữ Ác Đọa, người không quan tâm đến chính mình có cái gì.
Nhưng hiện tại Bạch Vụ lại nói rất rõ ràng, hắn không thích chính mình. Hết thảy chỉ là suy nghĩ một phía của chính mình.
Vì vậy theo bản năng, nàng nghĩ tới quà.
Nhưng bây giờ ngay cả quà cũng không dùng được, nàng thất thần nhìn Bạch Vụ, như gặp phải một câu hỏi không có đáp án.
Bạch Vụ cũng có chút mờ mịt, đối với việc xử lý loại vấn đề này, hắn cảm thấy rất đau đầu.
Nhưng nhìn biểu tình của Yến Cửu, hắn lại cảm thấy cứ rời đi như vậy có chút không thích hợp.
Hắn dần dần theo kịp mạch não của Yến Cửu, thậm chí có thể suy đoán ra một ít kinh lịch của nàng trước kia.
"Phiền toái, đây chắc là sự trả thù của Ngũ Cửu."
Bạch Vụ vẫn là ngừng bước chân, sau đó bước vào phòng, ngồi đối diện với Yến Cửu.
"Ta không cho rằng Yến tiểu thư bây giờ có đủ năng lực yêu một người, thậm chí ta không cho rằng tiểu thư có thể hiểu được cái gì là chân chính yêu một người."
Một thiếu nữ hoạ sĩ xinh đẹp dễ thương, bỗng nhiên thích chính mình, chỉ bởi vì một câu thổ lộ, việc này theo Bạch Vụ, kết hợp với quá khứ cô đơn của Yến Cửu, trên logic là có cơ sở, nhưng vẫn có vấn đề thật lớn.
Yến Cửu đối với tình yêu, chỉ là bắt nguồn từ việc nàng thiếu tình thương, đối với tình huống trên máy bay lúc đó, theo Bạch Vụ, coi như là bất kể người nào nhảy ra hô to một câu yêu nàng, nàng cũng sẽ yêu những người đó.
Nhưng đây là bệnh lý.
Cách chữa khỏi căn bệnh này không phải là chấp nhận tình yêu của nàng, mà là khiến nhiều người thích nàng và yêu thương nàng hơn.
Khiến cho nàng tin tưởng từ sâu trong đáy lòng, nàng có thể kết bạn với nhiều người trên thế giới này.
Nàng cũng không cần hạ thấp tư thái, dành hết tình cảm cho một người.
Mọi người đều hi vọng có một tình yêu cuồng nhiệt, nhưng trong lịch sử có rất nhiều vụ án kinh hãi vì sự cuồng nhiệt này.
Loại tình yêu vặn vẹo "Ngươi chỉ mất một cánh tay, nhưng nàng lại mất mác tình yêu", theo quan điểm của Bạch Vụ là rất sai lầm.
Hắn không hoài nghi chút nào, nếu như hôm nay tiếp nhận tình yêu của Yến Cửu, chính mình nếu là Gia ẩn, thêm một chút mê hoặc, liền có thể tạo ra một phiên bản nữ của Lợi Á.
"Ta không hiểu được, khi nghe ngươi nói yêu ta, ta liền rất vui vẻ, đây không phải là yêu sao?"
Bạch Vụ nói: "Ngươi có bạn bè không?"
"Không có..."
"Thật đáng tiếc, hơn nữa ta suy đoán, từ nhỏ đến lớn, người quan tâm đến ngươi nhất, hẳn là nữ nhân trên máy bay đúng không? Ngươi có một người anh trai, một người cha, nhưng bọn họ cũng không thích ngươi, đúng không?"
Yến Cửu gật gật đầu.
Bạch Vụ đưa ra tổng kết: "Cho nên cảm tình bình thường đối với Yến tiểu thư ngươi mà nói, chính là đồ vật chưa trải nghiệm, như vậy tình yêu chính là giáo trình cao cấp bên trong cảm tình, thậm chí còn cao siêu hơn."
Yến Cửu cúi đầu xuống, rất nghiêm túc suy nghĩ về lời nói của Bạch Vụ.