Chương 235: Sắp khóc

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1,333 lượt đọc

Chương 235: Sắp khóc

...

Bảy giờ.

Doãn Sương, sau khi chịu đựng sự đau đớn khi làm ra hành vi sai lầm, bắt đầu dựa theo chỉ thị của thanh âm trong đầu, đi rửa mặt, đi trang điểm.

Sau đó xuống lầu, làm bữa sáng.

Nàng nhìn vết máu đầy đất, nhưng nàng không có lên lầu.

"Cha đang xử lý, mẹ sẽ đi làm đồ ăn."

Đau đớn vẫn chưa biến mất, Doãn Sương không còn cách nào khác, đành phải ép mình làm đồ ăn, giống như không nhìn thấy chút vết máu nào.

Dường như không có bất kỳ mùi máu nào trong không khí.

Trước đây nàng chưa bao giờ nấu đồ ăn, thậm chí hôm qua còn là lần đầu tiên, nàng thông qua hình ảnh minh họa trong sách, nhìn thấy đồ ăn trước kỷ nguyên Toà Tháp.

Đây nhất định là một bữa nấu ăn tràn ngập thống khổ.

Bởi vì sai lầm trong mỗi một bước, Doãn Sương đều phải trả giá bằng linh hồn đau đớn như kim châm.

Nàng thậm chí không dám khóc, nhất định phải bảo trì mỉm cười.

Sống mấy năm trong tình huống như vậy...là dạng cực hình gì?

Nàng đại khái cũng đoán được, chính mình xem như đã trở thành "thế thân".

Trong nội tâm Doãn Sương chưa bao giờ sợ hãi như thế.

Ta sẽ bị mắc kẹt ở đây mãi mãi?

Chỉ có những người khác đi tới đây, ta mới có thể rời đi sao?

Về sau mỗi ngày đều phải chịu đựng loại thống khổ này?

Mấy người đội trưởng hiện tại sao rồi?

Bây giờ ta nên làm gì?

Đó rõ ràng đó là một hình ảnh rất ấm áp, một bà mẹ nội trợ đang chuẩn bị bữa sáng với nụ cười trên môi, nhưng Doãn Sương lại cảm thấy thống khổ và bàng hoàng trước đó chưa từng có.

May thay, vào lúc này, hàng xóm tới.

Đây là luật bất thành văn, hộ gia đình thứ nhất đi tới chỗ này, vào sau khi nắm giữ quy tắc và kỹ xảo sinh tồn, phải trợ giúp người hộ gia đình thứ hai thích ứng.

Hộ thứ hai giúp hộ thứ ba, hộ thứ ba giúp hộ thứ tư..hộ thứ sáu lại giúp hộ thứ nhất.

Nhân loại mong manh lại mạnh mẽ, rất giỏi thích nghi và sẵn sàng thực hiện nhiều thỏa hiệp khác nhau để tồn tại.

Chỉ là Doãn Sương vẫn là tuyệt vọng như vậy.

Bà mẹ nhà hàng xóm tiến vào sẽ dạy nàng làm đồ ăn như thế nào, mà bà mẹ nhà hàng xóm cũng ngửi thấy mùi máu trong phòng...

Các nàng chỉ có thể lộ ra vẻ mặt bình tĩnh, coi như không có chuyện gì xảy ra.

Trong nội tâm, thì bắt đầu tan vỡ từng chút từng chút.

Chuyện xử lý thi thể này, Bạch Vụ rất am hiểu.

Hắn còn nhớ rõ kiếp trước đã từng tiến hành giao lưu học thuật với một tù phạm nào đó, báo cho đối phương biết nên xử lý thi thể như thế nào, liền có thể tránh đi hiềm nghi một cách hoàn mỹ.

Đương nhiên, cuộc trò chuyện này là sau khi tù phạm bị bắt, thế cho nên tù phạm đã rất chán nản sau khi biết được phương pháp.

Nhưng trong trang viên thì xử lý đơn giản hơn nhiều, cũng không cần che dấu gì, chỉ cần đào một cái hố ở sân sau biệt thự là có thể chôn xác.

Sau khi làm xong hết thảy, Mẹ Doãn đã đánh thức Bé Lâm từ trên giường.

Một nhà ba người bắt đầu ăn sáng, phảng phất như ngay vào một giờ trước, trong phòng cũng không có ba người chết.

"Cha nên nói về công việc."

"Mẹ, mẹ vì sao không nói với cha về việc tổ chức sinh nhật cho con?"

"Ta muốn làm nũng với cha."

Trong đầu ba người, quanh quẩn lời chỉ dẫn của một đứa bé nào đó.

Bạch Vụ ít nhất có thể biết một sự kiện, đó chính là cử động của Doãn Sương và Lâm Vô Nhu, cũng không phải ý tứ của bản thân.

Cho nên ít nhất ở nơi này, mọi người đều rất thân thiện với hắn.

Hắn có thể đảo ngược các yêu cầu của "trang viên" thông qua hành vi của ba người.

"Ta là cha, nói chuyện với ta là đứa con. Doãn Sương cùng với Lâm Vô Nhu cũng vậy."

Bữa sáng này rất ấm áp, ít nhất đối với Bạch Vụ mà nói, vào thời điểm hô con ngoan, rất thoải mái.

Biểu hiện của Lâm Vô Nhu lúc đầu khá cứng nhắc, nhưng cuối cùng y vẫn đáp lại rất vui vẻ.

Chẳng qua Bạch Vụ đã tính sai một sự kiện.

Hắn mặc dù không có tâm tình tiêu cực, nhưng cơ thể con người vẫn phản ứng bằng cảm giác buồn nôn vì nhìn thấy những thứ không thoải mái.

Mỹ nữ làm nũng Bạch Vụ còn có thể ngăn cản được, nhưng nếu mỹ nữ là nam đâu thì sao?

Hình ảnh Lâm Vô Nhu ôm cánh tay của Bạch Vụ, bĩu môi, để Bạch Vụ đút cơm, Bạch Vụ với tư cách là góc nhìn thứ nhất, quả thực có chút không có đứng vững.

Cơn đau giống như bị châm xuất hiện hai lần liên tiếp, cũng không ép được sự xấu hổ tròng người.

Doãn Sương ngược lại là cảm thấy hình ảnh này rất dễ nhìn, vẻ ngoài của Bạch Vụ là chín điểm, vẻ ngoài của Lâm Vô Nhu cũng không chênh lệch chút nào. Nhưng nàng không có tâm tình.

Thật là một cảnh ấm áp, đẹp đẽ và...đáng xấu hổ, nếu như một nhà ba người trước đó không có chết ở chỗ này, Doãn Sương có lẽ sẽ có tâm tư đánh giá diễn xuất của Bạch Vụ cùng với Lâm Vô Nhu.

Lâm Vô Nhu đương nhiên không muốn làm loại ra loại lịch sự đen bị chê cười cả đời này, nhưng nếu không làm vậy sẽ rất đau.

Bạch Vụ nghĩ tới chi tiết này, ngược lại là đè nén được sự xấu hổ, chỉ là trong lòng chợt cảm thấy xót xa cho Ngũ Cửu.

Vào lúc này, ở trong biệt thự của Ngũ Cửu.

Bạch Tiểu Vũ sắp khóc.

Y là người không sợ đau nhất, trải nghiệm ở trước kỷ nguyên Toà Tháp, khiến cho Bạch Tiểu Vũ đã trải qua rất nhiều thống khổ.

Sự hủy diệt và tái phát triển của cơ thể, cũng không phải chỉ là một lần thống khổ, mà là hủy diệt cùng với sinh tồn, mỗi lần đều là một lần thống khổ, thậm chí cái sau còn vượt qua cái trước.

Nhưng so với đau đớn như linh hồn bị châm này, việc gọi Ngũ Cửu là cha, khiến cho Bạch Tiểu Vũ không tiếp thụ được.

Y cảm thấy Bạch Vụ giống như là trưởng bối trên tinh thần của chính mình.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right