Chương 1886: Nhiệm vụ chịu chết

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 4,497 lượt đọc

Chương 1886: Nhiệm vụ chịu chết

Thôi diễn được một màn này, còn có quá nhân mặt nạ thứ nhất cùng với 10 Bích. Tất cả mọi người đều lộ ra thần sắc tuyệt vọng, sau khi cảm nhận được lực lượng kinh khủng của Alpha, hết thảy dục vọng chiến đấu của bọn họ trước đây cũng bị nghiền nát. "Chúng ta...sắp xong đời rồi? Tỉnh Tứ dường như đã sắp nổi điên?" Hứa Vệ cảm nhận được CỖ sát ý tức giận lan tràn ở trong thiên địa này, khiến cho linh hồn của toàn bộ sinh linh đều run rẩy không thôi. Đây không phải là khí tức Alpha tản mát ra. Mặc dù đến lúc này, Alpha cũng chỉ là hiển lộ ra một mỏi, cũng không có tâm tình phập phồng quá lớn. Bất luận Tỉnh Tứ cường đại cỡ nào, cho dù mạnh mẽ đến có thể chống lại gã, gã vẫn luôn bình tĩnh ứng phó hết thảy. Mà hiện giờ, gã càng thong dong.

"Trận chiến đấu này không nhìn thấy nhân quả, ta nghĩ ta đã hiểu được lý do, bởi vì từ nay về sau, vạn vật trên đời đều sẽ quy về méo mó. Lịch sử bị cắt đứt từ đây, thời gian tiêu vong từ lúc này, tất cả quy tắc, kể từ hôm nay, thậm chí ý chí thế giới, đều sẽ tuân theo ta." Gã giống như là vị vua ngự trị trên thế giới, đang phán xét Tỉnh Tứ, người sắp bị nuốt chửng bởi những tâm tình giận giữ, và thậm chí là tất cả mọi thứ trên thế giới này. Vào giờ khắc này, Alpha thậm chí trở nên càng thêm cường đại. Gã thấp thoáng...đã nghe thấy tiếng trái tim đang đập của mình chôn vùi trong sâu thẳm thành phố.

"Phù...phải bình tĩnh." Quái nhân mặt nạ thứ nhất cau mày, nhưng không có toát ra sợ hãi. Y nhanh chóng phân tích tình hình: "Tỉnh Tứ không có thời gian thở dốc, chúng ta cần tạm thời đình chỉ trận quyết đấu giữa Alpha cùng với Tỉnh Tứ."

"Đây là điểm thứ nhất, khiến cho Tỉnh Tứ trở lại trạng thái bình thường. Sau đó là điểm thứ hai, chữa trị mê cung thời không. Để cho Alpha không thể cảm giác đến chúng ta, chỉ cần chữa trị mê cung, chúng ta sẽ có thể lại một lần nữa mở ra pháp trận. Cảm giác của gã đối với trái tim méo mó cũng sẽ bị ngăn cách" Quái nhân mặt nạ thứ nhất ở thời điểm này, thể hiện ra năng lực phán đoán kinh người. Mặc dù không có tận mắt thấy Tỉnh Tứ cùng với Alpha chiến đấu, thế nhưng quái nhân mặt nạ thứ nhất vẫn liếc thấy chỗ mấu chốt. Tỉnh Tứ không thể phát động Luân Hồi, dẫn đến Tinh Tứ rơi vào bụi cục, lực lượng của Tỉnh Tứ cùng với lực lượng của Alpha bắt đầu ăn mòn mê cung thời không. Mê cung thời không bị phá hủy, dẫn đến Alpha cảm giác được vị trí của tất cả mọi người cùng với trái tim méo mó. Cho nên muốn sửa chữa hết thảy, trước hết nhất phải khiến cho Tỉnh Tứ trở nên thanh tỉnh. Thừa dịp Tỉnh Tứ chưa có triệt để nổi điên, khiến cho Tỉnh Tứ trở lại trạng thái bình thường. Ngay sau đó chữa trị mê cung thời không. Ở trong thời điểm ngàn cân treo sợi tóc này, trong ánh mắt người săn đuổi nhìn về phía quái nhân

mặt nạ thứ nhất lại biến hóa một lần nữa. Người nam nhân này...thật sự không biết cái gì gọi là tuyệt vọng sao? Ở dưới tình huống như vậy, y chẳng lẽ còn cho rằng nhân loại có hi vọng? Rõ ràng là y cũng đã cảm nhận được lực lượng hủy diệt mọi thứ của Alpha...y vẫn còn có chiến ý? Vào giờ khắc này, người săn đuổi bỗng nhiên ý thức được, chênh lệch ở giữa chính mình cùng với anh hùng. Quái nhân mặt nạ thứ nhất càng lãnh tĩnh: "Ta không nên nói những điều này vào lúc này...nhiệm vụ chịu chết ban đầu, hẳn là do ta đi chấp hành. Nhưng chuyện chữa trị mê cung thời không này...chỉ có ta có thể làm được." "Cho nên...chư vị, nhất định phải có người, ôm ý chí quyết tử, trả giá đắt tiêu hao sinh mệnh, lợi dụng lực lượng thời không, tiến hành ngăn cách Tỉnh Tứ cùng với Alpha." Tiến hành ngăn cách Tỉnh Tứ cùng với Alpha, chuyện này có nghĩa là phải đi đến trung tâm giao chiến giữa hai người. Đó là địa phương giống ngược cùng với giống va chạm, là cực điểm đủ để hủy diệt hết thảy kia. Mà ở cực điểm kia, tất cả lực lượng cũng sẽ mất đi hiệu lực.

Nhưng cũng giống như kết quả giữa nước và lửa quyết định ở thế vậy. Thế nước càng mạnh thì càng dập tắt được lửa. Thế lửa càng thịnh, thì có thể làm cho nước bốc hoi. Muốn tuyệt đối ngăn cách lĩnh vực của Tỉnh Tứ cùng với Alpha, liền cần bộc phát ra đầy đủ thế, để cho lực lượng thời không chưa từng có bộc phát ra. Kể từ đó, ít nhất có thể cho Tỉnh Tứ một lần cơ hội thở dốc. Quái nhân mặt nạ thứ nhất đã nhìn thấu triệt, nhưng ai có thể thong dong chịu chết như thế? Hứa Vệ sợ hãi cúi đầu, ở xung quanh cực điểm kia, sương mù màu đen hủy diệt vạn vật va chạm mãnh liệt cùng với tia chớp màu đen, y biết rất rõ ...một khi đi tới nơi đó, tuyệt đối không có khả năng còn sống. Doãn Hạc cùng với người săn đuổi cũng là như thế, bọn họ đều đã có giác ngộ vì sửa chữa méo mó, dâng ra sinh mệnh. Nhưng vào giờ khắc này, bọn họ không khỏi suy nghĩ... hi sinh tánh mạng, cũng chỉ là đổi lấy một giây thở dốc cho Tỉnh Tứ, như vậy có đáng giá không? Hi sinh, méo mó liền sẽ bị đánh bại sao?

Tất cả mọi người có dũng khí đối mặt với tử vong, nhưng tại một khắc tử vong chân chính hàng lâm, ở trong chớp mắt vô số người chấm dứt sinh mệnh kia... Bọn họ cũng sẽ cảm nhận được sợ hãi. Nhìn lực lượng kinh khủng bộc phát ra từ trong cực điểm kia, bọn họ phảng phất như đã thấy được cái chết của bản thân. Lúc này...ở sâu trong nội tâm của bọn họ, có ý sợ hãi. Chỉ có một người, bỗng nhiên nở nụ cười: "Vậy thì để ta đi, sư phụ" Quái nhân mặt nạ thứ nhất cả kinh, nhìn về phía“chính mình” với khí chất trẻ trung trên gương mặt. Tư tâm mà nói, y hi vọng đứng ra lúc này, là người săn đuổi, là Hứa Vệ, là Doãn Hạc... Mà không phải thiếu niên trước đó không lâu, vừa mới các biệt Giang Y Mễ.

Lâm Duệ!

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right