Chương 177: Tự đào hố chôn mình
"Thứ tự cảm tình của mọi người, phần lớn là trải nghiệm mối quan hệ gia đình trước, sau đó là tình bạn, và cuối cùng là tình yêu, hơn nữa trong nhiều mối quan hệ, tình yêu không phải là nhu yếu phẩm, mà nó là thứ xa xỉ trên tinh thần. Trên thực tế, ở dưới áp lực sinh tồn, đều là không có tình yêu."
"Ta không hiểu."
"Ý của ta là, ngươi không thể bỏ tiết. Thân tình và tình bạn là không thể bỏ qua, cho nên vào trước khi ngươi thể nghiệm tình yêu, chúng ta hãy tham gia một khóa học cơ bản, đúc ra nền tảng vững chắc." Nụ cười của Bạch Vụ rất ôn hòa: "Ngươi chưa trải nghiệm thân tình và tình bạn, cho nên có lẽ tình cảm ngươi khát vọng, là hai thứ này, chứ không phải là tình yêu, chúng ta nên thực hiện từng bước, tìm hiểu thân tình và tình bạn trước."
Một người nếu như có được tình bạn thân tình, không có tình yêu, điều này quá bình thường theo quan điểm của Bạch Vụ, ít nhất là theo tiêu chuẩn của kiếp trước.
Yến Cửu cảm thấy lời nói của Bạch Vụ có vẻ có lý, nhưng nàng bỗng nhiên nghĩ tới một sự tình, vùi đầu thấp hơn: "Thế nhưng ai sẽ đến gặp ta chứ, ngoại trừ người bệnh trong bệnh viện, ai sẽ nghe ta nói chuyện chứ..."
"Ngày mai sẽ có người tới thăm ngươi, nàng và ngươi sẽ trở thành bạn tốt, nàng không cần ngươi tặng quà, đương nhiên, ngươi có thể tặng quà cho nàng, nàng chắc hẳn sẽ rất vui."
"Thật vậy sao?"
"Đương nhiên, kết bạn không phải là một điều quá khó khăn, ngươi đã không còn ở tầng 5, trong tương lai ngươi sẽ có rất nhiều bạn có thể nói chuyện, những người bạn này cũng rất dễ thương và thú vị, ít nhất ở trên cảm tình, sẽ thú vị hơn so với ta."
Thực ra, Yến Cửu là một cô bé dễ mến, nội tâm của nàng rất thiện lương. Nhưng tuổi thơ đã tạo thành cho nàng bệnh lý cùng với tự ti.
May mà loại bệnh lý này không quá khoa trương, mọi thứ còn có thể được sửa chữa. Bạch Vụ cũng nghĩ về một ứng cử viên phù hợp.
Nếu Yến Cửu là đại diện của sự thiếu thốn tình cảm, là một người mới trong việc giải quyết các vấn đề tình cảm. Như vậy Lưu Chanh Tử thì tuyệt đối là được yêu quá nhiều, hơn nữa còn là bậc thầy trong việc xử lý các vấn đề tình cảm.
Một bậc thầy tình cảm chân chính, chính là loại người có thể biến đổi tình yêu thành thân tình và tình bạn theo ý muốn kia.
Ở trong mắt của Lưu Chanh Tử, tình bạn còn đáng giá hơn nhiều so với tình yêu, quả thực là nhân tuyển uốn nắn Yến Cửu cực kỳ phù hợp.
Chẳng qua một ít phản ứng hoá học ở giữa người với người, là khó có thể dự đoán hết, một trong những điều mà nhân loại giỏi nhất là tự đào hố chôn mình, thông minh như Bạch Vụ cũng không ngoại lệ.
Yến Cửu gật gật đầu, nói: "Ta rất chờ mong được gặp cô ấy...thế nhưng ta vẫn còn có một câu hỏi."
"Nói đi."
"Nếu như ta có bạn tốt, vẫn cảm thấy ngươi và bọn họ là không giống nhau thì sao?"
Bạch Vụ rất nghiêm túc suy tư vấn đề này vài giây, sau đó lắc đầu nói: "Làm người đừng có đứng núi này trông núi nọ, phải làm đến nơi đến chốn, đi từng bước một, trước tiên học xong nhân chia cộng trừ, chúng ta lại nói về tích phân."
"Ừm, được, vậy thì ngươi có đến gặp ta nữa không?"
"Tất nhiên là có, bởi vì từ giờ trở đi, chúng ta đã là bạn."
Yến Cửu vốn bị Bạch Vụ làm cho có chút khó chịu, bắt đầu mỉm cười bằng tay sau khi nghe lời này.
...
...
Rời khỏi bệnh viện tâm thần, Bạch Vụ có một loại cảm giác nhẹ nhõm. Bi kịch là có rất nhiều, ở trong đoạn thời gian tận thế hàng lâm kia, ngoài tháp khắp nơi đều là thảm kịch.
Chế độ ở trong Toà Tháp, cũng đã định trước khiến cho cuộc sống của một số người trở nên vặn vẹo, hắn không thể giúp đỡ mỗi người, nhưng có thể giúp đỡ một người, tóm lại là vui vẻ.
Trở lại phân bộ quân đoàn điều tra, Bạch Vụ mang theo bản báo cáo, chuẩn bị báo cáo một ít tin tức về Gia ẩn cho Ngũ Cửu.
Thực ra cũng không có bao nhiêu nội dung, muốn tìm được Gia ẩn, còn phải đi đến khu vực bên trong bánh xe Roulette.
Ngũ Cửu nhìn thấy Bạch Vụ, ngược lại là không có vội vã trò chuyện sự tình Gia ẩn, mà là nói: "Chuyện lần này làm không tồi."
Nếu như Yến Cửu là do quân đoàn điều tra đội 7 phụ trách, camera giám sát và nghe lén ở lầu 6, Ngũ Cửu tự nhiên có quyền hạn quan sát.
Hành vi của Bạch Vụ, là muốn làm cho Yến Cửu không còn cô độc từ trên căn nguyên. Thoạt nghe một phen lời nói rất thẳng thắng, nhưng cũng đã nhìn thấu thực chất.
Ngũ Cửu tưởng rằng Bạch Vụ là kẻ háo sắc, cho nên biểu hiện lần này của Bạch Vụ, được y xem là một màn phát huy phi thường. Bởi vì Bạch Vụ đã đàng hoàng ra ngoài ý định.
"Đội trưởng, lần sau cũng đừng để ta làm loại công việc lặt vặt này nữa."
"Ta rất muốn biết, ngươi sẽ thích dạng nữ nhân gì. Nếu sau khi Yến Cửu có bạn bè, vẫn cho rằng ngươi quan trọng hơn mọi người thì sao?"
"Ta xin nhắc lại một lần nữa, đội trưởng, yêu đương sẽ chỉ hạn chế sự phát huy của ta, ra ngoài tháp thăm dò không vui sao? Vật phẩm Ký Linh không thích sao? Hoặc là sưu tập thiên phú không thú vị sao? Vì cái gì nhất định phải thích ai đó?"
Ngũ Cửu ngược lại là không ngạc nhiên đối với câu trả lời này: "Nói đến ra ngoài tháp, thương thế của ngươi đã đỡ rồi đúng không, hiện tại chúng ta có thể đi ra khỏi tháp."
Bạch Vụ ngạc nhiên đội trưởng lại có thể an bài chính mình chủ động ra ngoài tháp. Nhất là thương thế còn chưa lành.
"Có nhiệm vụ à?"
Ngũ Cửu gật gật đầu: "Nhiệm vụ lần này có độ khó không cao, sáu giờ trước, một khu vực khai thác mỏ mới được mở ra, nghe nói là ở trong một dãy núi nào đó, ta vừa nhận được báo cáo, có sự cố sập mỏ xảy ra, hai mươi thợ mỏ mất tích."