Chương 221: Quái dị
Mà chuyện xưa trong tận thế rất có thể sẽ mang lại cho mọi người niềm hy vọng.
Chỗ tránh nạn chỉ là một thứ tồn tại trong hy vọng của con người. Tòa Tháp chính là chỗ tránh nạn lớn nhất.
Về phần thế giới mới, nếu quả thật tồn tại, e rằng Gia ẩn cũng sẽ không dây dưa không rõ ở trong tháp bảy trăm năm.
"Đây chắc chắn không phải là chỗ tránh nạn, mức độ nguy hiểm ở nơi này ít nhất là khu vực màu xanh, mà nhìn bề ngoài của nó càng an toàn, thì nói rõ nó càng nguy hiểm ở một nơi nhất định. Đội trưởng, chúng ta đi vào xem một chút chứ?"
Bạch Vụ hỏi Ngũ Cửu một chút.
Khu vực màu tím màu đỏ hắn có thể tiến vào không chút do dự, nhưng đối mặt với trang viên tà môn này, hắn luôn cảm thấy có gì đó không ổn.
Ngũ Cửu nói: "Ngươi cho rằng nguy hiểm lớn nhất ngoài tháp là cái gì?"
"Ác Đọa và hoàn cảnh."
"Vậy thì đi vào thôi. Tuy rằng nơi này không giống với những khu vực khác chúng ta từng đi, nhưng sự hiện hữu của nó, bản thân chính là một vấn đề. Ta đối với năng lực giải đề của ngươi, coi như có lòng tin."
Bạch Vụ hơi ngạc nhiên trước sự quyết đoán của đội trưởng, đồng thời cũng cũng khâm phục góc độ suy nghĩ của đội trưởng.
Vì có người sống trong đó nên ít nhất không có nguy hiểm đến tính mạng. Nhiều lắm là sẽ ở vào một loại khốn cảnh nào đó, nhưng cởi bỏ khốn cảnh, là sở trường của Bạch Vụ.
Doãn Sương cảm thấy trong lời nói của đội trưởng có vấn đề: "Làm sao lại có cảm giác như thể các ngươi biết một số chuyện mà chúng ta không biết?"
Sự tình Gia ẩn, Bạch Vụ ngoại trù Ngũ Cửu cũng không có nhắc tới đối với những người khác. Cho nên tính nguy hiểm của khu vực này là không cao, nhưng rất có thể cất giấu một loại câu đố liên quan đến nhân tính nào đó.
Ngũ Cửu nhấn chuông cửa trang viên.
Vào giờ khắc chuông cửa vang lên, tất cả mọi người đều nghe được tiếng thét.
Trong tiếng thét chói tai mang theo hưng phấn cùng với nghi vấn, rất nhanh liền có người thò đầu ra từ biệt thự đằng xa.
Cự ly hơi xa, Bạch Vụ không thể thấy rõ, Phổ Lôi Nhãn tạm thời không có cho ra phản hồi.
Nhưng Bạch Vụ luôn cảm thấy phản ứng của những người này không đúng.
Rất nhanh, cả mười chín người vọt ra, biểu tình trên mặt bọn họ vô cùng điên cuồng.
Một màn này giống như mười chín người bị bỏ đói từ lâu, đột nhiên kiếm được thức ăn, bắt đầu chạy đua 100 mét.
Chỉ là theo cự ly càng ngày càng gần, bọn họ bắt đầu khắc chế nét mặt của mình, phảng phất như sợ hãi hù doạ đoàn người Bạch Vụ đến cửa.
Vào thời điểm cách đoàn người Bạch Vụ 20m, nam thanh niên đứng thứ 4 trong cuộc đua 100 mét này tức giận:
"Các ngươi chạy cái gì? Chết tiệt, cút trở về cho ta! Các ngươi không cút về, ta sẽ lập tức chết ở chỗ này! Các ngươi nên biết nếu như ta chết, sẽ phát sinh cái gì, phải đi tới theo thứ tự! Mà bây giờ thì tới lượt ta, để tiếp đón khách nhân! Lúc trước mọi người đã nói rồi, các ngươi không thể không giảng quy củ! Nếu các ngươi không nói quy củ, vậy đừng trách ta kéo các ngươi làm đệm lưng!"
Một nam tử trẻ tuổi nhìn khoảng mười tám mười chín tuổi, lộ ra thần sắc điên cuồng bức lui những người khác.
Giọng nói của y cuồng loạn, những người còn lại dừng lại vì lời nói của y, sau đó thần sắc liền trở nên ảm đạm.
Sau đó mười chín người, tất cả đều đứng tại chỗ, đánh giá đám người Bạch Vụ.
"Đợi một chút, bọn họ lại có sáu người! Sáu người! A Dung, ngươi mang theo chồng con của ngươi qua đây! Nhanh! Những người khác không được phép qua! Mọi người giảng quy củ, liền vẫn là hàng xóm tốt, không nói quy củ, liền chết cho ta!"
Sau khi dứt lời, đám người bắt đầu từ từ lui xuống, ánh mắt của bọn hắn từ điên cuồng thành mặt xám như tro, chỉ có một nhà ba người được nam tử trẻ tuổi gọi đi ra kia là hưng phấn không thôi, cô gái trẻ tuổi gọi là A Dung kia, thậm chí còn rơi nước mắt.
Một màn cổ quái này, khiến cho đám người Bạch Vụ không hiểu ra sao.
Bạch Vụ lại cảm giác được trò chơi này càng ngày càng thú vị.
Ánh mắt của hắn đảo qua mọi người, phản hồi lấy được là như thế này:
[Những vị khách bị mắc kẹt trong trang viên bắt đầu sinh hoạt tương thân tương ái.]
Mà rơi ở trên người nam tử trẻ tuổi phía trước nhất quát lui mọi người kia, phản hồi là:
[Người đứng đầu gia đình, cha của một gia đình ba người. Ngươi có thể xưng hô y là Vương tiên sinh, y đối với trang viên là quen thuộc nhất, cho nên y cũng là hiếu khách nhất, ừm, thực sự là nhiệt tình hiếu khách, với tư cách là ánh mắt trung thực, ta hoàn toàn không có ẩn ý gì.]
Vương tiên sinh, thoạt nhìn cái tên này, còn cho rằng đối phương là trung niên nhân ba mươi tuổi, nhưng trong mắt Bạch Vụ, người trẻ tuổi quát lui mọi người, không đến hai mươi tuổi, còn trẻ tuổi như mình.
Mà vị A Dung kia, thậm chí còn trẻ tuổi hơn so với Vương tiên sinh.
[Một gia đình luôn cần một người mẹ hiền lành, đừng nhìn nàng tuổi còn trẻ, tất cả mọi người đều gọi nàng là Dung tỷ. Trước kia nàng được nuông chiều từ bé, nhưng hiện tại nàng làm việc nhà giỏi hơn ai hết, kiến thức về trang viên của cô ấy chỉ đứng sau Vương tiên sinh.]
Chú thích đối với tất cả mọi người dường như giống nhau, chỉ là giới thiệu sự quen thuộc của họ với nơi này và vị trí của họ trong gia đình.
Chỗ quái dị không chỉ có như vậy, con của Vương tiên sinh...trông còn muốn lớn tuổi hơn Vương tiên sinh rất nhiều.
Đối phương trông rất lôi thôi trong bộ quần áo trẻ em, đặc biệt là bộ râu trên khuôn mặt, và vẻ ngây thơ trong biểu cảm của đối phương, cho Bạch Vụ cảm giác như đang xem King Kong Barbie trên sân khấu kịch.