Chương 180: Cây rụng tiền hình người

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 4,226 lượt đọc

Chương 180: Cây rụng tiền hình người

Mọi người cả kinh, phạm vi mà bọn họ đi vừa rồi, khoanh vòng lại đều có kích thước bằng một sân bóng rổ...

Nếu đây chỉ là một dấu chân thì đó phải là quái vật cấp bậc gì?

Bạch Vụ tiếp tục nói: "Từ dấu vết bùn đất mà nói, con quái vật kia đã giẫm lên nơi này, cũng chưa qua bao lâu, ta dự tính không cao hơn một giờ. Lực lượng kinh khủng trực tiếp khiến cho những cây cối cao lớn này gãy tan tành, vị trí chúng ta đang đứng, cũng có dấu vết sụp đổ rõ ràng."

"Con quái vật này có liên quan đến vụ sập hầm mỏ không?" Ngũ Cửu hỏi.

"Khó mà nói, hiện tại chỉ sợ không chỉ có một con Ác Đọa." Bạch Vụ nhìn qua phương xa.

"Xin lỗi, quái vật khổng lồ như vậy, ta cư nhiên không cảm ứng được..." Thương Tiểu Ất có chút tự trách.

Vào trước khi thăm dò một khu vực, y giống như một máy dò chính xác vậy, có thể rất nhanh báo ra số lượng cụ thể của Ác Đọa trong phạm vi.

"Chuỗi sức mạnh không thể cảm ứng được, có lẽ là Ác Đọa có loại năng lực che đậy cảm giác nào đó?" Lâm Vô Nhu vỗ vỗ bờ vai của Thương Tiểu Ất, hiếm khi không có trào phúng.

Bạch Vụ lắc đầu nói: "Có thể loại trừ khả năng này, từ chiều sâu bùn đất sụp xuống, ta có thể tính toán đại khái trọng lượng của con quái vật này, mà chiều cao của nó ít nhất gấp năm lần chiều cao của những cây cối 1m7 này. Ngoài ra, đường viền chân của con quái vật này khiến tôi ta thấy giống như một sinh vật giống Viên Hầu (vượn), loại sinh vật này nói chung là ồn ào, nhưng các ngươi có cảm ứng được bất cứ chấn động gì không?"

Mọi người trầm mặc!

Chuỗi sức mạnh, cùng với cảm ứng của năm giác quan, cũng không thể nắm bắt được bất cứ thứ gì.

Bạch Vụ cố gắng nhìn về mọi hướng, nhưng trong tầm mắt chỉ có một đoàn sương mù màu trắng, ánh mắt cũng sẽ không cho ra bất kỳ phản hồi gì.

Chỉ có nhìn về phía sự vật cụ thể nào đó, những chú thích tinh nghịch đó mới có thể bắn ra.

Điều này làm cho hắn nhớ tới thời điểm ở trong ống cống, ngưng mắt nhìn bóng tối. Bây giờ xung quanh hắn tương đương với bị bao quanh bởi "bóng tối trắng."

Ngoại trừ đồ vật trong phạm vi tầm nhìn, xung quanh một mảnh trắng phau. Chỉ có một chỗ, đó chính là hình dáng của núi lớn xa xôi.

Hiện giờ Bạch Vụ bỗng nhiên hoài nghi...độ chân thật của núi lớn này, nó xuất hiện ở trong tầm mắt mọi người, ngay cả sương mù màu trắng cũng không thể ngăn cách nó, xem ra nó giống như một biển chỉ dẫn, hoặc là một mồi nhử.

Trong giây lát, Bạch Vụ dường như nghĩ ra điều gì đó, vội vàng hỏi: "Có dây thừng không?"

"Không có...chỉ có vải băng." Doãn Sương với tư cách là bác sĩ, trong tay sẽ có một số vật dụng chữa thương thông thường.

"Vải băng cũng được, đủ mười lăm mét không?"

"Không đủ, ngươi định làm gì?"

Bạch Vụ gật gật đầu, nói: "Không cần vải băng cũng được, Lâm muội muội, ngươi đứng ở vị trí trước ta năm mét. Tiểu Ất, đội trưởng cùng với Doãn Sương ngươi đứng ở sau lưng ta, Vương Thế ngươi đứng ở trước vị trí của Lâm muội muội 10m."

Mọi người đều không biết Bạch Vụ định làm gì, nhưng hiện tại đã dần dần có thói quen "hắn làm việc luôn có mục đích". Thậm chí Lâm Vô Nhu cũng đều không có độc miệng phản kích đối với biệt danh mới của mình.

Bởi vì tất cả mọi người đều cảm giác được địa phương này có chút quỷ dị. khu vực màu trắng, có khả năng xuất hiện đại Viên Hầu vô cùng lớn theo như Bạch Vụ nói!

Vì vậy Thương Tiểu Ất, Ngũ Cửu, Doãn Sương, đều đứng sau lưng Bạch Vụ.

Lâm Vô Nhu thì đứng cách Bạch Vụ năm mét, Vương Thế thì đứng sau Lâm Vô Nhu 10m, cự ly của nhóm người Bạch Vụ vượt qua mười lăm mét.

Trong tầm mắt của mọi người, bởi vì sương mù dày đặc màu trắng này, liền chỉ có thể nhìn thấy Lâm Vô Nhu, nhưng không nhìn thấy Vương Thế.

Tầm nhìn mười lăm mét mà Thương Tiểu Ất phán đoán, vô cùng chính xác. Bạch Vụ nghĩ đến hướng gió thổi ở đây, bọn họ một mực thuận gió mà đi, nhưng không thấy sương mù dày đặc tản đi.

Tầm nhìn một mực ở phạm vi mười lăm mét, rất không phải bình thường.

Hiện tại hắn muốn làm một loại thí nghiệm.

"Vương Thế, có thể nghe thấy ta nói chuyện không?" Bạch Vụ cao giọng la lên.

Lâm Vô Nhu rất muốn độc miệng ngươi rống to như vậy để làm gì.

Nhưng khiến cho y rất ngạc nhiên chính là, Vương Thế ở ngoài 10m, căn bản không nghe được thanh âm của Bạch Vụ, vẫn như trước lộ ra vẻ mặt mờ mịt nhìn Lâm Vô Nhu.

Lâm Vô Nhu với tư cách là người ở giữa hai nhóm người, nhóm người Bạch Vụ Ngũ Cửu có thể thấy được y, Vương Thế cũng có thể thấy được y, nhưng Vương Thế cùng với nhóm người Ngũ Cửu, lại không thể nhìn thấy nhau.

Lâm Vô Nhu cũng không đần, kịp phản ứng...

Cách nhau 15 mét, không chỉ là nhìn không thấy, cả thanh âm cũng không nghe được.

Mà lúc này đây, Thương Tiểu Ất thấy Vương Thế một mực không nói gì, theo thói quen sử dụng năng lực cảm giác.

Kết quả y sợ tới mức trị số đồng hồ tăng vọt đến 15, ý nghĩ đầu tiên trong đầu là——Vương ca làm sao lại biến mất?

Vương Thế đương nhiên sẽ không bỗng nhiên biến mất.

Y nhìn Lâm Vô Nhu, Lâm Vô Nhu như thể phát hiện ra cái gì, lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.

"Này, các ngươi không sao chứ?" Vương Thế hỏi.

Những lời này chỉ có Lâm Vô Nhu nghe được.

Hiện tại Bạch Vụ đã tin chắc rằng, vấn đề không ở quái vật, mà là ở sương mù dày đặc.

Hắn trực tiếp đi về phía trước vài bước, thân ảnh cao lớn khôi ngô của Vương Thế liền hiện ra rất nhanh.

"Vương Thế, đã có thể trở về."

Vương Thế lộ ra vẻ mặt phát mộng, Doãn Sương cùng với Thương Tiểu Ất Ngũ Cửu cũng đoán được một chút tình huống, Lâm Vô Nhu ở giữa, thì hoàn toàn không có hiểu được chuyện gì đã xảy ra.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right