Chương 225: Quái dị
Tuy Bạch Vụ nói chỉ cần nháy mắt hoặc là mỉm cười đáp lại, nhưng y không nghĩ tới Bạch Vụ lại có thể hỏi đến mức này.
Vấn đề này quá cấm kỵ, y thậm chí còn không dám trả lời.
"Điều này có liên quan đến thiên phú không? Tôi suy đoán các ngươi phải thực hiện một số tương tác của một gia đình ba người? Điều này thậm chí sẽ chiếm rất nhiều thời gian của các ngươi, ta tạm thời định nghĩa thời gian này là thời gian không tự do, trong thời gian không tự do, Có lẽ các ngươi phải giả bộ như là một gia đình giàu có vào bảy trăm năm trước. Mà cha có thời gian không tự do ít nhất, tiếp theo là mẹ, còn thì có út thời gian tự do nhất, đúng không?"
"Cũng chính là, người làm con kia...có khả năng trong toàn bộ thời gian không thể nắm giữ thân thể của mình, y ép buộc mình phải hành động như một đứa trẻ?"
"Nhìn phản ứng của ngươi, vấn đề này như thể chạm đến một loại bản chất nào đó, như vậy ta sẽ đổi thành một câu hỏi khác!" Bạch Vụ dừng lại một chút, nói: "Thời gian mà cha có thể suy nghĩ, có phải là tối đa hay không?"
Lần này Vương tiên sinh chớp hai mắt.
"Tốt, mẹ hơi bận phải không?"
Vương tiên sinh chớp hai mắt một lần nữa.
Câu hỏi thứ ba tự nhiên không cần phải hỏi nữa, tâm trí của người con quả nhiên là bị khống chế lâu nhất.
Hiện tại Bạch Vụ có thể cho ra kết luận cơ bản, trang viên này có một loại lực lượng thần bí nào đó đang cưỡng chế ba người sắm vai một nhà ba người.
Sắm vai, cũng không phải là nhận một thân phận đơn giản như vậy.
Đương nhiên, bí mật rời khỏi trang viên, cũng tất nhiên tồn tại ở trong chủ đề một nhà ba người.
Chẳng qua chi tiết trong đó, Vương tiên sinh có thể nói ra là quá ít, Bạch Vụ chỉ có thể tự mình thông qua trò chơi một nhà ba người, tìm được đáp án.
Cha, mẹ, con, ở trong ba nhân vật, có thời gian tối đa tìm ra lời giải chính là cha, tiếp theo là mẹ.
Cho nên trình tự phân phối chính xác của một nhà ba người, hẳn là cha là người thông minh nhất, mẹ thông minh thứ hai, con có chỉ số thông minh thấp nhất.
Trong nội tâm Bạch Vụ đã có ước chừng.
Lúc này, phần hỏi đáp trong sân đã gần kết thúc.
Bạch Vụ nói: "Nên trở về trong sân, những câu hỏi của ngươi đã đầy đủ chưa?"
"Đúng...đúng vậy." Vương tiên sinh vốn cho rằng không ai có thể đoán trực tiếp được.
Cũng rất tự tin về câu hỏi và câu trả lời mà họ đưa ra để điều tra xem ai phù hợp hơn với vai trò nào.
Thẳng đến khi y gặp Bạch Vụ, một người dường như đã từng sống ở đây, và sau đó quay trở lại đây.
Trên thực tế Bạch Vụ vì đồ ăn, vẫn thật sự định làm loại chuyện này ——
Tìm được biện pháp rời đi, sau đó lợi dụng bánh xe Roulette, thèm ăn thì mang theo hai người đi vào trao đổi, ăn chán ngấy, lại sẽ lợi dụng biện pháp kia để chạy khỏi nơi này.
Ăn đi ăn lại như vậy.
"Hãy để họ dừng cuộc khảo sát, ta sẽ lập danh sách các thành viên trong gia đình, có được không?"
"Đương nhiên...ta hoàn toàn chấp nhận đối với ý kiến của ngài." Điểm này Vương tiên sinh chính là nói thật.
...
...
Thời gian tốt đẹp của buổi trà chiều sớm kết thúc, Doãn Sương cùng với Ngũ Cửu đều bởi vì một ít câu hỏi gia đình kỳ quái mà cảm thấy không đúng.
Ba người Lâm Vô Nhu, Bạch Tiểu Vũ, Tần Lâm thì tại rất nghiêm túc suy nghĩ vấn đề, hoàn toàn không có cảm giác được có chỗ nào lạ.
Sau khi Bạch Vụ trở về, phát hiện ra cuộc khảo sát còn chưa có chấm dứt.
Sau đó Vương tiên sinh nói: "Được rồi các vị, không cần phải vào mỗi lần khách nhân tới, lại hỏi những câu hỏi kỳ quái, bọn họ là mạo hiểm giả vĩ đại, không giống như chúng ta, vì vậy, mời chuẩn bị bữa tối đêm nay cho tốt...có lẽ hơi nhiều, các ngươi chờ một lát, ta sẽ ghi ra."
Nhớ tới số lượng món ăn khổng lồ, Vương tiên sinh liếc nhìn Bạch Vụ với ánh mắt cầu xin.
Bạch Vụ phỏng đoán, đây là một cái quy định bất thành văn, một hộ gia đình rời khỏi trang viên quỷ dị, có nghĩa là một hộ gia đình khác sẽ vào ở.
Nhưng trước đó, phải tận khả năng thỏa mãn yêu cầu của gia đình mới.
Bạch Vụ nhìn lão Vương rất đáng thương, quyết định cắt giảm một số món ăn.
...
...
Ở dưới sự yêu cầu của Bạch Vụ, không có ai dẫn đường, sáu người tự do đi dạo trong trang viên.
"Nơi này thật sự là chỗ tránh nạn, thiên đường ngoài tháp?" Tần Lâm nghi hoặc trước hết nhất.
Họ đi dạo trong khu vườn tràn đầy hoa tulip và hoa violet, Bạch Vụ có một loại cảm giác hoàng cung cũng không thể hơn được.
Nơi này quá mức xa hoa, hắn có thể tưởng tượng nguyên chủ ở đây hẳn là một nhà tư bản lớn nổi tiếng nào đó 700 năm trước.
"Không có chỗ tránh nạn gì, ngoài tháp cũng không có thiên đường, ít nhất là đối với các ngươi."
Đối với ta thì khác, ta chỉ cần có đồ ăn ngon thì liền có thể vui vẻ, hơn nữa ta sẽ không cảm thấy sợ hãi, nhưng đêm nay thì rất có thể, các ngươi sẽ cảm thấy sợ hãi.
Trong nội tâm của Bạch Vụ ngược lại là rất chờ mong đêm nay sẽ phát sinh chuyện gì.
"Nhưng câu hỏi mà bọn họ hỏi vừa rồi thật kỳ quái, ví dụ như ta thích làm nội trợ, hay là thích việc buôn bán?" Bạch Tiểu Vũ nói.
Doãn Sương cũng nhíu mày nói: "Đúng vậy, cũng hỏi ta là thích chăm sóc người ta hơn hay được chăm sóc."
Ngũ Cửu không nói gì, bởi vì câu hỏi của y rất mạo phạm —— chiều cao của ngài nhìn có vẻ rất thích hợp để chơi đùa với trẻ con, ngài cảm thấy thế nào?
Lúc ấy ý nghĩ của Ngũ Cửu là —— giết người là phạm tội, cho nên không thể giết người.
Bạch Vụ vẫn giả bộ nói: "Đúng, đúng vậy, Vương tiên sinh cũng hỏi ta một câu hỏi rất kỳ quái, nếu về sau có con, sẽ có dung túng cho hành vi vô lý của vợ mình vì đứa con không?"