Chương 238: Căn phòng tội ác

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 2,097 lượt đọc

Chương 238: Căn phòng tội ác

Trong đầu Bạch Vụ có một ý nghĩ, ý nghĩ này rất hoang đường, lại cũng có tính logic nhất định, nhưng hắn cần phải kiểm chứng.

"Gia ẩn nhất định sẽ chừa cho ta chút manh mối, bằng không thì y thật sự có ý định để cho đội trưởng làm cha cả đời?"

"Chỉ là tầng 22 mà thôi, ta phải tìm ra manh mối nằm ở tầng nào."

Ở trong bảng hướng dẫn ở tầng trệt, có một số tầng kỳ thật không có đánh dấu công dụng, mà số tầng được đánh dấu công dụng, Bạch Vụ cảm thấy rất không có khả năng có manh mối.

Hắn trở lại thang máy, nhấn số 22, tầng 22 là chỗ làm việc của thành viên ban giám đốc.

Khi thang máy lên đến tầng 22, màn hình điện tử trong thang máy bị lặp lại, ba chữ văn hoá sói, bắt đầu được phát liên tục, hơn nữa chữ đầu tiên còn bị ẩn đi.

Tầng này giống như tầng 16, đầy bụi bặm, là địa phương có khả năng thu hoạch tin tức nhiều nhất. Nếu là thường ngày, Bạch Vụ ngược lại sẽ tìm kiếm nơi có lượng thông tin lớn nhất, nhưng bây giờ hắn đang rất vội vàng.

Tầng 22 vẫn giống như vậy, quầy lễ tân có chút thay đổi.

Quầy lễ tân tầng 22 rất đẹp!

Bạch Vụ tin tưởng ánh mắt thẩm mỹ của mình, là cái loại tương đối bắt bẻ kia.

"Từ số ghế ở phòng họp vừa rồi mà nói, thành viên ban giám đốc chỉ có mười một người, bọn họ phần lớn có thư ký riêng, không cần sử dụng quầy lễ tân, quầy lễ tân kỳ thật chỉ có tác dụng trang trí, thỉnh thoảng giải quyết một số công việc lặt vặt. Nhưng lượng công việc ở tầng này rất thấp, bởi vì chức năng của quầy lễ tân quá nhỏ, mà công việc liên quan đến tầng này thường thường sẽ tương đối trọng yếu."

"Như vậy xem ra...quầy lễ tân này rất mệt, hẳn là được bao nuôi. Nội dung công việc chủ yếu của nàng lên giường cùng với thành viên ban giám đốc nào đó."

Bạch Vụ nghĩ đến một loại khả năng nào đó, có lẽ thư ký của Tổng Giám Đốc cũng rất đẹp, nhưng quan hệ giữa thư ký và Tổng Giám Đốc rất bình thường, bởi vì một người có thể làm thư ký hội đồng quản trị của một tập đoàn lớn như vậy, năng lực nghiệp vụ sẽ rất mạnh, nếu có nhược điểm gì thì ngược lại sẽ không tốt.

Cho nên thư ký chỉ là một vỏ bọc, vị trí quầy lễ tân bắt mắt nhất ở trong khu vực làm việc của chính mình, mới là...bồ nhí.

Kẻ có tiền ra ngoài tầm hoan tác nhạc, nuôi gái ở bên ngoài gì đó là điều quá bình thường và hầu như không thể chứng minh điều gì, bọn họ về nhà, như trước vẫn có thể bày ra bộ dáng tương thân tương ái cùng với người nhà, bởi vì trong mắt người giàu, vẻ bề ngoài quan trọng hơn nội tâm.

"Điều này ít ra cũng cho thấy ...tình yêu không phải là thứ quan trọng nhất trong mắt người đàn ông này. Cũng như trong trang viên, các hộ gia đình tương thân tương ái chỉ là vẻ bề ngoài."

Bạch Vụ bắt đầu quan sát từng phòng làm việc của thành viên ban giám đốc:

[Ngươi đã đi đến căn phòng tội ác thứ nhất, sau 700 năm đã không còn tràn ngập mùi ma tuý!"]

Kẻ nghiện! Không phải là căn phòng này, Bạch Vụ có thể cảm giác được nhân vật chính mình sắm vai, có lẽ trong nội tâm có loại thô bạo nào đó, nhưng không phải là kẻ nghiện.

[Căn phòng tội ác thứ hai, vào lúc 6h50 thứ tư hàng tuần, nơi này sẽ tổ chức một ván bài, chơi đến 21h. Tiền đặt cược của bọn họ rất lớn.]

Thích cờ bạc...như vậy căn phòng này không phải là của riêng ai đó, mà là phòng dùng chung.

Bạch Vụ nhìn về phía căn phòng thứ ba.

[Căn phòng tội ác thứ ba, trên bàn và tủ của căn phòng có một tập bản đồ, bên trong có rất nhiều kết cấu xảo diệu. Chủ nhân căn phòng rất thích trò chơi mật thất đào thoát, y sẽ hao phí nhiều tiền, làm ra rất nhiều thiết kế mật thất xảo diệu, nếu như người xâm nhập không thể rời khỏi mật thất sẽ chết đi. Đương nhiên, nơi này là không có. Vào thời điểm tận thế hàng lâm, tất cả mọi người đều chạy trốn, ngồi thuyền hoặc ngồi máy bay, nhưng y lựa chọn trốn ở trong mật thất do chính mình thiết kế, ngươi đoán xem thế nào? Y đã sống bảy trăm năm! Có lẽ ngươi sẽ gặp được y trong tương lai!]

"Mật thất đào thoát sao...xem ra cũng không phải căn phòng này, ở trong thành viên ban giám đốc năm đó, có một kẻ có tiền hứng thú với mật thất, người này biến thành Ác Đọa ở trong mật thất?"

Bạch Vụ không quan tâm đến tập bản đồ, nhưng hắn vẫn đi vào phòng, lấy tập bản đồ kia ra —— thứ mà có thể sử dụng trong tương lai.

Trong khoảng thời gian tiếp theo, Bạch Vụ nhìn từng căn phòng, phàm là chú thích nhắc rằng trong phòng có cất giấu loại tư liệu nào đó, Bạch Vụ cũng sẽ tiến vào, lấy những tài liệu này ra nhìn.

Chỉ là sau một vòng, hắn không tìm thấy thông tin gì đáng giá ngoại trừ căn phòng cuối cùng.

Mà căn phòng cuối cùng cũng là căn phòng lớn nhất, nhận xét là như thế này:

[Có một chiếc két sắt được giấu trong phòng này, bên trong sưu tập rất nhiều món quà mà chủ nhân căn phòng đã nhận, Chắc hẳn ngươi đang tò mò tại sao lại có người để những thứ này trong phòng làm việc —— bởi vì toàn bộ những món quà này đều là chất lỏng, trên bình được đánh số, số nhỏ nhất là chín và số lớn nhất là bốn mươi.]

Sau khi phân tích chú thích, Bạch Vụ đột nhiên có một số manh mối.

Chất lỏng...

Trên bình được đánh số, nhỏ nhất là chín và lớn nhất là bốn mươi. Nếu đối ứng là tuổi của một người thì sao?

Một hình ảnh biến thái đột nhiên hiện lên trong tâm trí Bạch Vụ. Chất lỏng là thứ gì thì hắn cũng đã có đáp án.

Trong tầng này, vẫn không có manh mối gì.

Nhưng nếu những căn phòng này được gọi là căn phòng tội ác, trong đó có một căn phòng là của người cha, như vậy ít nhất có thể biết được một số đặc điểm của người cha.

Mà trực giác mách bảo Bạch Vụ...căn phòng cuối cùng kia, chính là phòng làm việc của người cha.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right