Chương 178: Cây rụng tiền hình người
Khu vực khai thác mỏ chính là khu vực màu trắng, cũng là khu vực bị biến dạng nhẹ chiếm diện tích rộng nhất trong tất cả các khu vực bên ngoài tháp.
Tài nguyên phong phú, có nguồn năng lượng cần thiết cho Tòa Tháp hoạt động, cùng với Lam Tuyến Thảo cần có để chế tác bữa ăn dinh dưỡng.
Bởi vì ra ngoài tháp là ngẫu nhiên, cho nên khi tìm kiếm khu vực khai thác mỏ, cũng sẽ có người quân đoàn điều tra đi thăm dò trước, sau khi xác nhận khu vực an toàn, mới có thể cho phép cư dân tầng dưới chót đi đến khu vực khai thác mỏ khai thác tài nguyên.
Chẳng qua cũng không dám cam đoan an toàn tuyệt đối, cư dân tầng dưới chót có nhân số quá nhiều, giả thiết một khu vực khai thác mỏ cần một trăm thợ mỏ, một trăm thợ mỏ đào quáng bốn tiếng đồng hồ, đó chính là hơn 100 loại trạng thái tiêu cực.
Trạng thái tiêu cực cũng không thể quơ đũa cả nắm, có một số trạng thái tiêu cực sẽ phi thường kinh khủng.
Cho nên thời gian công tác của thợ mỏ, cũng chỉ có bốn tiếng đồng hồ.
Nghe được là khu vực khai thác mỏ sụp xuống, Bạch Vụ nói: "Mục tiêu của chúng ta lần này là nghĩ cách cứu viện?"
"Đúng vậy, đi đến khu vực màu trắng, cứu những thợ mỏ này ra. Việc này không nên chậm trễ, ngươi chuẩn bị một chút, chúng ta tranh thủ hoàn thành nhiệm vụ trong hôm nay."
"Đội trưởng có thực lực như vậy, còn có thể tiếp nhận loại nhiệm vụ này sao?"
Bạch Vụ có một loại cảm giác dùng dùng dao mổ trâu giết gà.
Ngũ Cửu nói: "Nhiệm vụ tuy đơn giản, tầm quan trọng lại không thấp, loại nhiệm vụ này kỳ thật có rất nhiều, mỗi ngày tầng dưới chót đều có cư dân đi đến khu vực khai thác mỏ có đi không có về, ngẫu nhiên vào thời điểm không có nhiệm vụ gì lớn, ta cũng sẽ tiếp nhận loại nhiệm vụ này."
Ngũ Cửu cũng biết Bạch Vụ chỉ hứng thú với nhiệm vụ có độ khó cao, cho nên nhiệm vụ lần này xem như là điều trị phục hồi chức năng cho Bạch Vụ , là một màn khởi động.
"Được rồi, vậy ta sẽ đi chuẩn bị."
"Ừ, ta cho ngươi hai giờ, hai giờ sau, chúng ta sẽ trực tiếp gặp nhau tại quảng trường phía đông tầng dưới chót, Nhiệm vụ này có sự đồng hành của thành viên tổ tiên phong, Doãn Sương, Vô Nhu, Tiểu Ất, Vương Thế cũng sẽ đi."
Bạch Vụ cảm thấy nhiệm vụ lần này hẳn là rất đơn giản, nhưng lại cảm thấy có gì đó không đúng.
Thợ mỏ mất tích, vì sao không trở về bằng dĩa quay?
...
...
Sau hai giờ chuẩn bị, Bạch Vụ trực tiếp đi tìm Lưu Chanh Tử.
Cảng Nhặt Nhạnh vẫn có rất nhiều người như trước, công việc kinh doanh của Lưu Chanh Tử vẫn không sôi nổi như cuộc sống của nàng như trước.
"Ai nha, lão Lý, ta đối xử với ngươi như thế nào, ngươi không biết sao? Trong nội tâm của ta chỉ có ngươi, tiểu Trương lần trước kia, là chính bản thân y yêu thích ta…chẳng lẽ ta bị người ta thích cũng là sai sao?"
Lưu Chanh Tử đang nghe điện thoại, nàng như thể luôn có thể thông qua nhóm bạn trai thần thông quảng đại, tìm được một ít vật phẩm cao cấp.
"Ngày mai? Ngày mai ta không rảnh, ngày mai ta phải đi đến quân đoàn điều tra báo cáo. Ngươi cũng biết, ta vừa mới gia nhập đơn vị mới, tương đối bận rộn, ngày mốt sao...ta sẽ xem xét."
Ở trong lịch trình bạn trai của Lưu Chanh Tử, ngày mốt, nàng muốn hẹn hò với một chú chó sữa nhỏ mới quen, còn ngày kia thì phải ăn tối với chủ xưởng quần áo mà nàng đã kết nối ở tầng 3, cộng thêm Bạch Vụ lại tới, nàng chỉ có thể rất tiếc nuối nói:
"Không được đâu, ta thật sự rất bận rộn, mấy ngày tới đều bận việc của quân đoàn điều tra, căn bản không có thời gian, được rồi, ta thật sự muốn gặp ngươi, ta bỏ việc là được, công việc tồi tệ này làm chậm trễ việc yêu đương của ta, ô ô."
Người ở đầu dây điện thoại bên kia cuối cùng cũng mềm lòng, không bao lâu Bạch Vụ lại nghe được Lưu Chanh Tử nói: "Được rồi, ta sẽ không bỏ việc nữa, chờ ta làm việc xong, sẽ lập tức đi tìm ngươi."
Cúp điện thoại, Lưu Chanh Tử lộ ra vẻ mặt bình tĩnh, nhìn về phía Bạch Vụ: "Bạch Vụ tiểu ca ca, thương thế của ngươi lành rồi sao?"
Bạch Vụ nhìn một phen thao tác của Lưu Chanh Tử, không thể không bội phục, Lưu Chanh Tử quả nhiên rất thích hợp làm giáo viên.
"Ta có một chuyện muốn nhờ ngươi."
"Không được, chiếc máy ảnh mà ta đưa cho ngươi cho đến nay vẫn chưa thăng cấp."
"Vậy sao, vậy thì quên đi, ta còn tưởng rằng ngươi muốn đi đến tầng 3."
Lưu Chanh Tử dựng lỗ tai lên: "Ách, ta nói đùa mà thôi, kỳ thật có đi tầng 3 hay không cũng không quan trọng, nhưng ủy thác của Bạch Vụ tiểu ca ca, ta sao có thể không giúp chứ?"
Bạch Vụ vô cùng bình tĩnh gật đầu, không hề ngạc nhiên trước phản ứng của Lưu Chanh Tử, sau đó giải thích về sự tình của Yến Cửu.
Vì để cho Lưu Chanh Tử có động lực hơn một chút, Bạch Vụ lấy ra một số bức tranh của Yến Cửu: "Những bức tranh này, nếu như bán ra ngoài, tại tầng 3 tầng 4, cũng có thể bán được giá cao, mà nàng lại có thể tuỳ tiện vẽ ra."
"Mẹ ơi!" Lưu Chanh Tử nhìn tranh của Yến Cửu, không nhịn được cảm thán.
Đây không phải là cây rụng tiền hình người sao?
"Bây giờ ta liền đi gặp nàng! Ta muốn để cho nàng biết, cuộc sống không chỉ có tình yêu! Còn có khuê mật ( bạn cực kì thân, có thể chia sẻ tâm sự với nhau mọi thứ, thường dùng cho con gái )!"
Nhìn Lưu Hải tràn ngập nhiệt tình, Bạch Vụ rất hài lòng.
Tính cách của Yến Cửu thực sự rất dễ thương, Lưu Chanh Tử lại càng là một người giỏi về đón ý nói hùa người khác, cũng giỏi về làm cho người khác thích mình.
Trước khi đi, Bạch Vụ lại hàn huyên trò chuyện cùng với Lưu Chanh Tử về sự tình máy ảnh.
Lưu Chanh Tử vẫn rất hi vọng máy ảnh có thể thăng cấp, có thể chụp được nhiều ảnh hơn.
Bạch Vụ thì tỏ thái độ bi quan, dù sao cái nồi của hắn vẫn chưa Ký Linh.
...