Chương 1793: Bớt hãi hùng
Cũng giống như rất nhiều năm trước... Cao tăng muốn phổ độ thế nhân, rõ ràng đã độ hóa rất nhiều người, chợt rơi vào một thế giới không ai có thể cứu và tất cả chúng sinh đều chán ghét. Trong một thế giới chỉ có cái ác được tôn sùng, cái thiện bị bắt nạt, y phát hiện ra không còn ai tin vào điều thiện nữa. Cũng giống như người đang không ngừng bôn ba cho vợ con, có một gia đình hòa thuận...người sẵn sàng chống chọi mọi sóng gió vì gia đình này...chợt phát hiện ra mọi thứ đều không còn ý
nghĩa.
Vợ phản bội chính mình, con cũng không phải là con của mình. Y không thể phân biệt ký ức nào là thật và ký ức nào là giả. Hay là thiếu nữ hết lòng muốn nắm giữ tri thức, lại phát hiện ra tri thức nguy hiểm không đáng sợ, chỉ có nhân tâm cùng tính kế mới đáng sợ nhất.
Năm con người vốn dĩ có những điểm sáng...đã tập hợp lại trong một thế giới méo mó. Trong ký ức méo mó, dần dà, biến thành một người khác. Bọn họ đã từng hỗ trợ lẫn nhau, ở dưới sự chỉ dẫn nào đó, dần dần quên đi tất cả mọi thứ trong quá khứ, cho rằng họ là năm người được thần chọn. Tỉnh Nhị ở trên đường đi, phát hiện ra chỉ có nắm giữ lực lượng cường đại, mới có thể khiến những sinh vật đáng ghét ban đầu trở nên "dễ nhìn". Tỉnh Tam thì chuyển từ bảo vệ sang hủy diệt. Tỉnh Tứ cùng với Tỉnh Lục sống nương tựa lẫn nhau trong suốt cuộc hành trình đầy chông gai đó, hai người không liên quan gì đến nhau, trở thành huynh muội. Cũng chính trong cuộc hành trình với Tỉnh Tứ này, khiến cho nhân tính của Tỉnh Lục, còn có chỗ giữ lại. Đằng sau tất cả những toan tính, cũng có những người nàng muốn thực lòng đối đãi. Tỉnh Ngũ thì sao? Y có tín niệm bảo hộ bộ hạ, tin rằng những người được bảo hộ, sẽ hiểu được tín niệm của đại bàng trắng...
cũng sẽ trở nên tốt đẹp". Có lẽ minh giới tồn tại trên thế giới này, chỉ cần chết đi là có thể nhìn thấy bộ hạ ngày xưa. "Ta là phế vật.." "Ta không có bảo vệ tốt bộ hạ của ta." "Ta tự tay giết chết bọn họ, ta cũng không để ý bọn họ chút nào, ta đã sống theo cách mà ta ghét nhất..." "Ta vĩnh viễn không thể trở lại con người cũ..." Ý thức như chìm xuống biển sâu. Trong biển sâu đen nhánh, bong bóng nước không ngừng nổi lên. Thân thể của Tỉnh Ngũ không ngừng chìm xuống. Công tác thu hồi của Tỉnh Nhất...đã hoàn thành. Trong 700 năm, Tỉnh Ngũ rốt cuộc cũng không có bất kỳ lực lượng nào thuộc về bản thân. Cho nên cũng chỉ có Tỉnh Ngũ, lấy được ngoại lực -- Vạn Vật Hóa Giải, Vạn Vật Cải Tạo. Nhưng hiện giờ, này hai loại lực lượng vĩ đại sẽ bị thu hồi.
Chủ nhân méo mó đã hàng lâm, năm con người từng là chính nghĩa kia... Cũng không cần phải tồn tại nữa. Tỉnh Nhị nhất định sẽ thất bại, Tỉnh Tam đã chết đi, Tỉnh Lục cũng đã chết đi. Bây giờ là Tỉnh Ngũ. Về phần kẻ cuối cùng Tỉnh Tứ, tương đối phiền toái, nhưng cũng nhất định sẽ chết đi. Khóe miệng của Tỉnh Nhất lộ ra nụ cười. Xử lý xong Tỉnh Ngũ, thực lực của mình cũng sẽ đạt được đề thăng, lại giải quyết Bạch Vụ cùng với những Ác Đọa trước mắt này, thì những phương diện khác mà chủ nhân méo mó đang lo lắng sẽ không cần phải lo lắng nữa. Khí tức của Bạch Vụ ở nơi xa không ngừng tới gần. Tỉnh Nhất suy đoán, Bạch Vụ có lẽ sẽ tạo thành một chút phiền toái cho chính mình. Nếu trong tình huống này mà vẫn còn biến số, thì biến số này –– Chỉ có thể là đến từ Bạch Vụ.
Ý thức giống như rơi vào bên trong biển sâu, Tỉnh Ngũ chỉ cảm thấy thân thể vẫn còn đang không ngừng rơi xuống. Y cho rằng dưới đáy biển sâu, có lẽ là cất giấu cánh cổng địa ngục. Những người như mình sẽ xuống địa ngục, phải không? "Ồ, y liền quyết định chết như vậy?" Tiếng cười quen thuộc vang lên, có chút ti tiện, cũng mang theo một chút ý vị mê hoặc. "Đúng vậy. Y quyết định đi chết, y cho rằng mình đã hoàn lại hết thảy" So sánh với tiếng cười, thanh âm này buồn tẻ hơn nhiều. Tỉnh Ngũ đã nhắm hai mắt lại trong ý thức, đột nhiên mở mắt. Y cái gì cũng không có thấy, chỉ là trên chỗ cao nhất...Ở phía trên biển sâu vô tận, dường như có một tia sáng nào đó. "Lão Đại, nếu người chết ở đây, như vậy chúng ta thật sự là chết vô ích?" "Ngươi sẽ không cho rằng xuống địa ngục, là có thể khiến cho chúng ta tha thứ cho việc làm lúc trước của ngươi sao?"
"Đúng vậy...đây cũng không phải là một loại tội nghiệt có thể được đền đáp bằng cách giúp chúng ta chịu trách nhiệm." So với thương nhân còn có thợ rèn, một giọng nói càng thêm đã lâu truyền đến. Trong chớp mắt, Tỉnh Ngũ chợt nhớ tới. Ký ức màu đen là giả, ký ức màu sắc rực rỡ mới là thật...