Chương 179: Cây rụng tiền hình người
...
Ở quảng trường phía đông tầng dưới chót.
Bạch Vụ cùng với nhóm người Ngũ Cửu tụ hợp, Ngũ Cửu bắt đầu nói rõ chi tiết nhiệm vụ.
"Mục tiêu của chúng ta lần này, là đi đến khu vực màu trắng, Ác Đọa đoán chừng sẽ không đụng phải. Nhưng cũng đừng xem nhẹ, hiện tại xem ra, nếu như xuất hiện ở phần cuối khu vực màu trắng, rất có thể sẽ không hiểu bước vào khu vực nguy hiểm hơn nào đó."
Bạch Vụ nhìn nhóm người Lâm Vô Nhu Vương Thế, có chút nghi hoặc.
Đội hình cho nhiệm vụ này là đội hình hàng đầu của tổ tiên phong.
Đội hình mạnh nhất trong quân đoàn điều tra, là đội hình của đội trưởng, đây còn được gọi là đội hình All-Star, chỉ có những nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm, mới cần dùng loại đội hình này.
Đi đến khu vực màu trắng, hơi có chút ý tứ giết gà dùng dao mổ trâu.
Hắn nhớ tới Bạch Tiểu Vũ cùng với Tần Lâm.
Một người có bất diệt chi thể, một người có khí vận kinh người.
Người trước vẫn còn đang tiếp nhận đào tạo, người sau vẫn đang tiếp nhận vụ án điều tra. Tần Lâm kỳ thực là điển hình của việc bị sử dụng như một công cụ.
Bạch Vụ nghĩ đến, có lẽ sau khi trở về từ nhiệm vụ này, chính mình nên thành lập một tiểu đội tiên phong.
"Được rồi, tất cả chi tiết nhiệm vụ đã được nói xong, đi thôi."
Ngũ Cửu đảo ánh mắt qua mọi người, Bạch Vụ thì lưu ý xung quanh, tin chắc rằng không có ánh mắt khả nghi nhìn chằm chằm đội trưởng, hắn cùng với mấy người khác, thông qua tấm bia đá truyền tống, ra ngoài tháp một lần nữa.
...
...
Ánh sáng trắng tản đi, Bạch Vụ và nhóm người xuất hiện ở trong một dãy núi to lớn.
"Thời tiết nhiều sương mù, tầm nhìn 15 mét, nhiệt độ hiện tại là 34 độ, trong vòng 300 mét không cảm ứng được Ác Đọa."
Cảm giác là do Thương Tiểu Ất phụ trách, không có Ác Đọa khiến cho cả người y có vẻ khá bình thường.
Bạch Vụ nhìn đường nét mơ hồ của dãy núi phía xa, trong lòng có chút nao nao.
[Mặc dù thế giới này được chia thành nhiều khu vực, nhưng có đôi khi cũng sẽ bởi vì một ít tồn tại đặc thù, tạo thành khu vực liên hợp —— tiếp tục vào núi thẳm, các ngươi sẽ bước vào khu vực kế tiếp, tại khu vực này, Thủ Hộ Giả nắm giữ một mảnh vỡ có năng lực đặc thù, chúng ta gọi nó là—— vé thông hành.]
Khu vực liên hợp...
Bạch Vụ vẫn không biết đây là gì, nội dung mà chú thích cho ra là quá ít.
Vé thông hành, hắn ngược lại là có thể đoán được một chút.
Nếu đã được gọi là vé thông hành, như vậy rất có thể năng lực của mảnh vỡ kia, chính là người cầm được có thể đột phá hạn chế khu vực.
Loại vật này nếu quả thật tồn tại...như vậy Gia ẩn có biết được hay không? Nếu như Gia ẩn không biết được, nói rõ khu vực tồn tại kia nhất định là khu vực mà ngay cả Gia ẩn cũng không dám đi.
Nếu như Gia ẩn biết được, lại không có được mảnh vỡ này, điều đó cũng có nghĩa là, người nắm giữ vé thông hành, vô cùng kinh khủng.
"Đi thôi, phía trước có dấu hiệu khai thác, chúng ta đi lên phía trước, hẳn là nơi mà những thợ đào mỏ mất tích." Ngũ Cửu nói.
Khu vực xung quanh dày đặc sương mù, y cũng không thể phán đoán được gì, nhưng nếu là khu vực màu trắng, cho dù gặp được nguy hiểm, y cũng tự tin có thể nắm chắc ứng phó.
Bạch Vụ nhìn về một mảnh trắng xoá phía trước, liền nhận ra tên của mình khá thích hợp với nơi này, sương mù dày đặc màu trắng. (Bạch Vụ: sương trắng)
"Đội trưởng, nếu như chúng ta không có tìm được thợ mỏ, liệu có ảnh hưởng gì không?"
"Cũng không có ảnh hưởng gì, nhưng sinh mệnh là vô giá, có thể tìm được bọn họ, vậy thì tốt nhất không thể tay không trở về."
"Được."
Trong lòng của Bạch Vụ cũng không có nắm chắc, bây giờ còn chưa xác định được độ khó nhiệm vụ lần này, hắn chỉ có thể đi một bước nhìn một bước.
Hiện giờ đội ngũ có chút tin phục đối với năng lực quan sát của hắn, nếu thật sự phát hiện ra cường địch không thể kháng cự, liền quyết đoán trở về thành.
...
Nhóm người theo cơn gió tiến về phía trước, Bạch Vụ kết luận sơ bộ, ở trong dãy núi bất tận này, hẳn là có ẩn giấu một hang động.
Bên trong đá núi to lớn, có lẽ có một động thiên khác.
Tốc độ của đội ngũ rất nhanh, đường núi cũng bằng phẳng hơn dự kiến rất nhiều, Bạch Vụ nhíu mày nhìn những mảnh vụn, cành lá gãy trên đường.
Chú thích không có cho hắn phản hồi, nhưng phương thức cành cây gãy chắc chắn không phải là rơi tự nhiên.
Theo không ngừng tiến sâu vào trong núi, Bạch Vụ phát hiện ra một ít cây cối trực tiếp gãy như phấn viết.
"Tiểu Ất, ngươi có cảm ứng được gì không?" Bạch Vụ hỏi.
"Không có, ở phụ cận không có bất kỳ Ác Đọa nào." Thương Tiểu Ất rất tin tưởng vào cảm giác của mình.
Bạch Vụ lắc đầu nói: "Các ngươi hãy đi theo ta."
Bạch Vụ cúi đầu, Nhìn bùn đất trên mặt đất, sau đó dùng một loại góc độ nhìn như đường cong đi tới.
Hắn đi một vòng rất lớn.
Nhìn một ít cây cối ở giữa rừng núi, mọi người cũng phát hiện ra có chỗ khác thường.
Cây cối ở bên ngoài vòng Bạch Vụ đi là hoàn hảo, mà cây cối ở bên trong vòng Bạch Vụ đi...đều bị gãy không ngoại lệ.
Giống như bị một cỗ lực lượng kinh khủng giẫm lên.
Ban đầu sương mù dày đặc đã che khuất tầm nhìn, bọn họ cũng nhìn thấy một bộ phận, nhưng trong đầu không có liên kết với những địa phương đã đi qua.
Mà trong đầu Bạch Vụ thì từ đầu tới cuối đều đều hình dung địa phương đi qua lúc trước, hắn mô phỏng ra một đồ án ở trong đại não!
"Đây là có chuyện gì, những cái cây này bị làm sao vậy?" Vương Thế hỏi.
Doãn Sương lộ ra sắc mặt ảm đạm, trị số đồng hồ đều đã có dao động: "Chẳng lẽ đây là..."
"Dấu chân, dấu chân của quái vật to lớn!"