Chương 234: Địa ngục chân chính
Bạch Vụ chậm rãi đứng dậy, chuẩn bị mặc quần áo đi ra ngoài xem xét, nhưng trong tiềm thức lại muốn khoác lên bộ quần áo tác chiến màu xanh lam quân đoàn điều tra...hắn bỗng nhiên cảm giác được một hồi ký ức xen vào.
"Cha sẽ không mặc quần áo như vậy, ngươi không nghiêm túc!"
Một giọng nói thoáng qua ở trong đầu Bạch Vụ, sau đó khắp nơi trên cơ thể đều có cảm giác đau như kim châm, đồng thời Bạch Vụ bỗng nhiên cảm giác được, chính mình như thể cảm thấy lạ lẫm với bộ quần áo tác chiến màu xanh lam quân đoàn điều tra này.
Nhưng may mà không lâu sau, Bạch Vụ liền nhớ ra, đây là quần áo tác chiến quân đoàn điều tra.
Hắn nhíu mày: "Không xong, nếu hành vi của ta trái ngược nghiêm trọng với hành vi của cha, thân thể của ta sẽ có phản hồi vô cùng đau đớn, đồng thời...trí nhớ của ta sẽ bị cưỡng ép sửa chữa, nhưng loại sửa chữa này hẳn là tạm thời."
"Chuyện này có thể giải thích tại sao Vương tiên sinh không chịu nói một ít lời, có lẽ hành vi. nói chuyện…sẽ dẫn phát một loại phản phệ nào đó. Loại phản phệ này nếu như quá nhiều, có lẽ ký ức bị sửa chữa, sẽ biến thành vĩnh cửu?"
Bạch Vụ có thể tưởng tượng được, nếu như không tuân theo một số quy tắc nào đó, thân thể e rằng sẽ xóa một phần ký ức, logic của đại não sẽ trở nên hỗn loạn, sau đó cuối cùng bởi vì bị cưỡng ép thêm vào ký ức mới, biến thành một người khác.
"Quy tắc quả nhiên mới là địch nhân cường đại nhất, ở một loại trình độ nào đó mà nói, Ác Đọa cũng là kết quả của quy tắc, cho nên địch nhân đáng sợ nhất, là bản thân khu vực này?"
"Đối phương không có hạn chế tư tưởng của ta, nói như vậy, suy nghĩ là không vi phạm quy tắc..."
Điều này khiến cho Bạch Vụ có chút ngoài ý muốn, quy tắc ở khu vực này, vẫn phù hợp với tinh thần của luật hình sự.
Trong luật hình sự, một người dù cho lòng dạ ác độc đến đâu, chỉ cần người đó không phạm tội, thì người đó sẽ vô tội.
"Nhưng ta hẳn là không có cách nào truyền tín hiệu cho đội trưởng...tuy nhiên không thành vấn đề, đội trưởng cũng không ngốc, y hẳn là sẽ sớm nhận ra vấn đề, hơn nữa dựa trên tỷ lệ thời gian tự do của ba thân phận, thân phận cha hẳn là có tự do nhất định, nhưng Lâm Vô Nhu..."
Bạch Vụ thực sự sợ Lâm Vô Nhu không cẩn thận, cứng rắn làm trái quy tắc, sau đó sẽ gây ra ký ức bị sửa chữa vĩnh viễn.
Tiếng thét vang lên một lần nữa, Bạch Vụ chỉ có thể tạm thời buông tha đi nhìn Lâm Vô Nhu.
Hắn cảm giác được trong biệt thự này đang phát sinh chuyện gì đó.
Hắn mặc quần áo của cha, chuẩn bị đứng dậy đi xem một chút.
Lúc này Lâm Vô Nhu cùng với Doãn Sương cũng đều đã tỉnh dậy, nhưng bọn họ lại bị lập tức cưỡng chế đi ngủ.
Thanh âm quanh quẩn ở trong đầu Lâm Vô Nhu là "Ta không muốn rời giường! Ta không muốn rời giường! Ta không muốn rời giường!"
Hai mắt của y tan rả, lẩm bẩm như đang nói mớ:
"Ta không muốn rời giường, ta muốn ngủ cho đến khi mẹ gọi."
Lâm Vô Nhu chìm vào giấc ngủ.
Mà Doãn Sương lúc này, cũng bởi vì tiếng thét kia, muốn đứng dậy, nhưng nàng nghe thấy một thanh âm: "Mẹ sẽ không dậy vào lúc này."
Sau hai lần thử nghiệm và bị đau đớn, Doãn Sương liền nhận ra được vấn đề.
Nàng chỉ có thể yên lặng nằm trên giường, nhắm mắt lại và giả vờ như đang ngủ.
Vào thời điểm mở cửa ra, Bạch Vụ ngửi thấy mùi hôi thối.
Hắn nhận ra có điều gì đó không ổn, ở gầm cầu thang có vết máu còn sót lại sau khi thi thể bị kéo đi.
Bạch Vụ lập tức chạy lên lầu, lần theo vết máu, hắn đi tới căn phòng của bà chủ.
Cửa phòng mở ra.
Mặc dù còn chưa nhìn thấy trong phòng xảy ra chuyện gì, nhưng lại nghe được thanh âm dao cùn chặt vào thịt, còn có một loại tiếng cười điên cuồng nào đó.
Bạch Vụ đã biết trong phòng đang xảy ra chuyện gì.
"Cha sẽ không cho phép loại hành vi này. Cha sẽ đi ngăn gã lại!"
Bạch Vụ không muốn nhìn thấy cảnh này, không phải là sợ hãi, mà là cảm thấy mất hứng.
Hắn vốn tưởng rằng đoàn người mình đến đã cứu được hai hộ gia đình, hắn cũng nhìn thấy hy vọng có thể thoát khỏi đây từ biểu hiện của Vương tiên sinh.
Vốn tưởng rằng còn có thể xem thử, bọn họ rời khỏi trang viên, bởi vì quy tắc đình trệ sinh trưởng của trang viên, thân thể liệu sẽ phát sinh loại phản ứng nào không?
Nhưng hiện tại cái gì cũng không nhìn thấy.
"Đứa con" cầm dao phay, chặt từng phát một, trong miệng ngâm nga giai điệu của những bài hát thiếu nhi y đã ngâm nga không biết bao nhiêu năm.
"Mẹ, sao mẹ không nói chuyện? Mẹ nhanh mắng ta đi! Ồ, cha, cha làm sao lại nhìn ta như vậy, tay và chân của cha đâu, ồ, hoá ra ở chỗ này, chờ chút nữa ta sẽ gắn lại cho cha, hắc hắc...chúng ta là một gia đình yêu thương nhau và sẽ không bao giờ chia lìa."
"Đứa con" sau nhiều năm bị tra tấn, đã trở nên điên loạn và tan vỡ từ lâu. Chỉ là còn có một loại kinh khủng càng lớn hơn sự điên loạn và tan vỡ của y, khiến cho y vẫn đang đóng vai đứa con này.
Hiện giờ, loại kinh khủng kia đột nhiên biến mất.
Y ngược lại bởi vì không chịu nổi tự do...mà trở nên điên cuồng.
Một nhà ba người, vĩnh viễn không chia lìa.
Vào một khắc Bạch Vụ nhìn thấy thảm trạng, khi thanh âm trong đầu vang lên một lần nữa, hắn biết mình phải giải quyết "đứa con" đáng thương.
Nhưng ý niệm trong đầu vừa nổi lên, liền đã không còn cơ hội.
"Đứa con" tự sát.
Bạch Vụ nhìn một màn này, bắt đầu cưỡng ép mình phải làm gì đó, thu dọn hiện trường, xử lý vết máu gì đó.
Hắn sợ chính mình không nhịn được thành lập hồ sơ, sau đó liền không cẩn thận thay thế thành đứa con này.
Có trời mới biết một người trưởng thành khoảng bốn mươi tuổi, cuối cùng lại dùng loại phương thức này để kết thúc, là đã trải qua tra tấn như thế nào?
Đây không phải chỗ tránh nạn, nơi này là địa ngục chân chính.
...