Chương 1792: Ôm trách nhiệm

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 1792: Ôm trách nhiệm

"Lão Nhị từ bi phật tính, bị méo mó thành giả nhân giả nghĩa đối với vạn vật, y chuyển hóa méo mó thành một chủng loại giống như phật quang, rồi lại mang theo năng lượng có lực phá hoại cường đại, thậm chí có thể tạo thành phiền toái đối với ta." "Về phần lão Tam, tình yêu và trách nhiệm với gia đình của y, bị méo mó thành dục vọng hủy diệt, thú vị chính là, y hết lần này tới lần khác lấy được năng lực làm cho người ta bất tử, còn là lực lượng nguyên bổn cường đại. Nhưng đây cũng chính là điểm nực cười nhất...y không thể cứu vợ con của

mình." "Lão Tứ, ta phải nói, đây là một sai lầm khác mà chủ nhân để lại. Trái tim của y còn chưa kịp méo mó, nhưng bởi vì giếng, biến thành một quái vật điên cuồng. Chẳng qua từ việc y có thể lĩnh ngộ lực lượng chí cao mà nói, nội tình của y cũng không kém." "Tiếp theo là tiểu muội, trong quá trình hỗ trợ lão Tứ, sự khát khao kiến thức của nàng đã biến thành thèm muốn tất cả thông tin, cũng bởi vậy, nàng lấy được một cỗ lực lượng nguyên bổn khác,

lực lượng nhân quả. Ta rất bất ngờ, bởi vì nàng đích xác tạo thành không ít phiền toái cho ta." Ánh mắt của Tỉnh Ngũ bắt đầu chậm rãi tan rã. Muốn giết chết Tỉnh Ngũ, thậm chí Tỉnh Nhất đã nhận được quyền hạn "thu hồi", cũng cần phí một phen công phu. Ngũ Cửu hiện tại tin chắc rằng, vị Tỉnh Nhất này là thực sự muốn giết chết Tỉnh Ngũ. Đây vốn nên là sự tình tốt. Đối với Tỉnh Ngũ, Ngũ Cửu không có bất kỳ đồng tình thương cảm nào, nhưng y cũng thực sự không ngờ được, Tỉnh Ngũ sẽ đi như vậy. Hơn nữa nghe Tỉnh Nhất đối thoại, dường như...tỉnh Ngũ vào trước khi trở thành Tỉnh Ngũ, cũng không phải là như vậy. "Mấy người bọn hắn, tư chất bất đồng, nhưng ít nhiều gì, sau khi nhân tính bị méo mó, sẽ nhận được lực lượng thuộc về chính bọn họ." "Nhưng chỉ có người...đệ đệ tốt của ta, người hoàn toàn không có bất kỳ lực lượng nào, thứ ngươi lấy được, cũng chỉ là lực lượng cơ sở mà khí tức giếng giao phó cho ngươi." "Ngươi trời sinh có sự cường đại vượt qua Ác Đọa, lại cũng luôn là dừng bước không tiến, nhưng

may mà...Ở trong dự đoán của chủ nhân, ngươi là kẻ trung thành nhất. Chính là bởi vì thấy được điểm này, chủ nhân mới có thể ban tặng cho ngươi hai loại lực lượng." Từng màn cố sự hiển hiện. Trong cấm địa nông trường xa xa, trong pháp trận cổ lão, trận đồ thuộc về Tỉnh Ngũ...đồ án bắt đầu lấp loé. Trước khi chết, từng màn ký ức bên trong vỏ phảng phất như tái hiện. "Bọn họ là bộ hạ của ta, lần này bọn họ hành động sai lầm, nhưng đó không phải là lỗi của bọn họ, bọn họ ở trong mỗi một quá trình đều làm rất tốt, hoàn toàn là bởi vì ta chỉ huy sai!" "Không phải, không phải! Lão Đại không có sai, chúng ta không có hoàn thành nhiệm vụ lần này, hoàn toàn là do chúng ta làm việc bất lợi..". "Câm miệng! Không tới phiên các ngươi kể lể: Không cho phép mấy người các ngươi nói chuyện!" Trong một lần hành động cứu viện, Tỉnh Ngũ đang chịu trách nhiệm về những sai lầm của bộ hạ. Khuôn mặt của những thuộc hạ đó, toàn bộ đều mơ hồ kể từ lúc méo mó. Nhưng tại thời khắc sống chết... Phảng phất như lại trở nên rõ ràng.

Đội cứu hộ Đại bàng trắng, rất nổi tiếng trên quốc tế, là một tổ chức đánh thuê nhưng nhìn chung không tham gia vào các trận chiến mà chỉ thực hiện nhiệm vụ giải cứu những con tin bị tổ chức khủng bố bắt cóc. Trước đó không lâu, tiểu đội thuộc về "Tỉnh Ngũ" tay không mà về, một mục tiêu quan trọng đã chết.

Vấn đề này đương nhiên cần có người chịu trách nhiệm, nhưng vấn đề này cũng không thể đổ lỗi hoàn toàn cho người của đội cứu hộ Đại bàng trắng. Họ gặp phải "sự kiện méo mó" được xếp vào loại huyền bí trong thời đại đó. Nhưng "Tỉnh Ngũ" rất rõ ràng, sẽ không có ai tin loại chuyện này. Người đứng đầu cần người chịu trách nhiệm về cái chết của mục tiêu giải cứu, mà người chịu trách nhiệm trực tiếp, kỳ thật cũng không phải là y, mà là bộ hạ của y. Chỉ là "Tỉnh Ngũ" luôn luôn đối xử rất tốt với bộ hạ, lại một lần nữa nhận trách nhiệm. Vì vậy "Tỉnh Ngũ" đã bị giáng chức.

Ký ức phảng phất như đến chỗ này, bỗng nhiên bắt đầu trở nên vặn vẹo. "Tên chết tiệt này cuối cùng cũng đi rồi, hahahahaha, y tưởng chúng ta sẽ biết ơn y sao?" "Đúng vậy, người này thực ngu xuẩn, làm sao lại có người chủ động nhận lỗi như vậy?" "Y bị gay sao? Có phải là nhìn trúng người hay không?" "Chúc mừng tên ngu ngốc này bị giáng chức, chúng ta đi uống rượu chứ?" Giống như một tờ giấy vẽ, trên tờ giấy đen ghi đầy những câu thoại trắng, những đường kẻ trắng được dùng để phác thảo những khúc quanh ngoằn nghèo trong bóng tối vô tận, như là vẻ mặt chế giễu. Vẻ mặ của Tỉnh Ngũ thống khổ không thôi. Nhưng ở trong ý thức...vẫn còn có một tờ giấy vẽ khác. "Lão Đại, thật xin lỗi! Ta biết ngài đang cố gắng để giữ cho ta không bị sa thải, nhưng ta chỉ mới gia nhập tổ chức, ta không đáng được ngài làm như vậy, ta đã giải thích mọi thứ với cấp trên rồi...nhưng họ thực sự không chấp nhận đó là hiện tượng siêu nhiên." "Ta cũng đã giải thích mọi thứ, chuyện lần này là lỗi của ta, không có liên quan với Lão Đại ngài!" "Đúng vậy, Lão Đại, lần này không phải là lỗi của ngài, Lão Đại, ngài về sau không thể làm như vậy

nữa, nào có thủ trưởng nào như ngài chứ, chỗ tốt đều cho cấp dưới, xảy ra chuyện thì một mình ôm trách nhiệm." "Mặc kệ các ngươi nghĩ như thế nào, nếu thượng cấp không thăng chức lại cho Lão Đại, con mẹ nó chứ liền xin giáng chức, đi cùng với ngài!" Tất cả mọi thứ trên giấy vẽ dường như có màu sắc...những cuộc đối thoại ấm áp đó dường như khiến mọi việc y làm đều có ý nghĩa. Nhưng trắng đen đan xen, dần dà, y không phân biệt được đâu là ký ức thật, đâu là ký ức méo mó.