Chương 198: Ly kỳ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 4,756 lượt đọc

Chương 198: Ly kỳ

Có lẽ lực lượng sẽ trở nên cường đại dị thường, nhưng tốc độ khôi phục sinh mệnh lại biến thành số âm, mỗi giây cũng sẽ giảm xuống sinh mệnh lực của bản thân.

Lây nhiễm thuộc tính mất cân bằng, tổng tất cả các thuộc tính sẽ không thay đổi, bằng 75% trước khi bị nhiễm. Nhưng giá trị của mỗi thuộc tính rất khó dự đoán.

"Không phải là trạng thái tiêu cực chí mạng. Tuy rằng thuộc tính tổng thể giảm đi 25%...nhưng nếu như có vận khí tốt...trạng thái tiêu cực này có lẽ sẽ mang đến hiệu quả không tưởng được?"

Bạch Vụ vốn dĩ rất tự tin vào vận may của mình, nhưng nồi cơm điện khiến cho hắn nhận rõ hiện thực.

Sự kiện thứ ba.

Bạch Vụ lấy ốc biển ra, cũng chính là nửa trái tim có thể liên hệ cùng với Yến Cửu.

Cân nhắc đến hạn chế thời gian ra vào Tòa Tháp đã sắp hết, nếu như mình không báo tin bình an, hắn lo lắng Ngũ Cửu chờ không được, sẽ giết vào. Đây là một khu vực mà Ngũ Cửu cũng phải đi vòng qua, Bạch Vụ cũng không muốn y đi tìm cái chết.

Vì vậy ốc biển một mực bị đặt ở trong ba lô không có được sử dụng, tích lũy không ít cuộc gọi nhỡ của Yến Cửu, cuối cùng cũng được Bạch Vụ lấy ra dùng.

Thứ này theo quan điểm của Bạch Vụ, tác dụng lớn nhất chính là vượt qua khu vực báo tin bình an, cùng với cầu cứu.

Một màn này còn ly kỳ hơn cảnh thợ mỏ bị ăn và trạng thái tiêu cực thứ hai xuất hiện. Bởi vì Bạch Vụ quên một sự kiện.

Vào thời điểm Bạch Vụ dùng ốc biển gọi Yến Cửu, tinh thần lực của Hồng Ân, bám vào ốc biển.

Nàng phảng phất như cộng hưởng với thị giác của Bạch Vụ trong chớp mắt.

Cùng lúc đó, thông qua ốc biển, Yến Cửu cũng nhìn thấy bên người Bạch Vụ có một thiếu nữ váy đỏ nắm tay Bạch Vụ. Mà Hồng Ân cũng nhìn thấy, trong phòng, Yến Cửu đang vẽ chân dung của Bạch Vụ.

"Nàng là ai?"

"Nàng là ai?"

Giọng nói của hai cô gái đồng thời vang lên bên tai Bạch Vụ.

Bạch Vụ không có nhíu mày, mặc dù trong nội tâm nhíu mày.

"Rốt cuộc vẫn là ta bất cẩn, quên chi tiết này."

Biểu tình trên mặt hắn rất trấn tĩnh, bên trong trấn tĩnh mang theo một tia nghi hoặc, phảng phất như người đặt câu hỏi là hắn.

Cho dù xét về mối quan hệ hiện tại của hắn với Yến Cửu cùng với Hồng Ân mà nói, vẫn còn kém xa so với tình huống nổi tiếng trong phim này.

Nhưng có một số việc, hoặc là một số người, trời sinh liền có thiên phú tao ngộ những điều này.

Bạch Vụ không muốn trì hoãn thời gian, hắn trực tiếp nói: "Yến tiểu thư, ta có một chuyện rất trọng yếu muốn nhờ cậy ngươi, thông qua camera giám sát và âm thanh liên hệ với đội trưởng, nói cho y biết ta đã lấy được tin tức trọng yếu, trước mắt đang ở trong giai đoạn rất mấu chốt, ngàn vạn lần đừng phát động cứu hộ, bằng không sẽ mang đến cho ta càng nhiều phiền toái. Việc này cực kỳ khẩn cấp, hãy nhanh chóng đi làm!"

Hồng Ân nhìn chằm chằm Yến Cửu, Yến Cửu cũng đang đánh giá Hồng Ân.

Yến Cửu trước tiên lại không hề động đậy, Bạch Vụ không sợ chút nào, cố ý tăng thêm ngữ khí: "Với tư cách là bạn bè, ngươi hẳn là biết được hiện tại ta rất gấp. Ta hi vọng ngươi hiểu được nặng nhẹ."

"À, đúng thế, thật xin lỗi, ngươi đừng có tức giận." Cảm thấy Bạch Vụ tăng thêm ngữ khí, như thể có chút tức giận, Yến Cửu liền nhất thời quên đồ vật nghĩ trong đầu.

Truyền đạt hết tin tức, Bạch Vụ rất thản nhiên thu lại ốc biển, ném vào trong ba lô, chặt đứt liên hệ.

"Ca ca, nàng là ai?"

"Một người bạn giỏi vẽ tranh, có điểm tương đồng nhất định với ngươi, xem như dòng dõi của Ác Đọa." Bạch Vụ bỗng nhiên cảm giác được thân thể của mình trở nên nặng dị thường.

Thuộc tính ngẫu nhiên mỗi ba mươi giây một lần, ngẫu nhiên cũng sẽ phát sinh loại tình huống này, tốc độ bị giảm xuống số âm.

Hồng Ân gật gật đầu, cũng không có nhiều lời.

Bạch Vụ suy nghĩ tỉ mỉ một chút, đầu tiên mình và hai nữ hài tử cũng không có phát sinh chuyện gì. Hơn nữa một người không vào được Tòa Tháp, và một người không thể ra khỏi tháp.

Chẳng lẽ hai người này còn có thể chạm mặt nhau, điều này còn không thực tế hơn nồi cơm điện Ký Linh.

Nghĩ như vậy, hắn yên tâm hơn không ít.

...

...

Tại tòa Tháp.

Sau khi trở về từ tấm bia màu đỏ, đội 7 đã thu hút được sự chú ý đáng kể. Vương Thế nói không có sai, họ đã làm một việc được ghi vào sử sách.

Trong khu vực màu đỏ đến cùng có cái gì, đây là sự tình tất cả mọi người, thậm chí nhóm kẻ thống trị cũng đều muốn biết.

Trên thực tế, tất cả các thế lực đều có tai mắt tại quảng trường phía đông tầng dưới chót, chuyện đám người Ngũ Cửu đi ra từ tấm bia đá màu đỏ này, đã đưa tới chấn động không nhỏ.

Rất nhanh, Đoàn Trưởng quân đoàn điều tra Tần Tung liền ra lệnh, yêu cầu Ngũ Cửu đi đến tầng 4, trực tiếp báo cáo chi tiết chuyến điều tra này.

Ngũ Cửu không có trì hoãn, tuy tâm tình trầm trọng, nhưng không ảnh hưởng đến hiệu suất công tác của y. Hoặc là nói, điên cuồng công tác, có thể tạm thời áp chế một ít ý nghĩ càng thêm điên cuồng.

Y nhờ Doãn Sương mang Thương Tiểu Ất đến bệnh viện, Vương Thế phụ trách ứng phó với ngoại giới. Lâm Vô Nhu thì trở lại quân đoàn điều tra chờ lệnh.

Tại tổng bộ quân đoàn điều tra tầng 4, trong văn phòng Đoàn Trưởng, Ngũ Cửu gặp được Đoàn Trưởng Tần Tung 34 tuổi.

Với tư cách là Đoàn Trưởng quân đoàn điều tra, chuỗi sức mạnh Tần Tung thể hiện ra trước mắt, là cấp sáu chín đoạn. Sắp đột phá cấp bảy, thế nhưng y đã thật lâu không có ra ngoài tháp.

Y có hình thể khôi ngô, khí vũ hiên ngang, cho người ta một loại cảm giác quân tử thẳng thắn vô tư lay động, nhưng những người quen thuộc với Tần Tung đều biết, thủ đoạn của y cũng không có thẳng thắn vô tư.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right