Chương 220: Kỳ quái

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 4,385 lượt đọc

Chương 220: Kỳ quái

Theo như lời của Ngũ Cửu, kinh nghiệm có thể làm cho ngươi làm việc có hiệu quả hơn, nhưng đừng có quá mức ỷ lại kinh nghiệm.

Ít nhất Bạch Vụ sẽ không bởi vì khu vực màu xanh mà khinh thường nơi này, nhất là đối thủ là Gia ẩn. Điều này đại biểu độ khó sinh tồn không phải là cửu tử nhất sinh, nhưng tuyệt đối sẽ không rất thuận lợi.

Bạch Vụ bình tĩnh đứng ở cửa một hồi lâu, suy nghĩ một chút, nhìn về phía Tần Lâm: "Năng lực của Lương Ngọc là cảm giác, năng lực của ngươi hẳn không phải là hệ cảm giác chứ?"

"Vâng đại nhân! Sở trường của ta là tốc độ cùng với khôi phục sinh mệnh!"

"Nếu đã là đồng đội, liền không nên gọi ta là đại nhân, gọi Bạch Vụ là được."

"Vâng đại nhân!" Tần Lâm trả lời vô cùng có tinh thần.

Hiển nhiên có thể gia nhập quân đoàn điều tra, đối với y mà nói đã là quá tốt hơn so với đi theo Dương Chấn. Đặc biệt đồng đội dĩ nhiên còn là Constantin cùng với Ngũ Cửu đại danh đỉnh đỉnh.

Bạch Vụ cũng không nói cái gì, sở trường tốc độ cùng với khôi phục sinh mệnh...luôn cảm thấy đó là hệ sợ chết.

"Ngươi thì sao?" Hắn nhìn về hướng Bạch Tiểu Vũ.

"Ta là tốc độ cùng với cảm giác."

Bạch Tiểu Vũ cùng với Thương Tiểu Ất mặc dù có sở trường giống nhau nhưng lại hoàn toàn bất đồng, Thương Tiểu Ất cảm giác được quái vật, sẽ hưng phấn chảy nước miếng, Bạch Tiểu Vũ hơn phân nửa là sẽ chạy rất nhanh.

Cấp ba chín đoạn, sắp cấp bốn, Bạch Vụ quyết định kiểm tra Bạch Tiểu Vũ một chút:

"Có thể cảm giác được trong phạm vi trang viên có cái gì không?"

Bạch Tiểu Vũ gật gật đầu nói: "Người, dường như có mười chín người. Nhiệt độ là 26°, cố định, không chỉ là người, còn có động vật...dường như là chó."

Lâm Vô Nhu Doãn Sương Ngũ Cửu kỳ thật đều chưa từng gặp qua chó, Tòa Tháp gần như đã không còn không gian cho thú cưng sinh tồn, tầng 3 ngược lại là có một bảo tàng động vật cổ.

Không giống như bảo tàng ở kiếp trước của Bạch Vụ, kiếp trước đều là xem sinh vật tiền sử, ví dụ như voi ma mút, khủng long. Mà trưng bày trong viện bảo tàng tầng 3Tòa Tháp, đều là sinh vật rất thường thấy trong kiếp trước của Bạch Vụ.

"Người?"

Lâm Vô Nhu Doãn Sương Ngũ Cửu đều là cả kinh, làm thế nào mà y có thể bình tĩnh như vậy nghĩ rằng bên ngoài tháp sẽ có người?

Bạch Vụ không kỳ quái, dù sao thì trong đầu Bạch Tiểu Vũ sẽ thường xuyên toát ra những người này. Ở trong bảy trăm năm Bạch Tiểu Vũ bị cầm tù, y cho rằng ngoài tháp cùng với trong tháp đều có không ít người.

Chỉ là đều không thấy được y.

"Xác định chứ?" Bạch Vụ hỏi.

"Xác định...trong này không có Ác Đọa, thế nhưng ta có thể cảm giác được khí tức của người."

Bạch Vụ tự nhiên đã sớm biết, nhưng Gia ẩn muốn lợi dụng những người này làm gì?

Hắn kết luận: "Ở chỗ ngoại vi này, hoặc là địa điểm này, dùng hình dung chim hót hoa nở là không quá mức chút nào, quy cách của trang viên các ngươi cũng đã nhìn thấy, coi như là trang viên xa hoa nhất tầng 3, chỉ sợ cũng không sai biệt lắm so với trang viên này, sáu biệt thự bốn tầng riêng biệt, cộng với một tòa nhà kiểu khách sạn, nhìn cách trang trí và khung cảnh bên ngoài, đây hẳn là nơi ở của giới siêu giàu vào trước kỷ nguyên Toà Tháp."

"Thế nhưng vì sao không có Ác Đọa? Còn có, chúng ta vì sao phải đứng ở chỗ này, không vào xem?" Lâm Vô Nhu nói.

Bạch Vụ nhíu mày, đầu của Lâm muội muội, vẫn là vào thời điểm phun người, tương đối dễ dùng.

"Ở bên trong có tới gần hai mươi người, nhưng không có người nào đi ra, chứng tỏ không có một người nào cảm giác được chúng ta! Mà dường như bọn họ đã sống ở đây rất lâu, nhưng căn cứ theo quy tắc ngoài tháp, đây là chuyện không thể nào!"

Mọi người thực sự không nghĩ tới tầng này.

Bạch Vụ tiếp tục nói: "Nếu như bọn họ đã thật sự ở chỗ này rất lâu, như vậy chuỗi sức mạnh e rằng cao dọa người, không đến mức chúng ta cảm giác được bọn họ, bọn họ lại không cảm giác được chúng ta. Nếu cảm giác được, ít nhất cũng nên có người đến nhìn chúng ta, không phải sao?"

Sắc mặt của Ngũ Cửu cũng trở nên ngưng trọng, theo như những gì Bạch Vụ đã chỉ ra, y nói: "Nơi này chẳng lẽ không bị ảnh hưởng bởi một ít quy tắc?"

"Đúng vậy, e rằng ở người ở chỗ này, sẽ không bởi vì sợ hãi mà hấp dẫn tới Ác Đọa, về phần có thể biến thành Ác Đọa hay không, còn chưa rõ ràng, mặt khác, nơi này hẳn là không có trạng thái tiêu cực mỗi bốn tiếng đồng hồ một lần, bằng không sau vài ngày, người bình thường hẳn là đã sớm chết, nhất là bọn họ không có cảm giác được chúng ta, nói rõ thực lực của bọn họ không mạnh, chuỗi sức mạnh không có đề thăng, rất có thể quy tắc chuỗi sức mạnh tăng trưởng ở trong này cũng là mất đi hiệu lực."

Doãn Sương rất khó tưởng tượng, Bạch Vụ chỉ dựa vào quan sát liền có thể suy luận nhiều như vậy.

Trên thực tế những suy luận này cũng không khó, cho dù không cần Phổ Lôi Nhãn, chỉ cần xác định bên trong có người, xác định nơi này là thường xuyên có người cư trú, liền có thể cho ra một ít kết luận.

Bởi vì sinh tồn ngoài tháp, quá khó khăn.

Tần Lâm kinh ngạc nói: "Chẳng lẽ lại thật sự có chỗ tránh nạn?"

"Chỗ tránh nạn?" Bạch Vụ khó hiểu.

"Chính là ở trong sách báo đến từ tầng 2, trong một ít chuyện xưa, ngoài tháp sẽ tồn tại một ít chỗ tránh nạn, không phải là chỉ có Tòa Tháp có thể cung cấp cho nhân loại sinh tồn, thậm chí còn tồn tại thế giới mới nào đó, chỉ là cánh cửa của thế giới mới này ở sâu trong nơi nguy hiểm nhất."

Bạch Vụ đã hiểu.

Chuyện xưa.

Kiếp trước hắn cũng đã đọc rất nhiều chuyện xưa, đa số truyện từ thời Thái Bình đều có đủ loại thế giới kỳ dị để thỏa mãn trí tò mò của mọi người.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right