Chương 1791: Người thu hồi
"Tận lực? Xem ra ngươi cũng chỉ có thể đến mức này, thật may là ta không trông mong gì ở ngươi, đừng có nói mình cao thượng như thế nào, trong 700 năm, kẻ vô tích sự ngươi, đánh giá từ kết quả, đây mới là sự thật. Chẳng qua nếu nghĩ theo một cách khác, tối thiểu thu về, cũng rất bớt việc" Tỉnh Ngũ sinh lòng cảnh giác, bất an nhìn Tỉnh Nhất: "Có ý tứ gì?" Hai chữ thu về, kỳ thật đã biểu đạt hàm nghĩa vô cùng rõ ràng. "Vào trước khi chủ nhân bị phong ấn tại Tòa Tháp, gã sáng tạo ra chúng ta, cũng giao phó một số năng lực kỳ lạ, nhưng thật đáng tiếc, các ngươi không vận dụng tốt những năng lực này, nhân tâm đúng là khó dò..." Tỉnh Nhất có chút cảm khái, từ đầu đến cuối, biểu tình gã nhìn Tỉnh Ngũ, đều là hờ hững vô tình. "Mấy người các ngươi, mỗi người đều là nhân loại, có người là nhà sự giống như thánh nhân, có người đảm nhiệm vai trò chồng và cha, ở trên người của mỗi người các ngươi, kỳ thật đều có điểm tỏa sáng tối cao"
"Nhưng bởi vậy, các ngươi mới có giá trị bị méo mó, càng là chí tình chỉ nghĩa, sau khi ăn mòn liền sẽ càng méo mó."
Tỉnh Ngũ nghe không hiểu những lời này, thế nhưng cảm giác áp bách cường đại đến mức khiến Ỗcho y không sinh ra được ý phản kháng, làm cho y có chút thở không nổi. Ngũ Cửu rất kinh ngạc, hai người huynh đệ này...hắn là sẽ tự giết lẫn nhau?
Đây coi như là sự tình tốt sao? Chỉ là y vẫn là lần đầu tiên nghe nói, hoá ra những quái vật họ Tỉnh này, đều là biến thành từ nhân loại. Dường như những người này vào trước khi bị méo mó ăn mòn, đều có được địa phương đáng kính nể. "Trong 700 năm, người là một người duy nhất ra sức vì chủ nhân, nếu như không có sự kiện lần này, chủ nhân cùng vpwos ta, có lẽ sẽ tận lực' bỏ qua ngươi, là vận khí của ngươi không tốt." "Vào trước đó không lâu, trong nông trường phát sinh một việc, nhị ca của người phá hủy trận pháp." "Ta không biết y có làm gì đối với người hay không, lấy năng lực của y hẳn là không làm được,
nhưng ai biết được" Áo khoác trắng tung bay, ánh mắt của Tỉnh Nhất trở nên nhu hòa: "Để ta đoán xem, ngươi có hay không bỗng nhiên sản sinh một ít tâm tình mà nhân loại mới có?" "Ví dụ như...áy náy? Tự trách?" "Sau mấy lần bị Bạch Vụ đánh bại, hận ý đối với Bạch Vụ lại không hiểu sao tiêu tán không ít?" Tỉnh Ngũ trừng to mắt. Phảng phất như bị Tỉnh Nhất nói trúng. Những ngày này, y quả thực rơi vào trong tâm tình như vậy. Nhìn thấy phản ứng của Tỉnh Ngũ, Tỉnh Nhất cũng cho rằng mình đã đoán trúng -- Tỉnh Ngũ, hẳn là đã không còn "thuần túy". Dù sao thì người này vào trước khi bị méo mó, chính là một người vô cùng yêu quý đối với bộ hạ. Nhân tính của người này bị méo mó thì cũng thôi, một khi được khôi phục, tất nhiên sẽ trở thành địch nhân của méo mó. Tỉnh Nhất kỳ thật đã phán đoán sai rồi. Tỉnh Nhị quả thực đã đi đến cấm địa, xuyên qua vô số phân liệt thể "Ngư, tìm về trí nhớ của mình trong tòa trận pháp Cổ lão kia.
Nhưng cũng chỉ có thế, Tỉnh Nhị không có cách nào làm được càng nhiều. Tỉnh Ngũ rơi vào những tâm tình này, kỳ thật không có quan hệ gì với trận pháp. Chỉ là hai bộ hạ rời đi, khiến cho Tỉnh Ngũ rơi vào cô độc. Loại cô độc này, sau khi bị Bạch Vụ đánh bại, đánh nát sự kiêu ngạo còn lại, chậm rãi khiến cho Tỉnh Ngũ có cải biến. Nhưng phản ứng vừa rồi của Tỉnh Ngũ, khiến cho Tỉnh Nhất cho rằng.. Ảnh hưởng của méo mó đã thay đổi. Nhưng mọi thứ cũng chỉ là "nhân tâm khó dò". Tỉnh Nhất ôn hòa, sát ý bùng lên, chỉ ở trong chớp mắt, nồng độ màn sương mù đen đột nhiên tăng gấp bội. Ngũ Cửu dù thế nào cũng không ngờ được...hai cường địch nguyên bản, lại tự giết lẫn nhau. Một giây sau, tay của Tỉnh Nhất đã bóp cổ họng Tỉnh Ngũ. Tỉnh Ngũ muốn thi triển Vạn Vật Hóa Giải, lại phát hiện ra chính mình vào giờ khắc này...cái gì cũng không làm được. Y đã từng nghĩ về kết cục của chính mình không biết bao nhiêu lần --
Có lẽ là chủ nhân méo mó nhớ lại sự trung thành của chính mình trong 700 năm, để cho mình một lần nữa quản lý một phương. Có lẽ méo mó cuối cùng sẽ bị Bạch Vụ tinh lọc, chính mình sẽ chết ở trên tay Bạch Vụ. Nhưng tuyệt đối chưa từng nghĩ tới, có một ngày chính mình sẽ chết ở trong tay người của chính mình". "Chủ nhận tất nhiên sẽ để cho méo mó trải rộng thế giới, nhưng trong quá trình này, người đã không còn giá trị, tái kiến, Ngũ đệ. Tồn tại họ Tỉnh không thể bị giết chết, phảng phất như Bất Hủ, nhưng cái gọi là Bất Hủ, chẳng qua là một món quà từ chủ nhân méo mó cho những người đã được chọn. Toàn bộ món quà, đều có bảng giá của chính nó. Trong 700 năm, Tỉnh Ngũ lộ ra biểu tình tuyệt vọng nhất. Tỉnh Ngũ bị bóp chặt, ở dưới bản năng cầu sinh bắt đầu không ngừng vùng vẫy. Ngay cả chiếc áo bào đen được y bảo quản cẩn thận trong quá trình Vạn Vật Hóa Giải cũng bắt đầu vỡ vụn.
Tỉnh Nhất có chút kinh ngạc:
"Muốn sống sao? Kỳ thật người đã sớm chết rồi?" "Còn nhớ rõ không, năm người các ngươi đã chết từ lâu, chết ở trong lựa chọn của chính các ngươi, đã từng là các ngươi, bị các ngươi hiện giờ tự tay giết chết." "Chủ nhân đã từng nói, năm nhân loại vĩ đại, có lẽ sẽ ở trong méo mó, mang đến năm loại lực lượng khác nhau." Bàn tay của Tỉnh Nhất phảng phất như có thể hút sinh mệnh lực không thể xóa nhòa của tồn tại họ Tỉnh. Trước đó, gã không làm được điểm này. Sáu tồn tại họ Tỉnh, kỳ thật ai cũng không giết chết được ai. Nhưng hiện giờ chủ nhân méo mó đã trở lại nhân gian, gã cũng đạt được một bộ phận quyền hạn". Tỉnh Nhất hiện giờ, càng giống như là một người thu hồi. Sinh mệnh lực của Tỉnh Ngũ biến mất từng chút từng chút, là cái loại không thể nghịch chuyển kia.