Chương 219: Trang viê
Vì vậy trong ba ngày kế tiếp, ngoại trừ quân đoàn điều tra cùng với lính đánh thuê, trên cơ bản không cho ra ngoài tháp.
Những thợ đào mỏ phải thành thành thật thật đợi ba ngày. Ngược lại xem như là kỳ nghỉ.
Nhân số tại Cảng Nhặt Nhạnh và Phố Sa Đọa tầng dưới cùng tăng vọt.
Đám người Bạch Vụ đi tới phía đông quảng trường.
Nếu như thông qua bánh xe Roulette rời đi, Bạch Vụ liền chọn tấm bia đá màu trắng, coi như là để cho trong lòng mọi người thoải mái một chút —— không còn là đi đến khu vực màu đỏ và khu vực màu tím nữa.
Vào thời điểm Lâm Vô Nhu cùng với Doãn Sương biết được là Bạch Vụ chủ động yêu cầu ra ngoài tháp, thậm chí có một loại ý nghĩ tinh thần của Bạch Vụ có phải hay không có vấn đề, thích thụ ngược đãi.
Bạch Tiểu Vũ những ngày này một mực ở phân bộ quân đoàn điều tra tiếp nhận huấn luyện, tính cách trở nên hướng ngoại không ít, nhưng đối mặt với người xa lạ, vẫn còn có chút sợ.
Lâm Vô Nhu nhìn Tần Lâm cùng với Bạch Tiểu Vũ:
"Tân binh sao, chậc, tân binh, cũng đừng cản trở nha, hi vọng ngày này sang năm, không phải là ngày giỗ của ngươi. Dù sao hai ta cũng không quen, ngươi chết rồi, ta cũng sẽ không tế bái ngươi."
Bạch Vụ nở nụ cười.
Lâm muội muội là NPC sao? Lời này giống hệt như lần đầu tiên mình ra ngoài tháp cùng với tổ tiên phong, một chữ cũng không có sửa. Điều này cũng làm cho Bạch Vụ có một loại cảm giác chính mình biến thành cựu binh.
"Nhiệm vụ lần này, có thể sẽ gặp được Ác Đọa cường đại là môn đồ, chẳng qua chắc chắn sẽ không mạnh hơn so với đội trưởng. Mặt khác, trong khu vực có lẽ sẽ có dấu một ít câu đố buồn nôn, mọi người đến lúc đó làm quen là được rồi, tóm lại, sự tình động não cứ giao cho ta, ta tự có phương pháp phán đoán của mình, không cần biết quá trình, tiếp nhận kết quả là được."
Vào thời điểm lần đầu tiên nói lời tương tự như vậy, là ở bệnh viện tâm thần số 9, lúc ấy lời này còn không có sức thuyết phục.
Nhưng biểu hiện của Bạch Vụ hiện giờ, đã được toàn đội công nhận.
Ngũ Cửu nhìn về phía Tần Lâm, nói: "Ngươi xem như lập công chuộc tội, sau khi kết thúc lần điều tra này, ta sẽ viết báo cáo điều tra, giúp ngươi xét giảm hình phạt."
Bạch Vụ sững sờ, đội trưởng mày rậm mắt to, lại vẫn sẽ nói láo.
Kỳ thật những thợ mỏ đó tử vong, trách nhiệm chủ yếu ở chỗ Dương Chấn, Tần Lâm chỉ là một công cụ.
Ngay cả công cụ người cũng không được tính, chính là công cụ đơn thuần.
Công cụ người tối thiểu cũng biết mình đang làm cái gì, mà Tần Lâm thì không đồng nhất, những thợ mỏ bị cướp khí vận đó, y không biết chút nào.
Nói một cách khác, Cò Quay Vui Buồn nếu như ở trong cơ thể người khác, những thợ mỏ đó cũng sẽ chết.
Đương nhiên, nếu như là ở trong cơ thể Bạch Vụ thì sẽ khác, ít nhất Bạch Vụ sẽ không bị lợi dụng, cho nên Tần Lâm nếu quả thật có tội, đó chính là tội ngu xuẩn.
Đi tới trước tấm bia đá, Bạch Vụ khởi động bánh xe Roulette, rất nhanh liền hiện ra toạ độ trên tấm bia đá.
Ánh sáng xanh nhấn chìm Bạch Vụ.
Tấm bia đá màu trắng phát ra ánh sáng xanh, thành viên điều tra vốn dĩ rất kinh ngạc, nhưng vừa nhìn thấy là Ngũ Cửu cùng với Bạch Vụ, vậy thì không sao.
Cứ bình tĩnh ăn dưa là được rồi, nói không chừng lúc đám người kia trở lại, lại trở về từ trong tấm bia đá màu tím.
Một thành viên điều tra ưu tú, chính là phải có năng lực thích ứng đầy đủ mạnh.
...
...
Ánh sáng xanh từ từ rút đi trong ý thức, vào thời điểm trong mắt Bạch Vụ hiện ta tình hình xung quanh, hắn đầu tiên là ngửi thấy mùi thơm của hoa.
Ánh nắng vàng vẩy vào trên người của hắn, khiến cho cả người hắn phảng phất như có một tầng thần quang.
Theo các đồng đội lần lượt xuất hiện, biểu tình mỗi người nhìn về phía trước, đều là nghi hoặc giống nhau.
Trước mặt họ là một trang viên to lớn.
Quy mô trang viên, coi như là Bạch Vụ, cũng chỉ gặp qua ở trong phim ảnh kiếp trước. Sáu biệt thự bốn tầng riêng biệt, những bãi cỏ và khu vườn được cắt tỉa cẩn thận, và nhà để xe rộng bằng nửa siêu thị. Bức tượng trong đài phun nước ở trung tâm có thể so sánh với tác phẩm nghệ thuật trong bảo tàng.
Không giống như hầu hết các kiến trúc mà mọi người đã thấy trước đây, trang viên không có bất kỳ bầu không khí cũ kỹ và tồi tàn nào, thậm chí có thể nghe thấy tiếng nói chuyện của nhân loại bên trong.
[ Ngươi đến một cảnh nói chuyện kỳ lạ ở một thành phố bên ngoài tháp, ở trong cảnh tượng này, ngươi sẽ không gặp được Ác Đọa, cũng sẽ không gặp được trạng thái tiêu cực hàng lâm mỗi bốn tiếng đồng hồ một lần, thậm chí ngươi còn có thể thưởng thức bữa ăn ngon gấp 1000 lần bữa ăn dinh dưỡng. Đương nhiên...tất cả những thứ này đều có cái giá của nó, ta sẽ cho ngươi một gợi ý, tốt nhất ngươi nên lách qua trang viên linh dị này, bởi vì ngay cả người nắm giữ bánh xe roulette cũng không chắc có thể rời khỏi đây.]
Một khu vực ngoài tháp không có Ác Đọa?
Bạch Vụ cảm thấy hứng thú trong chớp mắt.
Thế giới ngoài tháp có rất nhiều quy tắc kỳ quái, nhưng lần đầu tiên nhìn thấy khu vực không có Ác Đọa, cũng không có trạng thái tiêu cực mỗi bốn tiếng đồng hồ, chuyện này cho Bạch Vụ cảm giác...nơi này không phải là một vùng đất hạnh phúc sao?
"Có lẽ là treo máy ở đây...giá trị chuỗi sức mạnh tăng trưởng cũng cực kỳ bé nhỏ?"
"Những điều này còn phải chờ nghiệm chứng, mặt khác nhất định phải biết rõ ràng, nơi này là không có Ác Đọa, hay là Ác Đọa căn bản vô pháp sinh tồn, Gia ẩn cũng không có nắm chắc tuyệt đối có thể rời khỏi trang viên —— xem ra trang viên này tồn tại một loại phương thức khép kín nào đó?"