Chương 1888: Hiểu rõ hàm nghĩa

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 3,585 lượt đọc

Chương 1888: Hiểu rõ hàm nghĩa

Đồng dạng thấy một màn như vậy, còn có quái nhân mặt nạ thứ nhất. Trái tim của quái nhân mặt nạ thứ nhất như rơi vào hầm băng. Y thậm chí không kịp bị thương, tâm tình đã bị kinh khủng cùng với tuyệt vọng áp chế. Một kích mà Lâm Duệ lấy sinh mệnh làm đại giá-- hoàn toàn vô dụng. Chính mình phiên bản thiếu niên này, sắp chết đi mà không làm được gì. Y chưa bao giờ khó chịu qua như thế. Y biết rõ Lâm Duệ là một người như thế nào, đối với dạng anh hùng này mà nói, tử vong cũng không đáng sợ, đáng sợ chính là tử vong của mình...cái gì cũng không có cách nào cải biến. Lực lượng của Alpha cùng với Tỉnh Tứ xác thực vượt qua bọn họ quá nhiều cấp bậc. Thời không phương bắc, giống như một khối băng cực quấn lấy ngọn lửa nghiệp chướng không bao giờ tắt.

Lực lượng thời không của Lâm Duệ, cuối cùng sẽ bị nghiệp hóa hòa tan. Sự trói buộc của lực lượng thời không rốt cục cũng bị phá vỡ. Alpha thấp giọng thở dài: "Ngươi chết đi nhẹ như lông hồng, nói cái gì truyền kỳ?" Tất cả những điều này chỉ xảy ra trong tích tắc, Alpha vừa mở miệng, tại tâm điểm của cuộc quyết đấu giữa gã và Tỉnh Tứ, một mũi tên màu đen phun ra phía trên cực điểm. Mũi tên này hướng lên bầu trời, cùng với Lâm Duệ lao xuống tới gần cực điểm, chính diện va chạm. Trong chớp mắt trông thấy mũi tên, trông thấy toàn bộ sở hữu của chính mình...thậm chí không có cách nào làm cho Alpha có một chút dao động, trong mắt Lâm Duệ, không có sợ hãi đối với tử vong Y chẳng qua là cảm thấy không cam lòng. Ở trong nháy mắt tiếp theo...lực lượng đủ để khiến mọi thứ tịch diệt, triệt để thôn phệ y.

.

Tại thế giới không xác định. Tỉnh Tứ chậm rãi thức tỉnh, y cảm thấy mình vừa trải qua một giấc mơ rất dài.

Trong giấc mơ, y đã đến một thế giới khác, và ở thế giới đó, y và người sáng tạo y, đã tiến hành một cuộc quyết đấu. Một cuộc quyết đấu cứu vớt thế giới. Thế nhưng trận chiến chưa có chấm dứt, y đã tỉnh lại. Giấc mơ đó thực sự quá mệt mỏi, y nhớ rõ chính mình lúc trước, và mỗi khi y định tỉnh dậy, y trong giấc mơ sẽ nói: "Đừng có tỉnh lại, thế giới này còn cần ngươi." Nhưng y không có biện pháp không tỉnh lại, bởi vì y trong mộng càng ngày càng buồn ngủ, y thấp thoáng nhớ rõ chính mình dường như có một loại biện pháp nào đó có thể làm cho chính mình bớt buồn ngủ. Nhưng y không thể động đậy, y và quái vật trong mộng kia dây dưa cùng một chỗ, không thể làm sự tình khác. Trong 700 năm này, y phần lớn thời gian, sẽ trở lại thế giới này. Thế giới này rất tốt đẹp an bình, người ở nơi này tôn trọng trật tự, yêu thích hòa bình. Tỉnh Tứ rất thích nơi này, 700 năm trước, y liền đến nơi này, nơi được gọi là tầng 2 thế giới Giếng.

Một thành phố tràn ngập trật tự. Chỉ là rất kỳ quái, trong 700 năm, y sẽ luôn mơ tới một sự tình. Nhưng những giấc mơ này chỉ tồn tại trong thời gian ngắn. Thỉnh thoảng nằm mơ, cũng sẽ thanh tỉnh rất nhanh. Nhưng lần này bất đồng, lần này...Tỉnh Tứ cảm thấy mình vừa trải qua một giấc mộng rất dài. Y đột nhiên không thể phân biệt đâu là thực, đầu là mơ. Trong nội tâm của y hiện ra một loại bi thương cùng với lo nghĩ lớn lao. Như là có một việc cần phải đi làm, nhưng lúc này y mở hai mắt ra, những gì y nhìn thấy vẫn là một buổi sáng bình yên đầy nắng. Chỉ là những giọt nước mắt lặng lẽ chảy xuống, khiến cho y hoang mang không thôi. Y đi tới trước gương, nhìn thấy khuôn mặt hoang mang và phờ phạc của mình. "Chỉ là mơ mà thôi..." Y dự định vẫn như mọi khi chuẩn bị vùi đầu vào một ngày mới, đối với y mà nói, dường như mọi thứ mới trôi qua một ngày, chỉ chẳng qua trong ngày này, giấc mơ này quá dài. Nhưng ngay vào lúc y chuẩn bị xoay người, một gương mặt tràn đầy khí tức thiếu niên đột nhiên xuất hiện trong gương.

"Van cầu ngươi...van cầu ngươi...đừng có quên lời nói của ta...đừng có quên thành phố Bách Xuyên! Van cầu ngươi!" Thiếu niên kia không ngừng vỗ tấm gương, như muốn thoát ra khỏi thế giới trong gương. Ánh mắt của y vô cùng tuyệt vọng bất lực, mang theo ý tứ khẩn cầu. Nền sau tấm gương không còn là phòng khách của y nữa mà là một nơi hỗn loạn. Trên đỉnh đầu là tinh không đen nhánh. Trong chớp mắt, Tỉnh Tứ cảm thấy tim mình đập kịch liệt. Vô số hình ảnh xẹt qua trong tâm trí. "Tỉnh lại đi! Tỉnh lại đi!" Thanh âm của thiếu niên càng ngày càng yếu, nhưng phía sau y, càng ngày có càng nhiều người xuất hiện. Các nhà khoa học thành phố Đăng Lâm. Trong ý thức bỗng nhiên hiện lên chữ như vậy, càng ngày càng nhiều hồi ức hiện lên. Sau lưng thiếu niên, có rất nhiều nhà khoa học đứng ở trước mặt y, người cầm đầu kia, nhìn thiếu niên bằng ánh mắt của người cha.

"Ngươi đến cùng sẽ đắm chìm trong thế giới này bao lâu?" "Đến cùng còn phải phạm bao nhiêu tội nghiệt nữa?" "Đến cùng phải có bao nhiêu người phải chết vì người trước khi người thực sự có thể trưởng thành?" "Đừng có đúc thành sai lầm lớn nữa, bằng không người sẽ không bao giờ có thể tha thứ cho chính

mình!" "Hãy cứu thiếu niên đó, đừng phạm phải sai lầm tương tự!" Đào Hành Tri! Cái tên này xuất hiện ở trong trí nhớ của Tỉnh Tứ, mỗi chữ mỗi câu của ông ta, va chạm vào tâm trí của Tỉnh Tứ. Mà thế giới xung quanh Tỉnh Tứ, đang sụp đổ từng chút một. Càng ngày càng nhiều ký ức sắc bén giống như đao, không ngừng cứa vào từng dây thần kinh của Tỉnh Tứ mỗi. Y dùng hai tay ôm đầu, tru lên thống khổ không thôi. Từng màn cố sự tái hiện, giết chết Lâm Duệ, nguyền rủa Đào Hành Tri, trọng thương Tỉnh Lục,

quang quỷ dị. Chức trách của y là vây khốn Tỉnh Nhất. Chẳng qua Tỉnh Nhất ở trong một thời gian ngắn, cũng không có cách nào tránh thoát từ

trong lồng giam màu vàng. Trong nội tâm 10 Bích hiện ra ý niệm kỳ quái, muốn đi đến một bên chiến trường khác, gia nhập tràng chiến đấu vượt

qua nhận thức của mọi người kia.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right