Chương 1775:

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 1775:

Ngắm nhìn những khoảnh khắc đẹp đẽ ấy luôn khiến cho nàng cao hứng. Nhưng không hiểu sao lại thấy cô độc. Vì vậy Lưu Chanh Tử chuẩn bị đi tìm Yến Cửu, để giải tỏa một chút lo nghĩ của mình.

Tìm Yến Cửu giải tỏa lo nghĩ, đây là một hiện sự tình nghe có vẻ là lạ. Nhưng Yến Cửu đã thay đổi rất nhiều trong thời gian gần đây. Với tư cách là môi giới trọng yếu cho sự đột phá của mối quan hệ giữa Yến Tự Tại cùng với Bạch Vụ ngày xưa, địa vị của Yến Cửu luôn rất cao. Mọi người đều lo lắng rằng, tiểu cô nương này bởi vì không cảm giác được vui sướng, có thể sống ở trong thế giới mà tâm tình tiêu cực cực kỳ nguy hiểm này hay không.

Nhưng bọn họ cũng không để ý đến một sự kiện, càng là không thể cảm nhận được vui sướng, liền càng khao khát vui sướng. Càng dễ bị tâm tình tiêu cực nuốt chửng, liền càng phải giữ bình tĩnh. Người trong nhà không thích mình, nhưng vẫn sẽ thích người trong nhà. Bị an bài đi bệnh viện tâm thần, vậy thì làm bằng hữu cùng với người bên trong bệnh viện tâm thần. Bị một kẻ điên bắt cóc, vậy liền trở thành bằng hữu cùng với kẻ điên này. Nàng trông rất nhu nhược, thoạt nhìn là một bông hoa chỉ có thể bị giam giữ dưới bức tường dày của bệnh viện tâm thần trên tầng 3 Tòa Tháp... Nhưng trên thực tế, Yến Cửu vẫn đang cố gắng thích nghi với hoàn cảnh. Trong mắt người ngoài, nàng thỏa hiệp với cuộc sống, nhưng trên thực tế nàng chưa bao giờ buông bỏ cuộc sống. Yến Cửu như vậy, kỳ thật có tâm lý tốt hơn hầu hết mọi người. Cũng là người như vậy, mới có thể làm ra "hối hôn" làm cho người ta nghẹn họng nhìn trân trối. Trong trận chiến thủ vệ thành phố Bách Xuyên, Yến Cửu cùng với chú hề trở thành bằng hữu.

Phát Xuất Giả Tiếu, khiến cho người chung quanh cười theo chú hề, là một năng lực cực kì khủng

bố.

Chú hề tuyệt đối là một phần tử nguy hiểm, không có người nào dám tiếp cận. Thế nhưng Yến Cửu dám. Nàng có thể cảm nhận được, Ở sâu trong nội tâm của chú hề tiên sinh, có lòng muốn người khác đạt được nụ cười. Với tư cách là một thiếu nữ không biết cười, tuy nụ cười giả của nàng càng ngày càng tự nhiên, phảng phất như có thể chân chính vui vẻ...nhưng vẫn như cũ, không hề giả tạo với chú hề. Chỉ có người như Yến Cửu, mới có thể trở thành người duy nhất có thể lý giải chú hề. Vì để cho chú hề an tâm, Yến Cửu cũng không ngừng luyện tập nụ cười đối với tấm gương. Nàng chưa từng có bất kỳ cảm giác vui sướng nào, lại đang cố gắng học tập để mình trông càng giống như là một người bình thường. Nàng đang không ngừng thay đổi bản thân, và nàng muốn đợi ai đó quay lại và chào đón họ theo cách tốt nhất và bình thường nhất. Vì vậy ở trong mắt nhiều người, Yến Cửu đã trở nên vui vẻ và hoạt bát.

Khi một người diễn kịch trong một thời gian dài và thậm chí tin tưởng vào chính mình, người chung quanh đương nhiên cũng sẽ không hoài nghi. Trước kia là Lưu Chanh Tử an ủi Yến Cửu, hiện giờ liền biến thành Lưu Chanh Tử gặp được sự tình không vui, Yến Cửu sẽ an ủi Lưu Chanh Tử. Cho nên Lưu Chanh Tử, người cảm thấy cô độc, đi tìm Yến Cửu. Hai người ở trong khu chung cư chuyện lạ đã từng được Bạch Vụ khám phá. Cái chỗ này hiện giờ có không ít người sinh sống, những chuyện lạ đó đã sớm biến mất. Yến Cửu rất thích nơi này, luôn cảm thấy rằng nơi này có một loại bầu không khí náo nhiệt ở trong bệnh viện tâm thần ban đầu. Nàng thường xuyên ngồi thu mình ở lối vào cầu thang, sau đó nghe mọi người tán gẫu về cuộc sống, về gạo, dầu, muối, nước chấm, giấm, và trà. Vào thời điểm Lưu Chanh Tử đến tìm Yến Cửu, Yến Cửu đang làm sự tình như vậy. Lưu Chanh Tử tưởng có việc hay gì xảy ra, kết quả chỉ là nghe được nam nhân cùng với nữ nhân đang cãi nhau. Nữ nhân muốn có một đứa con.

Nam nhân không đồng ý, nói ở trong một thế giới như thế này, sinh con ra rồi làm sao nuôi? Nữ nhân cảm thấy, cuộc sống chính là như vậy, mặc dù mọi người đều ở trong hoàn cảnh méo mó, thế nhưng mọi người cũng đều đang thích ứng với méo mó.

Cuối cùng, nam nhân nói rằng y sợ rằng y sẽ không chăm sóc đứa trẻ tốt, sợ rằng thành phố Bách Xuyên phát sinh biến cố trong tương lai, sợ rằng thế giới tùy thời có thể bị quy tắc kỳ quái ô nhiễm...sẽ khiến cho sau khi nữ nhân có con, trở nên lo lắng hãi hùng. Hai người vốn dĩ cãi nhau, cuối cùng lại ôm nhau và an ủi nhau. Ánh mặt trời chiếu vào hành lang, hai vợ chồng ôm nhau... Khiến cho Yến Cửu lộ ra nụ cười. Nàng cảm thấy hiện tại hẳn là rất tốt đẹp, chính mình hẳn là nên cao hứng. Lưu Chanh Tử cũng đang nghĩ, tiểu cô nương có lẽ đã trở nên bình thường rồi? Nàng vốn bởi vì trông thấy Lâm Duệ cùng với Giang Y Mễ, sinh ra một chút cô độc, nhưng lúc này, nội tâm của Lưu Chanh Tử có chút ấm. Nàng thích Yến Cửu như vậy. Nàng cảm thấy Yến Cửu bây giờ có mị lực vô hạn, thiếu nữ không biết cười kia, một khi biết cười,

quả thực là tuyệt sắc nhân gian. "Tới, cho tỷ tỷ ôm một chút." Lưu Chanh Tử kéo cánh tay nhỏ của Yến Cửu, Yến Cửu nói: "Làm sao vậy Chanh Tử tỷ?" "Cũng không...chỉ là cảm giác, dường như sẽ có đại sự gì hàng lâm, có lẽ cuộc sống của chúng ta, sẽ trở nên tốt hơn, nhưng cũng có thể trở nên tồi tệ trước đó chưa từng có". Lưu Chanh Tử cuối cùng vẫn có chút thất lạc. Nàng tuy không tham dự đối kháng với méo mó, những sinh tồn Ở cái thế giới này, tóm lại là biết một chút sự tình. Nhiếp Trọng Sơn, Cố Hải Lâm, Yến Tự Tại, Tạ Hành Tri, những cao thủ này từng người một rời đi, đều đại biểu cho sẽ có đại sự phát sinh. Ở chỗ tránh nạn này, có rất nhiều một màn ấm áp, và mọi thứ đang dần trở nên tốt đẹp hơn.