Chương 1887: Cái gì cũng không cải biến được

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1,536 lượt đọc

Chương 1887: Cái gì cũng không cải biến được

"Lại nói tiếp...bởi vì Tỉnh Tứ mà chết, đây dường như không là lần đầu tiên đúng không? Đối với hai ta mà nói, cũng không phải là lần đầu tiên đúng không? Ha ha ha ha ha, đây có lẽ chính là số mệnh?"

Lời nói của Lâm Duệ phiêu đãng ở trong thiên địa, trong thời gian y nói chuyện, không để cho bất luận kẻ nào cự tuyệt...na di đến không gian nguy hiểm nhất kia. Trong mắt quái nhân mặt nạ thứ nhất mang theo bị thương to lớn, y không có nhiều lời cái gì, chỉ là bắt đầu chuyên tâm ngưng tụ lực lượng thời không. Những đường cong màu vàng do lực lượng thời không ngưng tụ kéo căng đứt đoạn xung quanh đó, phảng phất như có sinh mệnh lực vậy, bắt đầu điên cuồng sinh trưởng. Muốn chữa trị mê cung thời không đã sụp đổ, không phải là một loại tiêu hao sao? Nhưng so sánh cùng với tất cả những gì Lâm Duệ gánh vác, tất cả những thứ này dường như không đáng kể.

Nhóm người bgười săn đuổi, lộ ra biểu tình phức tạp. Giống như cảm giác tội lỗi, xấu hổ, nhưng cũng nhẹ nhõm và vui mừng. Ở đầu bên kia chiến trường, Alpha nhíu mày. Bởi vì gã thấy được dưới bầu trời đêm, sấm sét màu vàng có thể nói là tráng lệ đang không ngừng xuyên qua. Đó là lực lượng thời không to lớn do tiêu hao sinh mệnh lực bộc phát ra, những lực lượng thời không này không ngừng hội tụ, dần dần ngưng tụ thành một lưỡi đao màu vàng khổng lồ đủ để khai thiên tích địa. Ở giữa thiên địa, truyền đến tiếng hò hét nhiệt huyết của thiếu niên đã sớm không còn là thiếu niên: "Sư phụ, ngươi đã có quá nhiều truyền kỳ thuộc về mình!" "Mà truyền kỳ thuộc về ta..." Trong mắt quái nhân mặt nạ thứ nhất ngấn lệ, y lợi dụng lỗ thủng bên trong quy tắc thời không, lợi dụng đặc tính Thời Gian Trở Lại, triệu hoán Lâm Duệ, tuyệt đối không phải là vì nhìn thiếu niên ngày xưa lại chết đi một lần nữa.

Nhưng vào giờ khắc này...y cái gì cũng không có cách nào cải biến. Một đạo thân ảnh mang theo ý tứ dứt khoát, đang hướng về trung tâm của hai cô lĩnh vực...lao về phía cực điểm kia. Đó là cực điểm đen tối nhất trên toàn thế giới, nhưng thân ảnh của thiếu niên kia-- giống như một con thiêu thân đang bay về phía ngọn lửa! "Mà truyền kỳ thuộc về ta..là ngay lúc này!" Một lưỡi đao màu vàng cực lớn rơi xuống từ trên trời, chém về phía cực điểm. Liền ngay cả mảnh bầu trời đêm đen nhánh kia, cũng bị chiếu sáng tại thời khắc này, như là một người kiếm khách lấy

sinh mệnh làm đại giá, bộc phát ra một kiếm chí cao! Cực điểm giống như một viên ngọc trai đen trong suốt như pha lê.

Viên ngọc trai này ẩn chứa lực lượng hủy diệt mọi thứ, ngoại trừ chủ nhân của hai cỗ lực lượng này, bất kỳ sự vật nào tới gần, cũng sẽ bị tan rã trong chớp mắt. Lưỡi đao màu vàng khổng lồ ngưng tụ trên bầu trời, ẩn chứa lực lượng thời không vô cùng vô tận. Nhưng lưỡi đao màu vàng khổng lồ này cũng ở trong chớp mắt sắp va chạm vào cực điểm...bắt đầu không ngừng tiêu tán.

Lực lượng thời không cuồn cuộn không dứt điên cuồng hiện lên, lại ở trong chớp mắt bị chôn vùi, chữa trị thanh lưỡi đao khổng lồ này. Bệnh dung hợp cũng thế, sinh mệnh lực cũng thế, Lâm Duệ đã coi mình như một điểm bùng nổ của lực lượng thời không, và y sẽ kích nổ mọi thứ với sinh mệnh của chính mình! Trong chớp mắt va chạm vào cực điểm, mặt ngoài ngọc trai màu đen xuất hiện một vết nứt. Hai con trăn khổng lồ đang siết chặt và quấn lấy nhau quanh viên ngọc trai đen, thân hình bắt đầu vỡ tan. Lưỡi đao màu vàng khổng lồ hoá thành bột mịn ở trong chớp mắt, bị năng lượng khủng bố chấn bay, tán loạn trong thiên địa. Vì vậy không chỉ là tinh không phía trên thương khung bị chiếu sáng, mọi thứ trong thiên địa...đều

bịt kín một tầng màu vàng. Thời gian phảng phất như ngưng kết hết thảy, như bị đóng băng bởi một luồng không khí lạnh màu vàng. Vô số hạt lực lượng thời không cực nhỏ làm cho chiều thời gian của không gian này chậm hơn bao giờ hết.

Cũng ở trong chớp mắt, Alpha thấy rõ khuôn mặt của người đột nhiên nhúng tay vào. Cho dù là gã, ở trong nháy mắt ngắn như vậy, cũng không có cách nào động đậy, bởi vì thời gian phảng phất như bị giam cầm. Chỉ có suy nghĩ là có thể không bị ảnh hưởng. "Nhân loại có thể chất nửa Ác Đọa sao? Lại có thể làm được loại trình độ này" Alpha rất rõ ràng, mặc dù đối phương lấy sinh mệnh làm đại giá, thậm chí với tư cách là nửa Ác Đọa, cực hạn hóa tâm tình, bạo phát ra bệnh dung hợp...cũng chỉ có thể miễn cưỡng tới gần trung tâm quyết đấu giữa hai người. Nhưng điều này có thể cải biến cái gì chứ? Thời gian đích xác đình chỉ, nhưng rất nhanh, theo sinh mệnh của người sở hữu lực lượng thời không bị năng lượng tràn ra trong cực điểm thôn phệ, lực lượng thời không xung quanh cũng sẽ tiêu tán trong chớp mắt. Trận chiến đấu này, cuối cùng vẫn không có bất kỳ biến hóa nào. Alpha đoán không có sai. Đây là hiện thực tuyệt vọng, Lâm Duệ, người luôn nhiệt huyết và luôn giữ vững trái tim của thiếu niên, lấy thiêu đốt chính mình làm đại giá, bạo phát ra lực lượng thời không chưa từng có...

Lại cái gì cũng không cải biến được. Giống như là hai sinh vật mạnh nhất quyết đấu...từng mảnh từng mảnh lông vũ rơi xuống từ trên không trung. Quang huy màu vàng rực rỡ quả thực là tráng lệ và chói lọi. Nhưng những lông vũ gần như không có bất kỳ trọng lượng nào này, lại có thể cải biến được cái gì? Vết rạn trên cực điểm rất nhanh sẽ được chữa trị. Lĩnh vực giếng rất nhanh cũng sẽ bộc phát ra lực lượng như thủy triều, một mực cầm cố Tỉnh Tứ. Đến lúc đó, Tỉnh Tứ không thể không dựa vào lý trí cuối cùng, tiếp tục thúc dục giếng ngược, dây dưa cùng với méo mó. Alpha hiểu được, nhân loại không biết tên là gì sở dĩ thiêu đốt sinh mệnh, chẳng qua chỉ là cho Tỉnh Tứ một chút cơ hội thở dốc. Sự nắm chắc của gã đối với chiến trận rất rõ ràng, tự nhiên sẽ không cho Tỉnh Tứ loại cơ hội này.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right