Chương 1774: Thơm lây
"Mà muốn lấy lại trái tim, liền phải có một cỗ thân thể hoàn chỉnh trước. Vì vậy trái tim tuy cực kỳ trọng yếu, nhưng ở trong trình tự thu hồi...lại là cuối cùng." "Cho nên vị trí trái tim, chính là chiến trường cuối cùng. Chủ nhân méo mó không nguyện ý giẫm lên vết xe đổ, tự nhiên sẽ bảo đảm chính mình ở trạng thái cường đại nhất." Nói đến đây, quái nhân mặt nạ thứ nhất dừng lại một chút rồi mới nói: "Còn có một ít thời gian, đi chia tay đi, đi giải toả đi, không chỉ là nha đầu ở thành phố Bách Xuyên, còn có người đã từng giết chết người" Lâm Duệ kỳ thật đã nhận thấy. Ở phía trên cỗ khí tức cường đại này của quái nhân mặt nạ thứ nhất, còn có một tồn tại cực kì khủng bố. Tỉnh Tứ!
Nhớ lại Tỉnh Tứ, loại cảm giác áp bách cường đại đến làm cho người ta tuyệt vọng kia, khiến cho Lâm Duệ đến nay vẫn cảm thấy có chút không rét mà run. May mà từ trong lời nói của quái nhân mặt nạ thứ nhất, Tỉnh Tứ dường như đã...biến thành chiến hữu. Lâm Duệ đứng dậy, gật gật đầu đối với quái nhân mặt nạ thứ nhất. Cuộc chiến sinh tử đã sắp đến, không có ai biết kết quả. Alpha cũng không thể nhìn thấu nhân quả, cho nên chỉ có thể dựa theo biện pháp vững vàng nhất đi sưu tập thân thể, để cho mình lấy dáng dấp cường đại nhất xuất hiện. Điều này cũng mang đến thời gian cho trận doanh nhân loại. Thuộc về sự yên tĩnh cuối cùng trước cơn bão.
Tại thành phố Bách Xuyên. Thành phố Bách Xuyên trước đó không lâu bởi vì nguyên nhân tiểu đội sưu tập mảnh vỡ ghép hình tận thế, đạt được tinh lọc. Mà theo Thất Nguyên Tội chết đi, xung quanh thành phố Bách Xuyên cũng trở nên càng thêm
bình thường hóa. Thành phố bỏ hoang đã lâu này, hiện giờ trở nên phồn vinh, khi đám người Tòa Tháp kia đến nơi
này, cũng tham gia vào công việc tái thiết, tiến độ được đẩy nhanh lên rất nhiều. Tuy nơi này không hoàn chỉnh giống như thành phố Tang Thiết, những nơi này lại là địa phương nhân loại có thể chân chính sinh tồn. Chẳng qua nhân loại, luôn khó tránh khỏi được "thơm lây". Ở trong thời đại hiện giờ này, các phú hào, nhóm dân nghèo trong Toà Tháp đó, bởi vì Tòa Tháp biến cách, hoặc bởi vì rời khỏi Tòa Tháp, thân phận đã sớm được thiết lập lại. Tất cả mọi người là cùng một khởi điểm. Nhưng cũng có người ngoại lệ. Những người bởi vì Bạch Vụ, bởi vì Tạ Anh Kiệt, bởi vì Yến Tự Tại mà được thơm lây cũng không ít. Có đôi khi mọi người sẽ phàn nàn, lúc sinh ra là bình đẳng, nhưng cuộc đời từ nay về sau, lại bởi vì đủ loại lựa chọn cùng với lựa chọn phe đứng, có thể làm cho chính mình đạt được hoàn cảnh không đồng dạng. Ví dụ như...Lưu Chanh Tử.
Lưu Chanh Tử thiếu nữ tầng dưới cùng, giờ đã có một cửa hàng quần áo của riêng mình ở khu vực đắc địa của thành phố Bách Xuyên, nơi tấc đất tấc vàng. Những ngày trong tương lai...đại khái sẽ sống rất khá giả. Từ lúc Thẩm Thù Nguyệt cùng với Khúc Lan đi tìm Tỉnh Nhị, trên đường đi trở về nông trường, Khúc Lan liền xem như hoàn thành nhiệm vụ, nàng từ biệt Thẩm Thù Nguyệt, trở lại thành phố Bách Xuyên. Trở lại thành phố Bách Xuyên, Khúc Lan báo cho Lưu Chanh Tử, Tiểu Nguyệt Lượng là ý định ban đầu của nàng chưa từng thay đổi. Ba tỷ muội tuy không thể gặp nhau, nhưng trái tim của họ lại hướng đến cùng một chỗ. Đây tự nhiên là chuyện tốt. Tất cả mọi người ở thành phố Bách Xuyên đều cảm thấy dường như sắp có một sự kiện lớn sẽ ảnh hưởng đến toàn thế giới, mặc dù mọi người đều đang rất bận rộn, nhưng nhìn những người bảo vệ mạnh mẽ của thành phố Bách Xuyên không ngừng rời đi, đều dự cảm được sẽ có chuyện lớn xảy
ra.
Ở trong bối cảnh này, mọi điều tốt đẹp, đều trở nên quý giá.
Thật giống như ngày hôm nay, thiếu nữ luôn không vui, luôn bận rộn, không bao giờ dám đến gần người khác, và sợ sẽ mang xui xẻo cho người khác... Đã gặp được một người không có khả năng gặp lại. Lưu Chanh Tử thề, nàng đã từng trêu chọc quá nhiều nam nhân, kỹ năng diễn xuất của nàng đã đạt đến mức hoàn hảo. Có thể nói hai mắt chỉ cần ẩn tình đưa tình nhìn một người nam nhân, người nam nhân kia chỉ cần không phải là Bạch Vụ, liền sẽ động tình. Nhưng ánh mắt của Giang Y Mễ nhìn về phía Lâm Duệ, lại vẫn khiến cho Lưu Chanh Tử vô cùng động dung. Đó là bộ dáng chỉ trông thấy khi cô gái thực sự trao gửi trái tim của mình... Giang Y Mễ ôm Lâm Duệ, thổ lộ hết những ý nghĩ chân thật trong nội tâm của mình. "Hoá ra thiếu nữ chỉ có mèo đen bồi bạn kia, cũng sẽ có một khoảnh khắc ôn nhu động lòng người như vậy..." Lưu Chanh Tử không biết Lâm Duệ cùng với Giang Y Mễ, hoặc là cố sự Ở giữa quái nhân mặt nạ cùng với Giang Y Mễ.
Nhưng nàng có thể đoán được, Giang Y Mễ nhất định là gặp được một người...có khả năng vĩnh viễn không thấy được, mới có tâm tình mãnh liệt như vậy. Lưu Chanh Tử nhìn hai người ôm nhau ở trong sân trường, rõ ràng tất cả mọi người đều biết...thế giới này đã triệt để thay đổi, có lẽ hai chữ tương lai đều là hy vọng xa vời... Lại vẫn cảm thấy, khoảnh khắc này thật sự rất đẹp. Cũng ở trong khoảnh khắc này, Lưu Chanh Tử nghe được thiếu niên lỗ tai thiếu một góc kia, nói ra những lời cảm động không gì sánh được: "Sống chết chia lìa thực ra là chuyện bình thường, nhất là đối với những người như ta...nhưng tử vong là sự khởi đầu của hành trình tiếp theo, mà mặc kệ đang đi trên hành trình nào, Giang Y Mễ, ta cũng sẽ nghĩ hết biện pháp đi gặp ngươi." Trong 700 năm qua, có sinh tử có chia lìa, có giống như đã từng quen biết lần đầu gặp nhau, cũng có bừng tỉnh đại ngộ xa cách từ lâu gặp lại. Lưu Chanh Tử ở phía xa thoáng nhìn một màn này, cười rời đi.