Chương 199: Hưng phấ
Vì để cho quân đoàn điều tra đối kháng với quân đoàn bảo vệ ở dưới tình huống kém một bậc, thủ đoạn của Tần Tung khi thì đen khi thì trắng.
Thậm chí có một số thời điểm, ngay cả người quân đoàn điều tra cũng đều cho rằng Tần Tung quá khắt khe trong một số việc.
Chẳng qua y rất rộng lượng đối với cấp dưới, cho nên quân đoàn điều tra cho đến nay vẫn rất ủng hộ y.
Ngũ Cửu không giấu giếm bất cứ điều gì, kể cho Tần Tung tất cả những gì y đã thấy và nghe trên đường đi với Bạch Vụ, và những suy đoán của Bạch Vụ.
Tần Tung lộ ra vẻ mặt ngưng trọng: "Quyết định của ngươi là rất đúng, thậm chí có thể nói, may mắn ngươi không có cùng với bộ hạ của ngươi cùng nhau xâm nhập vào khu vực đó, đây là vạn hạnh trong bất hạnh, các ngươi là xuất hiện ở ngoại vi khu vực màu đỏ! Ngươi không cần vì vậy mà cảm thấy áy náy, ngươi cũng không có vứt bỏ bộ hạ của ngươi, mà đó là lựa chọn của hắn. Độ khó tại khu vực màu đỏ, còn cao hơn xa so với trong tưởng tượng của chúng ta."
"Chín mươi năm trước, quân đoàn bảo vệ Tòa Tháp cùng với quân đoàn điều tra đã từng liên thủ, đi đến khu vực màu đỏ thăm dò. Tất cả những nhân tài xuất sắc nhất của hai quân đoàn đều tham gia, nhưng toàn bộ những người đi đến khu vực màu đỏ đều không còn sống sót."
"Về sau chỉ qua hai năm, hai quân đoàn lại có một lần liên thủ, lần này họ liên thủ chuẩn bị tiến vào khu vực màu đỏ điều tra, lần này là mệnh lệnh đến từ cấp trên. Nhưng kết quả vẫn như cũ, vẫn như cũ là toàn quân bị diệt, quân đoàn bảo vệ và quân đoàn điều tra đều gặp phải tổn thất thật lớn. Thậm chí khiến chúng ta rất ngạc nhiên chính là, bọn họ vì sao ngay cả cơ hội sử dụng dĩa quay cũng đều không có?"
"Sau hai lần này, chúng ta không còn dám đặt mục tiêu xa vời, đừng nói là màu đỏ màu đen, trên thực tế liền ngay cả khu vực màu tím, tỷ lệ sống sót cũng đã là 1/1000."
Tần Tung vỗ vỗ bờ vai của Ngũ Cửu, tiếp tục nói: "Ta có thể hiểu được nỗi đau khi mất đi bộ hạ của ngươi, vị tân binh này ta cũng chú ý, trước đó không lâu đã trợ giúp ngươi phá án, trở về từ khu vực màu tím với ngươi cũng là hắn, là một nhân tài hiếm có, thật sự có chút đáng tiếc."
"Nhưng khu vực màu đỏ chân chính, lấy chiến lực hiện hữu của chúng ta, xác thực còn chưa thể sẵn sàng. Thanh Ngọc, có lẽ tương lai sẽ có một ngày, ngươi sẽ có khả năng đi đến các khu vực này, nhưng càng là như thế càng phải hiểu được quý trọng tánh mạng. Không phải là thời đại nào, Tòa Tháp cũng có thể bồi dưỡng ra chiến sĩ như ngươi."
Tần Tung lời nói này, xem như đang khuyên bảo Ngũ Cửu, đừng có ý đồ nghĩ cách cứu viện tánh mạng của bộ hạ.
Cự ly Bạch Vụ tiến vào khu vực màu đỏ đã qua mấy canh giờ, thời gian này coi như là cựu binh, tại khu vực màu xanh cũng sẽ có áp lực sinh tồn không nhỏ, huống chi Bạch Vụ chỉ là một tân binh, còn là ở khu vực màu đỏ,
Tần Tung đã chấp nhận vị tân binh này tử vong.
Ngũ Cửu cũng đích xác chuẩn bị báo cáo sắp xếp của mình, dự định sau khi thời gian hạn chế ra ngoài tháp kết thúc, liền sẽ lập tức khởi hành, nghĩ cách cứu viện bộ hạ.
Ý định này đã bị Tần Tung nhìn ra, Tần Tung cũng không hy vọng, vì một người chết nào đó, đắp vào bộ hạ đắc lực nhất của mình.
Ngay vào lúc Ngũ Cửu còn đang do dự, Tần Tung đang suy nghĩ xem mình nên khen thưởng công huân gì cho ái tướng Ngũ Cửu, Ngũ Cửu bỗng nhiên nhận cuộc gọi tới từ phân bộ quân đoàn điều tra.
"Đội trưởng! Có một tin tức tốt! Bạch Vụ còn chưa chết! Tên tiểu tử kia vẫn chưa chết! Còn sống!" Thanh âm của Lâm Vô Nhu truyền đến, Ngũ Cửu có chút phát mộng.
"Ngươi nói chậm một chút."
Lâm Vô Nhu không thể chậm lại, y đang chờ lệnh tại phân bộ, cũng vào lúc vừa rồi thông qua camera giám sát và nghe lén, nhận được tin tức từ chỗ của Yến Cửu, Bạch Vụ còn sống.
Trí nhớ của Yến Cửu rất tốt, biểu tình của nàng tuy đờ đẫn, nhưng đã hoàn chỉnh thuật lại lời nói của Bạch Vụ.
Bạch Vụ không có chết, hơn nữa còn lấy được tin tình báo mấu chốt!
Sau khi biết được điều này, Lâm Vô Nhu lập tức thông báo cho Ngũ Cửu. Vẻ mặt cứng ngắc của Ngũ Cửu cuối cùng cũng hoà hoãn đi một chút. chẳng qua vẫn có chút ngưng trọng như trước.
"Ta biết rồi, nhưng chuyện này, ngươi trước tiên ngươi hãy tạm giữ bí mật."
Ngũ Cửu cúp điện thoại, Tần Tung nhìn phản ứng của Ngũ Cửu, hỏi: "Phát sinh chuyện gì, bí mật này, Đoàn Trưởng ta có thể được biết hay không?"
"Bộ hạ của tổ tiên phong đội 7, nói cho ta biết, Bạch Vụ có khả năng còn sống, hơn nữa mang về tin tình báo mấu chốt."
Tần Tung cả kinh, trực tiếp đứng lên: "Thật sao? Các ngươi làm sao để xác nhận, hắn đã tiến vào khu vực màu đỏ lâu như vậy, lại còn có thể còn sống?"
Đây là sự tình mà Ngũ Cửu muốn Lâm Vô Nhu giữ bí mật, Ngũ Cửu nói: "Là một kiện vật phẩm Ký Linh có thể có liên hệ nhất định với Toà Tháp, nhưng hiệu quả cụ thể, ta cũng không rõ ràng cho lắm, đây là việc riêng tư của hắn, ta cũng không có hỏi."
Tần Tung gật gật đầu, y nghe được ý tứ của Ngũ Cửu, với tư cách là đại nhân vật tầng 4, y cũng không đến mức muốn biết rõ bí mật mà tân binh sở hữu.
Tần Tung cũng tỉnh táo lại rất nhanh.
"Trước tiên đừng quá lạc quan, cho dù tình báo có giá trị đến đâu, vào trước lúc hắn chưa có trở về, chúng ta cũng đều phải chuẩn bị tâm lý."
Tin tình báo mấu chốt đến từ khu vực màu đỏ, cho dù Tần Tung đã thấy nhiều sóng to gió lớn, cũng khó có thể che dấu sự hưng phấn.