Chương 233: Nghi thức bàn giao

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 3,511 lượt đọc

Chương 233: Nghi thức bàn giao

Bạch Vụ không nghĩ tới chính là...chính mình sẽ thực sự trải qua loại chuyện này.

Bởi vì luôn không có cảm giác sợ hãi, ý chí luôn ở vào trạng thái tỉnh táo sức phán đoán lý trí cao nhất, thậm chí còn cảm thấy phấn khởi...

Cho nên giai đoạn thứ nhất ám chỉ đã thất bại. Giai đoạn thứ hai quấy rối càng làm cho Bạch Vụ cảm thấy thú vị.

Vì vậy Bạch Vụ đi thẳng tới giai đoạn thứ ba.

Vào thời điểm hắn bắt đầu thăm dò cảnh tượng tuần hoàn, người đàn ông cầm cưa điện trực tiếp xuất hiện, không nói quỷ đức, đánh lén thiếu niên 18 19 tuổi.

Giả thiết người đàn ông cầm cưa điện là quỷ hồn nào đó, như vậy gã nhất định là phẫn nộ cộng với tràn ngập cảm giác bị thất bại.

Bởi vì gã không thể không dùng vũ lực đánh ngất Bạch Vụ, hoàn thành nghi thức.

Thậm chí ngay cả vào trước khi Bạch Vụ ngã xuống, còn tiến hành phân tích đối phương một phen.

Vào trước khi Bạch Vụ hôn mê, nhìn thấy người đàn ông cầm cưa điện, hắn vẫn rất bình tĩnh, nhìn cưa điện trong tay đối phương, vốn dĩ muốn đợi chú thích bắn ra.

Toàn bộ quá trình không vượt quá một giây, theo kinh nghiệm thông thường của hắn, Phổ Lôi Nhãn cần 1,5 đến 3 giây để phân tích.

Vì vậy hiệu quả của thiên phú không kịp hiện ra, Bạch Vụ đã bị đánh ngất.

Nhưng vào trước khi triệt để mất đi ý thức, trong quá trình thân thể té ngã, Bạch Vụ lại để ý chiếc đồng hồ xa xỉ của đối phương, thời gian hiển thị trên đồng hồ là 10 giờ 22 phút sáng, kim đồng hồ đã dừng lại.

Trong đầu Bạch Vụ hiện lên rất nhiều ý niệm:

"Loại đồng hồ này hẳn là được chế tác vào bảy trăm năm trước, hơn nữa đồng hồ cũng không nhìn thấy bất kỳ dấu vết tổn hại nào."

"Trên giày có vết máu, mà ta không có bị công kích, như vậy vết máu đến từ nơi nào?"

"Nét mặt của gã dữ tợn, nhưng người ở trong trang viên này, hàm dưỡng hẳn là không thấp...hay là tiêu chuẩn làm quỷ nhất định phải là vẻ mặt này? Vậy là cha ta tra tấn với vẻ mặt bình tĩnh càng dọa người hơn. Ta có lẽ có thể giả thiết gã là một 'vật phẩm' nào đó, giống như TV, vẫn giữ nguyên một loại trạng thái nhất định bảy trăm năm trước đó. Như vậy là bởi vì sao mà cần lộ ra biểu tình như thế?"

"Ài, thời gian không đủ...ta sắp ngất đi."

"Đúng rồi, ta vì sao không thể tránh được đòn công kích của gã?"

"Ta dù gì cũng là cao thủ cấp bốn, động tác của gã cũng không nhanh...chẳng lẽ chuỗi sức mạnh cũng bị áp chế?"

"Đúng rồi, có lẽ nơi đây là khu thứ ba khác hoàn toàn so với Tòa Tháp và thế giới ngoài tháp thông thường?"

"Hi vọng con quỷ này không có xé xác ta, nhân tiện đắp chăn giúp ta. Không được sao? Chúc ngủ ngon! Cưa Điện Nhân!"

Bạch Vụ ngất đi.

...

...

Ba giờ đêm.

Toàn bộ nghi thức hoàn thành, một nhà ba người trên lầu đều rơi lệ.

Vui mừng nhất không phải là Vương tiên sinh, cũng không phải là vợ của y, mà là kẻ làm con kia.

Có trời mới biết những năm này y đã trải qua như thế nào?

Mỗi ngày đắm chìm ở trong ác mộng, ngày qua ngày, ngày qua ngày, không nhìn thấy bất kỳ hi vọng nào, sống trong sợ hãi! Đóng vai một đứa trẻ đã chết theo yêu cầu của trang viên.

Y vốn là một lính đánh thuê, đã làm không ít việc ác giết người phóng hỏa.

Nhưng sau khi đi tới trang viên chết tiệt này, ngày nào y cũng phải gọi nam nhân kia là cha, phải làm những hành vi trẻ con nực cười đó mỗi ngày, phải hoan hô những món đồ chơi không thú vị kia, tìm một người phụ nữ bằng tuổi y để làm nũng.

Một khi không làm như vậy, nỗi sợ hãi sâu sắc nhất sẽ đi tìm y, cùng với một thứ gì đó đáng sợ hơn cả sự sợ hãi.

Ý thức vẫn là của chính mình, nhưng mỗi đêm đều sẽ bị hành hạ, bất kể là làm gì, y đều sẽ bước vào ác mộng, nhìn thấy đủ loại quái vật đáng sợ hết lần này tới lần khác.

Chỉ khác là nếu như y sắm vai tốt hơn, sẽ bớt bị tra tấn hơn, những thứ của bản thân cũng sẽ ít xói mòn hơn.

Y cho rằng mình đã sớm điên rồi, có lẽ điên rồi, cũng sẽ không có sợ hãi, không có hoảng sợ.

Y thật sự là điên rồi, luôn bị bao quanh bởi nỗi sợ hãi và đau đớn. Là một lính đánh thuê, nhận thức của y cũng bắt đầu dần dần sụp đổ.

Thậm chí có đôi khi, y cảm thấy mình chính là một đứa trẻ.

Cách đây mấy phút đồng hồ, "nghi thức bàn giao" cuối cùng cũng kết thúc.

Y đứng dậy, nước mắt rơi xuống, vừa khóc vừa cười, vừa khổ sở vừa vui sướng.

Bất kể làm ra dạng hành vi nào, cũng sẽ không cảm nhận được cỗ thống khổ kịch liệt kia, cũng sẽ không đột nhiên không phân rõ tình huống trước mắt.

Thác loạn cùng với tan vỡ chính là khắc họa chân thực nhất cho biểu cảm của y lúc này.

Sau đó y nhớ tới nam nhân và nữ nhân phải gọi là cha mẹ rất nhiều năm, y rốt cục cũng không cần phải chịu đựng họ nữa!

Dù ai cũng là nạn nhân nhưng y không thể chấp nhận được, dựa vào cái gì mình phải sắm vai đứa con, dựa vào cái gì?

Mọi người đều ở trong trang viên, vì sao chính mình lại là người chịu nhiều thống khổ nhất?

Phòng bếp ở lầu một.

Nhưng y không dám mở cửa, mở cửa ở trong trang viên này, đa số thời điểm đều là cấm kỵ.

Hắn kiên nhẫn chờ đợi, cái chết không có gì đáng sợ cả, bởi vì y đã không còn nhiều thứ để mất.

...

...

Ngày thứ hai.

6h00, bầu trời vẫn là màu xanh, Bạch Vụ, Doãn Sương, Lâm Vô Nhu đều ngủ rất say.

Đến 6h40, một hồi động tĩnh truyền đến, tiếng hét chói tai của nữ nhân vang lên.

Chó bên ngoài không sủa, Bạch Vụ bị đánh thức bởi tiếng hét của nữ nhân.

"Thanh âm này...có chuyện gì vậy? Xảy ra chuyện ngoài ý muốn sao?"

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right