Chương 226: Bữa tối
Hắn còn lập tức nói thêm: "Chẳng qua nếu chúng ta khách nhân, được bọn họ chiêu đãi như vậy, bọn họ hỏi vài câu cũng không sao."
Bởi vì chân tướng quá ly kỳ, cho nên đám người Doãn Sương căn bản không dám suy nghĩ theo phương hướng suy luận của Bạch Vụ.
Cũng chính là Bạch Vụ, ở dưới sự dạy bảo của phụ thân từ nhỏ, mới có sức tưởng tượng thiên mã hành không như vậy.
"Nhưng chúng ta muốn điều tra cái gì ở chỗ này? Những người này cho ta cảm giác rằng họ đang âm mưu gì đó?"
Ngũ Cửu cũng nói: "Cho đến nay, khu vực này dường như quá yên bình."
Bạch Vụ nhìn về phía Lâm Vô Nhu.
"Nhìn ta làm cái gì, bọn họ nói đồ ăn chuần bị buổi tối, còn ngon hơn buổi chiều, đồ ăn buổi chiều cũng quá ngon rồi."
Ánh nắng vàng rực vẩy vào khuôn mặt tuyệt mỹ của Lâm muội muội, trong lòng Bạch Vụ tự nhủ, có một đứa con trai ngốc như vậy cũng không tệ.
"Hai ngươi thì sao?" Bạch Vụ nhìn về phía Tần Lâm cùng với Bạch Tiểu Vũ.
Bạch Tiểu Vũ từ trước đến nay sẽ không suy đoán ác ý về con người.
Tần Lâm thì sau khi trải qua sự kiện Dương Chấn, không còn ngốc như trước nữa, y nói:
"Vâng đại nhân! Ta...ta cũng không biết nói như thế nào, tuy không cảm giác được chỗ nào không ổn, nhưng luôn cảm thấy ngoài tháp không nên là dạng này, tuy vận khí của ta hôm nay có thể sẽ rất tốt...chỉ là ta vẫn không cho rằng, cõi yên vui mà mọi người tìm mấy trăm năm, hôm nay liền có thể bị chúng ta tìm được."
Bạch Vụ mỉm cười không có dấu vết, trẻ nhỏ dễ dạy, có tiến bộ.
Đồng thời thành viên của hai gia đình hắn cũng đã lựa chọn xong, thay đổi duy nhất so với trước đó là Bạch Tiểu Vũ hay là Tần Lâm làm mẹ.
Dù sao thì cũng chỉ có một nữ nhân, liền nhất định phải có một nam nhân làm mẹ...
Vì vậy Bạch Vụ có chút đồng tình với đội trưởng.
"Bạch Vụ, ngươi cùng với vị Vương tiên sinh kia cũng chỉ là hỏi đáp?" Doãn Sương bỗng nhiên nói.
Bạch Vụ gật đầu: "Cũng đã hỏi mấy vấn đề nhỏ, ví dụ như có thể ghép nhà gì gì đó hay không, nơi cung cấp nguyên liệu nấu ăn gì gì đó."
Về phần phân phối thành viên gia đình, Bạch Vụ không có ý định nói với mọi người, bởi vì mọi người chưa chắc đã chịu tiếp nhận thân phận của mình.
Vì vậy tốt nhất là họ nên chấp nhận một cách thụ động.
"Ngươi có khả năng không tin nguồn cung cấp thực phẩm ở đây, tủ lạnh Ký Linh, sẽ tự động bổ sung đồ ăn, hơn nữa các ngươi cũng cảm nhận được, những đồ ăn này chưa hẳn có dinh dưỡng hơn so với bữa ăn dinh dưỡng, nhưng tuyệt đối là món ngon nhất."
"Về phần nguy hiểm, các ngươi cũng nhìn thấy họ cư xử như thế nào khi thấy khách đến, cũng thấy sự quái dị của cậu con trai lớn, chỉ là bọn họ đúng là nhân loại, chúng ta cũng không thể giết bọn họ đúng không? Biện pháp tốt nhất, ta đề nghị các vị trước tiên hãy bình tĩnh, quan sát tình hình xung quanh càng nhiều càng tốt."
Ngũ Cửu cùng với Doãn Sương đồng thời gật đầu, hai người ý thức được một sự kiện, e rằng nhiệm vụ lần này, thời gian không còn là dùng tiếng đồng hồ để tính toán, mà là tính bằng ngày.
"Dịa phương càng là quy tắc kỳ quái, bí mật cất giấu cũng liền càng nhiều, hơn nữa sẽ càng tiếp cận bổn nguyên, hy vọng tối nay mọi người sẽ cảnh giác hơn." Ngũ Cửu nói.
Mọi người đều gật đầu.
...
...
Vào buổi tối, trong nhà ăn của toà biệt thự thứ nhất, một đoàn người ngồi vây quanh trước bàn ăn, thưởng thức các món ăn tối thịnh soạn.
Bạch Vụ trở thành người có chỉ số thông mình thấp nhất trong lúc nhất thời, bắt đầu ăn hết thứ này sang thứ kia.
Bạch Tiểu Vũ mặc dù lúc còn rất nhỏ, đã từng ăn một số món ăn tại bệnh viện, nhưng những món ăn Bạch Vụ yêu cầu này, đều là những món ăn tiêu chuẩn cao nhất, y chưa từng thấy.
Những người còn lại càng là chưa bao giờ nhìn thấy.
Vào thời điểm ăn cua, Lâm Vô Nhu vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy cua, y như thể là người ăn cua lần đầu tiên trong lịch sử, tự hỏi làm thế nào để ăn thứ này.
Bữa cơm này rất ngon.
Vương tiên sinh, cũng như người vợ 40 tuổi và cậu con trai lớn tuổi hơn mình, vào thời điểm nhìn một màn này, cũng nhớ lại phản ứng của mình khi lần đầu tiên ăn những món ăn này.
Đại khái chỉ có đêm đầu tiên đến đây, mới có loại vật hạnh phúc theo như lời Bạch Vụ nói.
Về sau chỉ có tra tấn và kinh khủng, nghĩ đến chỗ này, Vương Thái Thái liền múc thêm cho Doãn Sương một bát súp: "Phụ nữ không dễ dàng gì, cần bồi bổ nhiều hơn."
Vương tiên sinh có chút không thích nghe lời này, chẳng lẽ làm chủ gia đình của rất dễ dàng? Chủ gia đình mặc dù có khá nhiều thời gian tự do theo như lời của Bạch Vụ, nhưng cũng là bị tra tấn nhiều nhất.
Đây là điều mà Vương tiên sinh không nói cho Bạch Vụ.
Biểu tình của Vương tiên sinh và Vương Thái Thái, đều rơi vào trong mắt Bạch Vụ. Hắn cũng không nói cái gì, đồng thời cũng quan sát Vương Bảo Bảo.
Đứa trẻ to lớn này, đến lúc này trên mặt vẫn là vẻ khờ khạo ngây ngô.
Một màn này trông rất buồn cười, chỉ là nếu suy nghĩ kỹ, lại cảm thấy rất đáng sợ.
Đồng thời Bạch Vụ cũng nhận thấy, tên những món ăn mà hắn nói đều do những đầu bếp hàng đầu ở kiếp trước của hắn làm. Nhưng Vương Thái Thái dĩ nhiên cũng có thể làm được.
Hắn phỏng đoán sau khi nhân vật bị ràng buộc, hẳn là còn có thể được bổ sung một ít năng lực.
Nhưng tất cả những điều này biểu thị điều gì?
Tạm thời không nghĩ ra.
...
...
Bữa cơm này ăn đến rất khuya.
Dù từ nửa tiếng trước mọi người đã ăn no đủ, nhưng vẫn không nguyện ý rời khỏi bàn ăn.
Ở một khía cạnh nào đó, đồ ăn ngon đối với người Tòa Tháp, cũng là một loại ánh sáng khác. Bọn họ đã thích ứng với bóng tối, cũng chính là loại bóng tối như bữa ăn dinh dưỡng.