Chương 196: Cái giếng

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 4,647 lượt đọc

Chương 196: Cái giếng

[Ta không muốn ăn người thợ mỏ này...nhưng tất cả mọi người đều yêu cầu ta ăn người này...]

Trong ảo cảnh, Hồng Ân ngồi xổm trong góc, ôm đầu gối, đầu vùi vào đầu gối, Hiển lộ có chút thấp thỏm lo âu.

Chủ ý chí phản kháng sự thèm ăn của kẻ săn mồi, trên người Hồng Ân cũng tản ra một cỗ lệ khí.

Ở trong mắt của Bạch Vụ, thiếu nữ váy đỏ cầm quả bóng màu đen rất đáng yêu, trên thực tế...nàng rất khủng bố, đặt biệt là tầng tầng oán khí xung quanh, mặc dù đều là cấp chín, ba con Ác Đoạ khác cũng biết, tiểu cô nương này không đơn giản.

Bạch Vụ nhìn Hồng Ân nỗ lực khắc chế chính mình trong ảo cảnh, muốn giúp đỡ Hồng Ân chuyển hướng lực chú ý, vừa vặn hắn cũng có một số vấn đề muốn hỏi.

"Sau khi rời khỏi bệnh viện nơi ngươi ở, về sau ta đi đến một khu rừng nhiệt đới, chỗ đó có một con quái vật to lớn, cả khu vực đó đều là dạ dày của con quái vật, sau một phen giày vò hữu kinh vô hiểm, ta nhận thức một người, giống như ta, y sẽ không biến thành Ác Đọa."

Bạch Vụ đang nói đến Bạch Tiểu Vũ.

Trong nội tâm của Bạch Tiểu Vũ kỳ thật có rất nhiều cô đơn và bi thương, tâm tình của y so với Bạch Vụ mà nói, còn lành lạnh hơn nhiều, chỉ là mỗi lần gặp phải cực khổ tra tấn tinh thần, lại sẽ từ từ bị một cơ chế bảo vệ khác loại bỏ.

"Ta cảm thấy các ngươi có thể trở thành bạn tốt, y giống như ta, đều là nhân loại, nhưng nội tâm rất thiện lương, giống như ngươi vậy, Hồng Ân, ngươi sẽ không vĩnh viễn là Ác Đọa, cho nên ngươi phải nhẫn nại."

Hồng Ân nghiêng đầu, nhìn Bạch Vụ, nhẹ nhàng gật đầu.

"Lại về sau, ta biết được có một loại đồ vật, có thể làm cho quy tắc ngoài tháp trở nên bình thường hóa, thậm chí có thể làm cho Ác Đọa biến thành nhân loại, chỉ là trước mắt ta cũng chỉ có manh mối, nhưng còn chưa thể biến những manh mối này thành năng lực, nhưng ta đáp ứng ngươi, cuối cùng cũng sẽ có một ngày, ngươi sẽ được người khác thích theo cách mà ngươi muốn."

Chờ mong khiến cho chủ ý chí của Hồng Ân lại chiếm cứ thượng phong một lần nữa. Người thợ mỏ trên bàn kia, như thể không còn thơm nữa trong chớp mắt.

Ác niệm của Hồng Ân hơi bị áp chế, Bạch Vụ truy hỏi: "Nói cho ta một chút, ngươi là đi tới đây như thế nào?"

[Có một quái nhân được ba con quạ đen bao quanh, tìm được ta, y hỏi ta có muốn rời khỏi bệnh viện không, y rất cường đại, so với người ca ca mang đến lúc trước kia, cũng càng mạnh hơn người đã để lại đồ vật trước hai ngày đó.]

Người ta mang đến lúc trước, đây là nói Ngũ Cửu. Người để lại đồ vật, hẳn là Gia ẩn để lại bánh xe Roulette.

Còn mạnh hơn hai người này...

Bạch Vụ hỏi: "Y còn nói cái gì đối với ngươi?"

[Y nói ta không nên sống khép kín trong bệnh viện này, y có biện pháp để ta rời đi, ta có tiềm chất giống như y, ngoài tháp rất nhanh sẽ phát sinh thay đổi, ta nên tìm một địa phương có nhiều tài nguyên hơn.]

[Ban đầu ta từ chối y, bởi vì ta sợ hãi sau khi rời khỏi sẽ thương tổn những người khác. Thế nhưng ta...ta không khắc chế được, thanh âm trong đầu đều tại nhao nhao bảo ta rời khỏi bệnh viện...]

Hồng Ân giống như một cô bé đã làm sai điều gì đó.

Bảy trăm năm, bất kể là ý chí của những Ác Đọa trong đầu Hồng Ân đó, hay là ý chí của bản thân Hồng Ân, đều là muốn rời khỏi bệnh viện.

Bạch Vụ có thể tưởng tượng, sau khi người kia bị Hồng Ân từ chối, kỳ thật không có ép buộc Hồng Ân.

Giống như là Ác Đọa trong nhiều khu vực màu đỏ cũng không có tới tham gia, bởi vì chúng cũng không có cô độc.

Nhà tù, trường học, sân chơi, đều có được rất nhiều Ác Đọa, hơn nữa chúng không giống Hồng Ân, có lẽ những người này vào trước khi biến thành Ác Đọa, đã đi đến không ít địa phương.

Nhưng Hồng Ân thì khác, nàng vẫn là một cô bé, nàng luôn ở trong bệnh viện, khao khát được ra thế giới bên ngoài. Mà người đến thuyết phục kia, lại để lại đồ vật giống như Truyền Tống Trận, thật giống như là để lại đồ ăn ở trước mặt người đói bụng.

Đối với Hồng Ân mà nói, hấp dẫn rời khỏi bệnh viện, còn lớn hơn so với thợ mỏ trên bàn.

"Không sao cả, ra ngoài nhìn một chút cũng tốt, ngươi xem, chúng ta đây không phải là đã gặp nhau sao? Hơn nữa ngươi cũng không có làm chuyện gì xấu." Bạch Vụ an ủi một chút, ngược lại còn nói thêm: "Y có nói cho ngươi, mời nhiều Ác Đọa tới như vậy là vì mục đích gì không?"

[Ta cũng không quá rõ ràng, y chỉ nói rằng nhiều khu vực mà chúng ta đang ở, đang bị cái giếng ảnh hưởng, trở nên càng thêm vặn vẹo. Sự thay đổi này ban đầu là 250 năm một lần, sau đó trở thành 200 năm một lần, về sau lại biến thành 100 năm một lần, về sau lại biến thành 80 năm, hiện tại biến thành 70 năm. Ta không hiểu nhiều. Chỉ là y hi vọng ta có thể tham gia, trong vòng vài ngày, các hạn chế trong khu vực sẽ được dỡ bỏ.]

Lượng thông tin trong lời nói này lại một lần nữa khiến cho Bạch Vụ cảm giác được có chút quá tải.

Giếng?

Đây là lần đầu tiên Bạch Vụ nghe được cái từ này, chỉ dựa vào tri thức hiện hữu, căn bản vô pháp suy luận giếng là vật gì.

Nhưng từ lời nói của Hồng Ân, có vẻ như cái giếng đang gia tăng mức độ biến dạng bên ngoài tháp.

Hơn nữa lời nói này cũng hé lộ một thông điệp quan trọng rằng thế giới bên ngoài tòa tháp vẫn đang dần biến dạng.

Điều này cũng có nghĩa là —— khu vực màu trắng sẽ càng ngày càng ít, các khu vực màu sắc khác sẽ càng ngày càng nhiều.

"Còn có tin tức khác không? Chuyện này xảy ra cách đây bao lâu rồi?"

[ Đã không còn. Ba ngày trước.]

Bạch Vụ gật gật đầu, tuy rất ngạc nhiên đối với tin tức do chủ nhân hang động mang đến, rất tò mò cái giếng là cái gì.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right