Chương 195: Niềm vui ngoài ý muố

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1,420 lượt đọc

Chương 195: Niềm vui ngoài ý muố

Trình độ hoàn chỉnh thân thể của nữ nhân này, khiến cho Bạch Vụ cảm thấy quái dị, bởi vì nhìn một lần, hắn chỉ cảm thấy đây căn bản không phải là Ác Đọa, mà chính là một nữ nhân xinh đẹp.

Nhưng rất nhanh Bạch Vụ lại ám chỉ chính mình —— những gì nhìn thấy không phải là thực, mọi thứ ở trong khu vực này, có lẽ đều là giả.

Hồng Ân vươn bàn tay nhỏ bé nắm tay Bạch Vụ, ánh mắt của nàng hung ác, như là đang bảo vệ đồ chơi của mình.

Lúc này Bạch Vụ mới bắt đầu đánh giá hai người khác.

Cũng ở hàng sau với Hồng Ân, là một nam nhân không có gương mặt.

Hình dáng nhìn giống như người bình thường, nhưng mỗi một khối cơ bắp, đều giống như mặt gương vậy, chiếu rọi cảnh tượng xung quanh.

[ Đừng nhìn hắn, sẽ bị lạc, cũng không nên nhìn nữ nhân kia.]

Thanh âm của Hồng Ân van lên ở trong đầu Bạch Vụ.

Bạch Vụ rất nghe lời chuyển dời ánh mắt, đồng thời tự hỏi dạng dị biến gì sẽ khiến cho một người toàn thân giống như tấm gương vậy.

Ác Đoạ biến dạng cấp chín cuối cùng, là ở phía bên phải nữ nhân nốt ruồi.

Nếu như nói hình thái Ác Đọa của Bạch Vụ, là một con Ác Ma làn da màu trắng, mọc ra Lệ Ma sừng, sau lưng có cánh xương.

Như vậy Ác Đoạ biến dạng cấp chín này, thì là Ác Ma làn da màu đen, đồng dạng mọc ra Lệ Ma sừng, có một đôi cánh màu đen.

Khác với nữ nhân nốt ruồi làm cho người ta động dục niệm, Hồng Ân lộ oán niệm ra ngoài, cùng với người thần bí lộ ra tấm gương.

Ác Đoạ này tạo ra cho người ta chính là uy áp, phảng phất như trong cơ thể ẩn chứa năng lượng bùng nổ.

Thiếu nữ váy đỏ ngẩng đầu, dùng con ngươi đen nhánh nhìn chằm chằm Bạch Vụ.

[ Ca ca, ngươi cũng biến thành như chúng ta sao?]

Những lời này trực tiếp vang vọng ở trong thức hải của Bạch Vụ, Bạch Vụ lập tức phát hiện ra, ở dưới tác dụng tinh thần lực của Hồng Ân, chính mình lại trong chớp mắt đi tới bệnh viện tâm thần số 9.

Hắn đột nhiên hiểu được, Hồng Ân đây là đang bảo vệ mình, đây là một cảnh tượng ảo cảnh, nói chuyện ở nơi này, những Ác Đọa đó không nghe được.

"Không phải, ta nghe nói nhóm Ác Đọa dường như có thể thoát ly hạn chế khu vực, vì vậy muốn điều tra rõ ràng là tình huống như thế nào. Sau đó một đường điều tra, đi đến nơi này."

[ Mau trở về đi thôi, ta mang ngươi rời đi, nếu không ngươi sẽ chết ở chỗ này.]

Lần này Bạch Vụ không định nghe thuyết phục.

"Ta khác với những người khác, ta có thể khắc chế tâm tình tiêu cực trong đầu, bọn hắn sẽ không phát giác ra ta là nhân loại."

[ Nơi này rất nguy hiểm.]

Hồng Ân nói một lần nữa.

"Thế nhưng nơi này cất giấu phương pháp có thể khiến ngươi rời khỏi bệnh viện."

Cho dù đây không phải là ước nguyện ban đầu khi Bạch Vụ đi tới đây, nhưng vào thời điểm Bạch Vụ nói những lời này, là phát ra từ nội tâm.

Hồng Ân cúi đầu, những con mắt trong màn sương đen cũng dịu lại.

Oán Khí Hóa Hình, với tư cách là dị biến hiếm, có thể trực tiếp lợi dụng oán khí, sáng tạo ra một bộ phận oán linh của đối thủ hoặc của chính mình.

Khi giọng nói của Bạch Vụ rơi xuống, bên người Hồng Ân lại có thêm một vài thực thể oán linh giống hệt như Bạch Vụ.

Bản thân Bạch Vụ cũng bị oán khí bao quanh.

Nếu như coi oán khí của Hồng Ân là bức xạ hạt nhân, như vậy bản thể Hồng Ân chính là một nhà máy năng lượng nguyên tử.

Ở dưới tình huống ở gần Hồng Ân như vậy, ngoại trừ ba con Ác Đoạ cấp chín kia, tâm tình tiêu cực của người bình thường e rằng đã sớm bùng nổ, là loại tâm tình có thể khiến cho đồng hồ tâm tình vỡ oà kia.

Nhưng Bạch Vụ lại miễn nhiễm hết thảy.

Cho nên ở trong mắt của người khác, Hồng Ân chỉ là một cô bé cô đơn, nàng tự sáng tạo ra mấy món đồ chơi kỳ quái người mặc áo choàng đeo mặt nạ, chơi cùng với chính mình.

Thân phận của Bạch Vụ cũng không còn quá đột ngột, hắn như thể chỉ là một cỗ oán linh do Hồng Ân sáng tạo.

Điều này làm cho Bạch Vụ bất ngờ, tiểu nha đầu này thật thông minh, sau khi biết mình là nhân loại, liền tìm cách biến mình thành Ác Đọa.

Hơn nữa từ xưng hô của Hồng Ân mà nói, chính mình dường như cái gì cũng không có làm, nhưng không hiểu sao...nàng đối với chính mình đã thân thiết hơn một chút.

Không phải là kêu tên, mà gọi là ca ca.

Hắn tạm thời không nghĩ tới, một người hấp thu oán niệm của quá nhiều quái vật, ở trong thời gian bảy trăm năm, mới có được cảm giác làm bạn.

Giống như Bạch Tiểu Vũ sẽ tưởng tượng ra y tá, công nhân vệ sinh, người chung phòng bệnh v.v…nhưng tưởng tượng so với hiện thực mà nói, là không có ý nghĩa. Bạch Vụ cũng không phải là do Hồng Ân tưởng tượng ra, mà là một tia sáng chiếu vào bên trong bệnh viện tuyệt vọng kia.

Nói một cách ngắn gọn, Hồng Ân rất nhớ Bạch Vụ.

Đối với Bạch Vụ mà nói, có thể gặp được Hồng Ân ở nơi này, cũng là niềm vui ngoài ý muốn.

Chẳng qua Bạch Vụ vẫn rất cảnh giác, không có bất cẩn.

"Tình huống của Hồng Ân càng ngày càng không xong, ta làm sao lại cảm thấy, nếu như ta không tới...nàng sẽ không khống chế được. Chủ nhân hang động rốt cuộc là ai? Vì sao có thể gọi tới nhiều Ác Đọa cấp chín như vậy?"

Bốn Ác Đọa cấp chín không được coi là nhiều, nhưng Bạch Vụ không hoài nghi chút nào, ba con quái vật này cộng thêm Hồng Ân, có thể khiến cho tất cả phân đội của quân đoàn bảo vệ và quân đoàn điều tra chết ba đến năm lần.

Ở trong sương mù màu đen, những con mắt kia đại biểu cho một phần tâm tình của Hồng Ân.

Những con mắt này đều mang theo sát ý cùng với tham lam nồng đậm.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right